Đọc và suy ngẫm ... - Diễn đàn câu cá HFC
 
Quay lại   Diễn đàn câu cá HFC > GÓC CẦN THỦ > Cần thủ chuyện > Nghệ thuật sống

Xem tổng số phiếu biểu quyết: Tham khảo
Rất hay 14 87.50%
Bình thường 2 12.50%
Người bình chọn: 16. Bình chọn đã hết hạn

Reply
 
Công cụ Kiểu hiển thị
Cũ 09-06-2006, 09:58 AM   #1
All Fishing
Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Rô
 
Ngày gia nhập: Oct 1986
Đến từ: Nò gạch làng Vũ Đại
Bài viết: 974
Cảm ơn: 891
Được cảm ơn 1,136 lần trong 261 bài viết
Mặc định Đọc và suy ngẫm ...

Để góp vui cũng diễn đàn cũng như ngẫm về cuộc sống, SH em (không phải Dylan nhé) sẽ đóng góp mỗi ngày một chuyện để mọi người bớt lo, bớt nghĩ, bớt mệt nhọc và nghĩ một cuộc sống tươi đẹp.

Câu chuyện thứ 1 :

Hồ nước



Một ông chủ lò rèn lớn tuổi cảm thấy rất mệt mỏi vì người thợ học việc của ông cứ tối ngày phàn nàn về công việc và cuộc sống. Một hôm ông bảo anh ta ra chợ mua về một ít muối. Khi người thợ học việc quay về, ông bảo anh chàng kém vui vẻ này bỏ một nắm muối vào một cốc nước rồi bảo anh ta uống.

- Anh thấy thế nào? – Ông chủ hỏi

- Mặn lắm ạ! – Anh thợ thốt lên

Người chủ tặc lưỡi rổi sau đó bảo anh ta mang một nắm muối tương tự đi theo ông. Hai người lặng lẽ đi đến hồ nước gần đó. Ông chủ bảo anh thợ lấy nắm muối thả xuống hồ nước. Khi người thợ học việc khuấy nắm muối vào nước hồ, ông chủ bảo anh ta:

- Giờ anh uống thử nước trong hồ xem sao.

Anh thợ làm theo lời ông chủ.

- Thế nào? – Ông hỏi sau khi chàng trai đã uống xong một ngụm nước hồ.

- Mát lắm ạ! – Chàng thợ học việc nhận xét

- Thế anh có nếm thấy muối không ?

- Không ạ!

Lúc này, người chủ ngồi bên cạnh chàng trai, nắm tay anh nói:

- Có thể coi những phiền muộn trong cuộc sống là muối nguyên chất, không hơn không kém. Số lượng những nỗi muộn phiền trong cuộc sống chúng ta cũng vậy. Tuy nhiên, số lượng những đắng cay chúng ta nếm tùy thuộc vào nơi mà chúng ta đặt nỗi phiền muộn ấy vào. Thế nên khi nào anh đau khổ, điều duy nhất anh nên làm là mở rộng nhận thức của anh về sự việc…Đừng làm cái cốc nước mà hãy trở thành hồ nước.


St
---------
SH

Bài đã được sửa bởi CODEN; 09-06-2006 vào lúc 02:12 PM
Rô đang offline   Trả lời với trích dẫn
2 thành viên dưới đây đã cảm ơn Rô vì bài viết hữu ích này:
Chuby (21-06-2009), lethanh (07-01-2010)
Cũ 10-06-2006, 11:05 AM   #2
All Fishing
Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Rô
 
Ngày gia nhập: Oct 1986
Đến từ: Nò gạch làng Vũ Đại
Bài viết: 974
Cảm ơn: 891
Được cảm ơn 1,136 lần trong 261 bài viết
Mặc định

Câu chuyện thứ 2

Trưởng thành

Bạn đã từng nghe nói đến vỉa đá ngầm nổi tiếng thế giới kéo dài 1800 dặm từ New Guinea đến Úc mà khách du lịch một khi đã đến nơi đây không thể không ghé thăm. Tại đây, một người khách đã hỏi người hướng dẫn viên du lịch một câu hỏi khá thú vị:

- Tôi quan sát thấy cũng vỉa đá này, nhưng phía bên đại dương nó thật rực rỡ và sống động trong khi phía bên hồ nước nó lại xám xịt và thiếu sức sống. Tại sao lại như thế?

Người hướng dẫn viên giải thích rằng: "Những vỉa đá dưới hồ, tuy chìm trong nước nhưng vì không phải đấu tranh sinh tồn nên chúng chẳng thể hoàn thiện được. Trong khi đó, những vỉa đá phía đại dương lại không ngừng phải đối diện với biết bao nhiêu sức mạnh khắc nghiệt của thiên nhiên như sóng gió, bão tố...để tồn tại. Và khi chịu đựng những thử thách như thế, nó mới có cơ hội thay đổi và thích nghi. Nó vẫn phát triển mạnh mẽ và liên tục tái sinh".

Có nghịch cảnh, có thử thách thì mới biết được giá trị và khả năng của mình. Thử thách giúp bạn mạnh mẽ và kiên trì hơn. Nếu gặp khó khăn, bạn không nên quá lo lắng hay sợ hãi. Đừng chùn bước và hãy tự nói với mình rằng: "Nhờ vậy mà ta trưởng thành..."


SH

Bài đã được sửa bởi Rô; 14-06-2006 vào lúc 11:48 AM
Rô đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 10-06-2006, 10:51 PM   #3
trung0099
Full Member
Points: 5,450, Cấp bậc: 47 Points: 5,450, Cấp bậc: 47 Points: 5,450, Cấp bậc: 47
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện trung0099
 
Ngày gia nhập: May 2006
Tuổi: 38
Bài viết: 260
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 3 lần trong 3 bài viết
Mặc định

em vừa đọc những cau chuyện của bác xong, em hoan hô bác đã "pot" những câu chuỵen hay, đậm tính nhân văn & giáo dục. Mong bác cố gắng đưa nhiều chuyện hay tương tự như vậy vào để anh em trong HNF cùng đọc và suy ngẫm. Thay mặt anh em trong HNF xin chân thành cảm ơn bác
trung0099 đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 12-06-2006, 08:53 AM   #4
All Fishing
Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Rô
 
Ngày gia nhập: Oct 1986
Đến từ: Nò gạch làng Vũ Đại
Bài viết: 974
Cảm ơn: 891
Được cảm ơn 1,136 lần trong 261 bài viết
Mặc định

Câu chuyện thứ 3

Người anh.

Tôi được tặng một chiếc xe đạp leo núi rất đẹp nhân dịp sinh nhật của mình. Trong một lần tôi đạp xe ra công viện chơi, một cậu bé cứ quẩn quanh ngắm nhìn chiếc xe với vẻ thích thú và ngưỡng mộ thực sự.

- Chiếc xe này của bạn đấy à? – Cậu bé hỏi

- Anh mình đã tặng nhân dịp sinh nhật của mình đấy. – Tôi trả lời, không giấu vẻ tự hào và mãn nguyện.

- Ồ, ước gì tôi… - Cậu bé ngập ngừng.

Dĩ nhiên là tôi biết cậu bé đang nghĩ gì rồi. Chắc chắn cậu ấy ước ao có được một người anh như thế. Nhưng câu nói tiếp theo của cậu bé hoàn toàn nắm ngoài dự đoán của tôi.

- Ước gì tôi có thể trở thành một người anh như thế! – Cậu ấy nói chậm rãi với gương mặt lộ rõ vẻ quyết tâm. Sau đó, cậu đi về phía chiếc ghế đá sau lưng tôi, nơi có một em gái nhỏ tật nguyền đang ngồi và nói:

- Đến sinh nhật nào đó của em, anh sẽ mua tặng em chiếc xe lăn lắc tay nhé.
Rô đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 13-06-2006, 10:08 AM   #5
All Fishing
Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Rô
 
Ngày gia nhập: Oct 1986
Đến từ: Nò gạch làng Vũ Đại
Bài viết: 974
Cảm ơn: 891
Được cảm ơn 1,136 lần trong 261 bài viết
Mặc định

Câu chuyện thứ 4


Củ cà rốt, cục muối và quả trứng




Một chàng trai đang gặp nhiều khó khăn, anh bị tổn thương và trở nên mất niềm tin vào cuộc sống. Anh đến hỏi một ông già thông thái để tìm một lời khuyên. Nghe kể xong, ông chẳng nói lời nào mà chỉ im lặng đặt một chiếc nồi lên bếp, đổ vào nồi một ít nước và cho vào đó một củ cà rốt, một cục muối và một quả trứng. Sau khi đun sôi, ông mở nắp và trầm ngâm im lặng nhìn chàng trai. Sau một hồi ông bắt đầu nói:



- Ai sống trên đời cũng phải trải qua khó khăn, thử thách cả. Nhưng điều quan trọng là sau đó mọi việc sẽ như thế nào?

Hãy nhìn xem cục muối với vẻ rắn chắc bên ngoài nhưng khi bỏ vào nước là tan, củ cà rốt cứng cáp khi bị nóng cũng trở nên mềm đi. Còn quả trứng tuy mong manh nhưng khi qua nước sôi nóng bỏng lại trở lên cứng cáp hơn.
Rô đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 14-06-2006, 12:22 AM   #6
thangnt
Full Member
Points: 9,753, Cấp bậc: 66 Points: 9,753, Cấp bậc: 66 Points: 9,753, Cấp bậc: 66
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện thangnt
 
Ngày gia nhập: Jan 2006
Tuổi: 44
Bài viết: 431
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 183 lần trong 63 bài viết
Mặc định

Hay lắm, đóng góp chút ít cho mạch này phong phú !

Thuật câu cá

Nguyễn Quốc Văn

Cuối tháng tám, bèo sen vẫn còn phủ xanh mặt ao. Hai bố con lấy cần câu gẩy bèo ra bốn phía, tạo được hai khoảng tròn bằng cái mẹt, bỏ một ít cám nếp rang vàng xuống nhử cá, rồi mắc mồi giun vào lưỡi câu, buông phao. Tiếng cá đớp dưới bèo "pắp, pắp" khiến tôi nôn nao, chờ hễ phao động đậy là giật liền. Cách đó vài bụi trúc, bố tôi ngồi thu lu, một tay chống cằm lơ đãng nhìn những đám mây trắng lững lờ trôi qua khoảng mặt nước giữa đám bèo. Cái phao cuống hoa ngô trắng nõn bỗng chìm nghỉm. Tôi kêu "Kìa..." làm bố tôi giật mình, vụt nhấc cần câu lên. Dây câu thẳng căng kéo khỏi mặt sóng một cọng rong đuôi chồn mỏng mảnh như những sợi cước xanh trong nhểu nước xuống... Đến chiều, cầm cái giỏ tre rỗng không lên, tôi buồn thỉu buồn thiu. Bố tôi cười: "Đầy một giỏ". Tưởng bố đùa, tôi toét miệng cười theo.

Nhiều lần nữa tôi vẫn theo bố đi câu. Lạ thật, hai bố con chưa lần nào câu được một con cá nhỏ cho gọi là có duyên; thế mà lúc thu cần, cuộn dây câu bố tôi cứ một mực bảo: "Lại một giỏ đầy..."

Cuối năm học lớp hai, nhờ đọc thông viết thạo nhất khối, tôi được nhà trường thưởng giấy bút và mấy quyển truyện. Về nhà, tôi giở ra khoe mẹ. Cả hai mẹ con sững sờ khi thấy trong mấy quyển truyện kia có một quyển là văn của bố tôi.

Chiều thứ bảy, bố tôi từ tỉnh về, trên cái đèo hàng xe đạp cột một cái giỏ tre. Tôi dừng đọc truyện, chạy lại đỡ xe cho bố. Bố tôi cười, chỉ vào giỏ cá, bảo: "Một giỏ đầy..." và nhìn vào quyển "Câu cá" tôi đang cầm trên tay, nói: "Một giỏ vơi..."

Lớn lên, tôi đi bộ đội, dọc ngang khắp mọi miền đất nước, rồi học xong đại học, làm nghề gõ đầu trẻ ở một nơi cách quê tôi hàng nghìn cây số. Thao thức nỗi niềm quê, nhớ bố mẹ... tôi viết được một cuốn truyện nhỏ về làng quê. Dĩ nhiên người đọc và biên tập đầu tiên là bố tôi.

Tôi đã nhận được thư của bố. Chẳng hiểu sao ông cụ không đả động gì đến văn chương mà chỉ nói về thuật câu cá. Thư viết: "Thuật câu cá rất khó! Con sẽ thật sự câu được cá khi biết rõ rằng: lúc về tay chỉ xách một cái giỏ nhẹ tênh, nhưng lòng thì đã vấn vương hồn những cánh bèo thu muốn con làm cho chúng được đẹp hơn".
__________________
Anh nhớ em
Mắt liếm màn hình
Những dòng chat thơm mùi da thịt...
thangnt đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 14-06-2006, 11:47 AM   #7
All Fishing
Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Rô
 
Ngày gia nhập: Oct 1986
Đến từ: Nò gạch làng Vũ Đại
Bài viết: 974
Cảm ơn: 891
Được cảm ơn 1,136 lần trong 261 bài viết
Mặc định

Câu chuyện thứ 5


Điều bình dị




Trong tháng thứ hai của khóa học y tá, thày giáo bất ngờ cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Vốn tự hào là một học viên siêng năng nên khi đọc lướt qua, tôi nhận thấy mình có thể trả lời được tất cả ngoại trừ câu hỏi cuối cùng: Tên người lao công quét dọn trong trường là gì?



Chắc chắn lại là một cách đùa như thầy thường làm để các tiết học bớt căng thẳng đây! Người quét dọn ở trường tôi cũng có gặp một đôi lần. Đó là một phụ nữ hơi gầy, khoảng 50 tuổi. Hằng ngày, vào mỗi buổi sáng, tôi đều thấy người phụ nữ ấy quét dọn, lau chùi các cửa kính, cầu thang. Nhưng còn tên bà – làm sao mà tôi biết được và có bao giờ tôi để ý đâu? Tôi nộp bài cho thầy, chừa trống câu hỏi cuối cùng. Trước khi hết giờ, một học sinh, chắc cũng “bí” như tôi, hỏi thầy rằng câu hỏi này có được tính vào điểm chuyên môn không.



- Đương nhiên là tính – Thầy trả lời – Trong cuộc sống, các em sẽ phải tiếp xúc với nhiều người. Bất kể ai, họ đều xứng đáng được các em quan tâm và chăm sóc, cho dù chỉ với một nụ cười hay một tiếng chào khi gặp nhau.



Tôi sẽ không bao giờ quên được bài học đó, cũng sẽ không bao giờ lãng quên những con người bình dị hàng ngày vẫn âm thầm giúp ích cho mọi người mà tôi đã từng cho đó là điều hiển nhiên và không cần phải quan tâm.


SH
Rô đang offline   Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau đã cảm ơn Rô vì bài viết hữu ích này:
Zizilove (03-06-2010)
Cũ 15-06-2006, 10:39 AM   #8
All Fishing
Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100 Points: 50,533, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Rô
 
Ngày gia nhập: Oct 1986
Đến từ: Nò gạch làng Vũ Đại
Bài viết: 974
Cảm ơn: 891
Được cảm ơn 1,136 lần trong 261 bài viết
Mặc định

Câu chuyện thứ 6

Đấu trường và cuộc sống


Trên một bức tường cũ kỹ của một đấu trường cổ ở La Mã, người ta đã đọc được những dòng chữ sau:

- Sự thành công hay chiến thắng không có nghĩa là không lần nào vấp ngã. Trong phần lớn các trường hợp, đó là minh chứng rằng người đó đã nếm trải thất bại rất nhiều lần. Nếu ai đó tự cho rằng mình chưa từng vấp ngã và thất bại, thì điều đó sẽ là một tiên đoán chắc chắn cho một vấp ngã và thất bại lớn trong tương lai.

- Vinh quang thuộc về những con người chiến đấu trên “đấu trường” với khuôn mặt thấm đẫm nhuệ khí, bụi bặm, mồ hôi, máu và nước mắt.

- Lòng tự hào thuộc về những con người chiến đấu dũng cảm một cách không khoan nhượng, không biết lùi bước trước hiểm nguy, biết vượt qua nỗi sợ hãi và đớn đau của bản thân. Họ hiểu rõ không có chiến thắng nào mà không có những đau thương khốc liệt.

- Sự vĩ đại chân chính luôn thuộc về những người can đảm bản lĩnh, sẵn sàng sống hết mình cho mục đích và biết quên mình cho sự mạo hiểm đúng lúc.

- Những con người biết vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, thử thách, biết thay đổi tình thế, dám đương đầu với thách thức sẽ có được một tầm nhìn, phong cách, uy lực mới, đạt được vinh quang thực sự và xứng đáng được tôn vinh.

- Song, lỡ trong lần cuối cùng họ thất bại, họ có thể sẽ ngã xuống như những người khác, nhưng không ai đánh đồng họ với những kẻ hèn nhát – những kẻ mãi mãi không bao giờ nếm trải cảm xúc thực sự của cả thất bại và chiến thắng, và sẽ không bao giờ trở thành một “dũng sĩ” chân chính
Rô đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 15-06-2006, 11:48 AM   #9
Chã
Sea Angler
Points: 9,546, Cấp bậc: 65 Points: 9,546, Cấp bậc: 65 Points: 9,546, Cấp bậc: 65
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: May 2006
Đến từ: Hòn Gai
Tuổi: 13
Bài viết: 337
Cảm ơn: 540
Được cảm ơn 312 lần trong 60 bài viết
Arrow Chuyện ba bát mỳ

Kiếm tí về tát nước theo mưa

Chuyện ba bát mỳ


[Chuyện xảy ra cách đây 50năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản]

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9h30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10h, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10h30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9h tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9h30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10h30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.


ST

Bài đã được sửa bởi Rô; 15-06-2006 vào lúc 12:27 PM
Chã đang offline   Trả lời với trích dẫn
4 thành viên dưới đây đã cảm ơn Chã vì bài viết hữu ích này:
lethanh (07-01-2010), thanhlong (18-09-2008), Zizilove (03-06-2010), đam mê câu (17-01-2009)
Cũ 15-06-2006, 12:06 PM   #10
trung0099
Full Member
Points: 5,450, Cấp bậc: 47 Points: 5,450, Cấp bậc: 47 Points: 5,450, Cấp bậc: 47
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện trung0099
 
Ngày gia nhập: May 2006
Tuổi: 38
Bài viết: 260
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 3 lần trong 3 bài viết
Mặc định

Chuyện của các bác rất hay. Em ủng hộ topic này. Mong các bác cố gắng tiếp tục nhé
__________________
0912.552.502 - 090.626.0099 - trung0099@yahoo.com - 0912.552.502 - 090.626.0099 - trung0099@yahoo.com - 0912.552.502 - 090.626.0099 - trung0099@yahoo.com
trung0099 đang offline   Trả lời với trích dẫn
Reply

Bookmarks

Tags
mưa và lá !

Công cụ
Kiểu hiển thị

Quy định
Bạn không thể post bài mới.
Bạn không thể post trả lời.
Bạn không thể đính kèm file
Bạn không thể sửa bài

BB code is Bật
SmiliesBật
[IMG]Bật
Mã HTML là Bật


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người tạo chủ đề Chuyên mục Trả lời Bài cuối
Ngẫm nghĩ về vợ ta kienqt HTX TOÀN LỢI 7 19-07-2008 01:12 AM
Suy ngẫm một chút!!! huyarchfish HTX TOÀN LỢI 2 04-01-2007 03:20 PM
ngẫm nghĩ lúc chờ nháy phao AHAHAI HTX TOÀN LỢI 0 21-07-2006 09:48 PM
Ngẫm lại cũng thấy có lý nghiahaiphong Thảo luận chung 1 20-04-2006 09:52 AM


Giờ GMT +7. Bây giờ là 09:25 AM.
Bắt buộc kèm trích dẫn "Nguồn từ Diễn đàn câu cá HFC - http://www.hanoifishing.com/" khi sử dụng nội dung từ website này.


Ad Management by RedTyger

Skin Designed By - Kogsand
Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, HFC & Jelsoft Enterprises Ltd.