Có 1 chuyện như thế! - Diễn đàn câu cá HFC
 
Quay lại   Diễn đàn câu cá HFC > NƠI THẢO LUẬN CỦA CÁC THÀNH VIÊN > CÁNH BUỒM ĐỎ THẮM

CÁNH BUỒM ĐỎ THẮM Những hoạt động từ thiện của Hanoifishing.com "Exclusivity for charity activities of Hanoifishing.com"

Reply
 
Công cụ Kiểu hiển thị
Cũ 10-11-2007, 07:57 AM   #1
May_langthang
Catch & Release
Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 190
Cảm ơn: 57
Được cảm ơn 465 lần trong 72 bài viết
Mặc định Có 1 chuyện như thế!

Nó về quê nội khi còn nhỏ lắm, khoảng 3, 4 tuổi gì đó. Đồng quê trong ký ức nó xanh mướt màu mạ non, xanh tươi màu lá mía và vàng cháy lá tre! Ai cũng biểu tre xanh, nhưng với nó tre vàng khè. Chả là lúc nhỏ nó hay được sai đi ra đầu ngõ hốt lá tre về nấu - lá tre rụng thì chắc chắn là vàng rồi, còn lá trên cây màu gì thì nó không biết. Chắc là nó cũng thấy tre xanh nhưng lá vàng mà nó phải cào ấn tượng hơn nhiều! Nó chỉ có nhiệm vụ cào lá thôi, rồi bỏ vô cái rổ (hay cái sọt gì đó), anh nó sẽ ra lấy về.
Có một buổi anh nó đi đâu, chờ hòai hủy chẳng thấy ra đón mà trời lại sắp tối rồi, thế là nó khệ nệ kéo cái sọt về. Hix, cái sọt thì to, nó thì nhỏ, loay hoay miết mới kéo nhúc nhích được 1... gang tay, may lúc đó có ông hàng xóm đi ngang, thấy vậy ghé tới giúp. Nó không nhớ ông bị cụt hay bị tật, chỉ nhớ là chân ông không bình thường, hai ông cháu phải vất vả lắm mới đem được lá về nhà, mấy hôm sau ông bị ốm. Có lẽ vì thế mà nó nhớ, không rõ ràng, chi tiết, nhưng nó nhớ, lần đầu tiên nó được giúp đỡ là bởi một người tàn tật!

(Trích từ mail của 1 người bạn)
__________________
Thà là Mây trôi mênh mang giữa Bầu Trời,
Lang thang giữa cuộc đời.....mà vui

Bài đã được sửa bởi May_langthang; 10-11-2007 vào lúc 08:09 AM Lý do: Ghi thêm nguồn
May_langthang đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 10-11-2007, 03:28 PM   #2
Hai_soi
Between the lines
Points: 5,470, Cấp bậc: 47 Points: 5,470, Cấp bậc: 47 Points: 5,470, Cấp bậc: 47
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Hai_soi
 
Ngày gia nhập: May 2007
Bài viết: 179
Cảm ơn: 48
Được cảm ơn 38 lần trong 30 bài viết
Mặc định Re: Có 1 chuyện như thế!

tiếp đi chứ chị Mây
Hai_soi đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 12-11-2007, 08:06 PM   #3
May_langthang
Catch & Release
Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 190
Cảm ơn: 57
Được cảm ơn 465 lần trong 72 bài viết
Mặc định Re: Có 1 chuyện như thế!

Mấy ngày nay, trong nhóm Mây đang rộ lên phong trào "tự truyện", kể về những lý do đã gắn bó các bạn với những hoạt động tình nguyện vì người khuyết tật, trẻ mồ côi. Những câu chuyện có thật được viết, được sưu tầm... giản dị, nhẹ nhàng ấy như đang sưởi ấm chúng ta vào những ngày lập đông này.
Mây sẽ post lên từ từ trong mục Cánh Buồm Đỏ Thắm.
__________________
Thà là Mây trôi mênh mang giữa Bầu Trời,
Lang thang giữa cuộc đời.....mà vui
May_langthang đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04-11-2009, 07:40 AM   #4
May_langthang
Catch & Release
Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 190
Cảm ơn: 57
Được cảm ơn 465 lần trong 72 bài viết
Mặc định Re: Có 1 chuyện như thế!

Đã gần 7 năm nay, tớ không ra chợ (từ ngày tớ bị tai nạn và cái tai nạn đó đã làm tớ bị liệt 2 chân), cái chợ to đùng gần nhà mà trước kia, ngày nào tớ cũng đi, mà mua cái gì thì thường mua ở một hàng thôi, để trở thành khách quen mà.

Trước đi chợ toàn được khen xinh (chắc là khen để mua không mặc cả., cho dù là thế làm người đàn bà cũng thấy sướng rồi).

Tớ với PA của tớ đi vào chợ (tớ giải thích qua một chút, PA là tên gọi cho những người hỗ trợ người khuyết tật như tớ, nếu ai đã biết đến Trung tâm sống độc lập tại 42 Kim Mã Thượng thì sẽ hiểu rõ vai trò của họ đối với người khuyết tật) cảm giác của tớ thật sung sướng, tớ chẳng mặc cảm gì cả, mọi người trong chợ nhìn thấy tớ nhận ra ngay, hỏi han tíu tít:

Ôi, làm sao thế... thảo nào lâu quá rồi không thấy đi chợ! Thế giờ có đi được không? Con mấy tuổi rồi? Chồng đối xử thế nào.... xúc động ra phết. Rồi thì mua mua bán bán, giá iu đãi, hàng ngon. tình cảm ghê cơ...

Trước đây lúc nào tớ cũng thèm cảm giác được đi chợ, tự tay mua một mớ rau, rồi về nhặt nhặt, rửa rửa nấu nấu, thèm nhìn thấy bầu trời, thấy mặt đất... những cái cảm giác mà trước kia khi còn là một người đi lại được tớ không bao giờ thấy quý nó, thì giờ thấy nó thật giá trị biết bao nhiêu....

Tớ với Giang (PA của tớ) len vào cái ngách nhỏ của chợ, nơi mà trước kia tớ chuyên mua rau, gặp lại chị bán rau quen thuộc, chị ấy ngớ người rồi tự dưng mắt đỏ hoe, chả hỏi được tớ câu nào, tớ biết chị ấy cảm thấy thương xót quá, vì con bé này ngày trước mua rau chả bao giờ mặc cả, nhìn ngày ấy tớ xinh phải biết, lại nói cười nhẹ nhàng nữa, vì thế cũng có được tình cảm của mấy chị bán hàng ngoài chợ (tự sướng tí). Tớ cười bảo:

- Lâu quá rồi em không gặp chị, thèm được đi chợ lắm nhưng không đi được. Rồi hỏi han, rồi kể chuyện.

Thấy tớ thản nhiên cười nói các chị cũng vui trở lại (tình người là ở đấy chứ đâu). Tớ mua rau muống, rau cần tây, cải chip, ớt, khoai môn... ồ, nhiều thứ lắm, mua cho cả tuần mà. Nhà tớ ở trên cao, không phải ngày nào cũng có thể đi chợ được, nên được đi là sướng lắm, vì mấy hôm thực tập ở trung tâm, tớ được đi chợ, cái cảm giác được đi chợ sao mà sung sướng thế, vì vậy chuyến này quyết đi chợ nhà mình. Hai chị em mua xong, nói chuyện xong thì quay xe ra, lại chui vào ngách nhỏ để xuống. Có một bà bán rau thấy tớ mua rõ lắm rau mà không mua cho bà ấy, buông một câu

- Lên rồi lại xuống (với vẻ mặt khó chịu)

Nếu là trước kia, thì tớ sẽ im lặng và tủi thân lắm lắm, nhưng giờ thì không, tớ cười và nói:

- Có lên thì phải có xuống, không lẽ lên mà cứ ở mãi trên đó ai nuôi? Vì vậy là phải xuống …

Bà cụ ấy đổi ngay thái độ, cười cười rồi bảo tớ "Cô nói đùa cho vui ấy mà" (à, có thế chứ, nếu tớ không nói gì thì họ sẽ cho rằng họ có quyền nói với tớ như thế đấy - còn lâu nhé, tớ giờ khác trước nhiều rồi, cái này là nhờ những đợt tập huấn mà tớ có được đấy).

Ra hàng gà, tớ mua một con gà với mấy cái cánh gà, trước kia vẫn hàng gà quen ấy, là một cô bé mặt xinh xắn tay chặt gà thoăn thoắt , nhưng giờ là một chàng thanh niên làm công việc đó, tớ hỏi:

- Này thế cái Nga nó đâu?

Anh chàng cười buồn bảo:

- Nó bị tai nạn, giờ cũng giống như chị vậy. Nó buồn lắm.

Tớ hơi sững sờ vì tớ là người trải qua những khủng hoảng của tai nạn đã gần 7 năm, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu hy vọng, rồi thất vọng... Tớ hiểu cảm giác của cô bé ấy giờ như thế nào. Tớ dừng ở hàng gà khá lâu, giới thiệu về trung tâm và dặn rằng hãy bảo Nga gọi cho chị, chị giới thiệu nó đến trung tâm này, đến đó sẽ không thấy buồn nữa đâu. Nhiều người để nói chuyện, vui lắm.

Hàng gà rất đông người mua, nhưng chàng bán gà kệ họ vì mải nói chuyện với tớ, chàng xin số điện thoại của tớ để cho Nga gọi điện (cho đến giờ thì tớ vẫn chưa nhận được điện thoại của Nga, hy vọng là cô bé sẽ gọi để có thể chia sẻ và giới thiệu cô bé đến trung tâm, nhưng tớ hiểu là người khuyết tật thoát bỏ mặc cảm này không đơn giản, bản thân tớ là một minh chứng).

Hai chị em mua bán xong ra khỏi chợ, lại đi mua quần áo, tớ mua cái áo đẹp vì trên trung tâm có nhiều nam giới, tớ muốn khi xuất hiện mình cũng ra dáng một tí , dù là người khuyết tật thì nhu cầu làm đẹp vẫn là một nhu cầu hàng đầu với tớ. Vào cửa hàng, 2 em bé bán hàng mặt lạnh tanh, chắc các em nó nghĩ "Đã thế kia thì làm cóc gì có tiền mà mua". Người việt Nam mình do bị ảnh hưởng nền giáo dục từ nhỏ, quan niệm về người khuyết tật và những người ăn mặc có vẻ nghèo nghèo là như thế đấy. Tớ tỉnh bơ, Giang thì quyết tâm cho bằng được cái xe và tớ vào tận trong cửa hàng dù bậc thềm rất cao (Giang bảo "Phải thế cho người ta biết chị ạ". Hà hà, tớ thật may mắn có nàng PA này, quyết tâm cho người bình thường biết rằng người khuyết tật chẳng kém gì người thường đâu, thậm chí còn họ có khả năng cống hiến cho xã hội còn hơn nhiều người bình thường khác, hừm…).

Tớ mua một cái áo sơ mi giá 160 ngàn, một áo cho mùa thu đông hơn 200 ngàn chút, lập tức thái độ 2 em bé bán hàng thay đổi hẳn (buồn thật, đồng tiền làm giá trị tớ tăng vọt lên, nếu trước kia, tớ đi xe ga đến cửa hàng, dù tớ chỉ vào xem thôi, không mua gì cả nhưng chắc chắn rằng thái độ người bán hàng sẽ là: Đon đả, niềm nở, nhiệt tình.. Nhưng giờ chỉ cần nhìn thấy tớ trên xe lăn thôi là cái mặt họ khinh khỉnh, hờ hững thậm chỉ còn coi thường nữa là khác, đây là hậu quả của nền giáo dục nước nhà, mà chính tớ, khi còn là giáo viên đứng lớp, tớ cũng không nghĩ đến những điều này, bởi lẽ được thực tế với người khuyết tật là không có, tớ nhận lỗi).

Tớ xuống đường, ngửa mặt nhìn bầu trời mãi mà không biết chán, hít thở thật sâu. bảo "Giang à, 2 tuần chị em mình đi chợ một lần nhé".

Cảm giác thật sung sướng, tớ lại là tớ trước kia dù tớ không tự đi bằng chân của mình nữa, nhưng điều đó không còn quan trọng, quan trọng là tớ tìm lại được chính tớ của thời huy hoàng.

http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song...9/11/3BA1535D/
__________________
Thà là Mây trôi mênh mang giữa Bầu Trời,
Lang thang giữa cuộc đời.....mà vui
May_langthang đang offline   Trả lời với trích dẫn
10 thành viên dưới đây đã cảm ơn May_langthang vì bài viết hữu ích này:
Bigfish (04-11-2009), cuongcoi (04-11-2009), dungmb (04-11-2009), gachanvit (04-11-2009), hatnfishing (04-11-2009), herovdc (04-11-2009), ktq113 (04-11-2009), lebachtung (04-11-2009), mayhong (05-11-2009), Đông Tà (04-11-2009)
Cũ 04-11-2009, 08:10 AM   #5
dungmb
Life Member
Points: 20,835, Cấp bậc: 90 Points: 20,835, Cấp bậc: 90 Points: 20,835, Cấp bậc: 90
Activity: 100% Activity: 100% Activity: 100%
 
Ảnh đại diện dungmb
 
Ngày gia nhập: Aug 2008
Tuổi: 37
Bài viết: 773
Cảm ơn: 1,982
Được cảm ơn 1,704 lần trong 367 bài viết
Mặc định Re: Có 1 chuyện như thế!

Mỗi một ngày khi thức dậy được vươn vai hít thở một hơi không khí trong lành, nhìn bầu trời trong xanh, nắng nhẹ vàng ươm như dải lụa mỏng, từng giọt sương còn đọng trên lá. Xin cám ơn thượng đế, xin cảm ơn cha mẹ, đã cho ta cuộc sống này, chỉ thế thôi là ta đã cảm thấy hạnh phúc, chúc tất cả các bạn luôn lạc quan trong cuộc sống, lạc quan giúp ta thêm nghị lực, và ý chí để vượt qua những khó khăn của cuộc sống, tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống. Tôi không phải người khuyết tật nhưng trước kia tôi rất béo nặng ( 125 kg) Đi đâu cũng bị mọi người soi mói bình luận, trong cuộc sống gặp vô vàn khó khăn. Nhất là chuyện tình yêu... Nhiều khi mặc cảm với cuộc sống nhiều lắm(do vậy tôi có phần nào hiểu được tâm trạng của các bạn khuyết tật khi bị những kỳ thị nhất định trong xã hội) và rồi tôi quyết tâm tập thể dục, trong 1 năm tôi giảm được 40kg, bằng mỗi tập thể dục và ăn ít chất béo. nhưng do giảm nhiều quá tôi sợ cho sk. Một năm bận con cái tôi lại tăng 15kg, nhưng đó không phải là vấn đề. Tôi luôn lạc quan và sẽ cố gắng vượt qua khó khăn, tôi sẽ tập luyện trở lại, vì cuộc sống là quý giá, hãy trân trọng nó. Các bạn hãy luôn lạc quan nhé, Và đừng bao h có thái độ kỳ thị đối với những người khuyết tậ ( Tất cả mọi người khuyết tập, cả về hình dáng, lẫn giới tính, vì họ cũng đều là con người biết yêu biết ghét, biết đóng góp cho xã hội những công việc có ích.)
__________________
CÂU CÁ DƯỠNG TÂM. MB
dungmb đang offline   Trả lời với trích dẫn
11 thành viên dưới đây đã cảm ơn dungmb vì bài viết hữu ích này:
duyviet75 (04-11-2009), herovdc (04-11-2009), Hoàng Tùng (04-11-2009), katt (04-11-2009), ktq113 (04-11-2009), laohac (04-11-2009), mayhong (05-11-2009), Pham Duc Hung (06-11-2009), Trần Hưng (17-01-2010), Tung_beo (04-11-2009), tuongmom (11-11-2009)
Reply

Bookmarks

Công cụ
Kiểu hiển thị

Quy định
Bạn không thể post bài mới.
Bạn không thể post trả lời.
Bạn không thể đính kèm file
Bạn không thể sửa bài

BB code is Bật
SmiliesBật
[IMG]Bật
Mã HTML là Bật


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người tạo chủ đề Chuyên mục Trả lời Bài cuối
Chuyện về cá tráp đen kỷ lục của tôi CODEN Cần thủ chuyện 12 15-02-2012 08:12 AM
Đọc và suy ngẫm ... Nghệ thuật sống 145 31-10-2011 02:15 PM
Lấy vợ Bắc kỳ Pecheur Cần thủ chuyện 15 19-11-2008 11:41 AM
Những câu chuyện 3 cờ NST1 HTX TOÀN LỢI 0 19-10-2007 02:30 PM


Giờ GMT +7. Bây giờ là 12:25 PM.
Bắt buộc kèm trích dẫn "Nguồn từ Diễn đàn câu cá HFC - http://www.hanoifishing.com/" khi sử dụng nội dung từ website này.


Ad Management by RedTyger

Skin Designed By - Kogsand
Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, HFC & Jelsoft Enterprises Ltd.