Quay lại   Diễn đàn câu cá HFC > GÓC CẦN THỦ > International Fishing Reports

International Fishing Reports International fishing reports If you are from outside of Vietnam or if you live in Vietnam and wish to discuss in this section the topic for this category is International fishing reports

Reply
 
Công cụ Đánh giá chủ đề Kiểu hiển thị
Cũ 24-12-2012, 03:14 AM   #1
Doanh UK
Full Member
Points: 18,933, Cấp bậc: 87 Points: 18,933, Cấp bậc: 87 Points: 18,933, Cấp bậc: 87
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Doanh UK
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Đến từ: London
Bài viết: 215
Cảm ơn: 1,474
Được cảm ơn 3,190 lần trong 195 bài viết
Mặc định Đêm đông.

ĐÊM ĐÔNG

- Thế đấy! Vậy mới là Anh Quốc!
- Thời tiết ở bất kỳ nơi đâu cũng tốt hơn nơi đây!
- ......


Mấy bà ngồi với nhau trong quán Cafe bàn ra tán vào chuyện thời tiết khi vừa mới nghe phong phanh có đợt không khí lạnh đang di chuyển đến Quốc đảo, mà hầu như nó đã trở thành đề tài muôn thuở của người dân nơi đây, mặc dù vẫn biết rằng cái gì đến cũng sẽ đến, không có gì có thể thay đổi được. Thực ra điều này cũng chẳng có gì là lạ bởi vì xứ sở này năm nào chả thế, ấy vậy mà mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận nó như đón nhận... "ngày tận thế", rồi cái "ngày tận thế" đó cũng lao đến ôm chầm lấy Quốc đảo sớm hơn người ta tưởng, từng đợt gió lạnh như những con quỷ tàng hình ngày đêm há mồm, gầm rú, rít qua kẽ răng tạo lên những âm thanh kỳ dị, rờn rợn nghe đến buốt tai, sởn da gà, vươn những cánh tay băng giá khổng lồ đầy sức mạnh mà vồ, mà túm lấy những con người nhỏ bé rồi truyền vào đó một thứ "lọc độc" làm tê buốt đến tận xương tủy.

Nhiệt độ đã tụt xuống tới -12 độ C, những mặt hồ thường ngày lăn tăn gợn sóng giờ đã thành một khối băng khổng lồ lằm im bất động, những cành cây ven đường được kết tinh một thứ trong suốt như pha lê, xù xì, tua tủa đầy gai như đột biến bất thường, mặt đường như vừa được tráng một lớp men bóng loáng làm cho mọi phương tiện tham gia giao thông như đang chơi trò trượt patin, tất cả cảnh vật được phủ một màu trắng bạc, bầu trời nặng nề, u uất, ảm đạm cảm giác như loài người sẽ không bao giờ còn nhìn thấy mặt trời.

Tưởng chừng như thế cũng đủ làm nản chí, trùn lòng những kẻ dám coi thường "Ông giời", nhưng không! khi bầy chim đã về với tổ ấm, nhà nhà đã rực ánh sưởi hồng, không gian đã chìm trong màn đêm u tịch, đường phố lờ mờ ánh đèn cũng chìm trong màn sương giá lạnh thì nó lại một mình lao vút đi trong đêm tối như một người hùng... ôm phản lao ra biển. Tưởng rằng phải có việc gì nghiêm trọng, khẩn cấp lắm nó mới đi trong lúc này, nhưng không ai có thể nghĩ rằng đấy là nó đi câu, đến đây thì ai cũng cho rằng nó không bình thường, nó khác người, nó điên rồ, mà cũng có lẽ nó điên rồ thật, nhưng đối với những con người như nó, cái sự điên rồ ấy nó gọi là "niềm đam mê" mặc dù "đam" đâu không biết nhưng "mê" thì ai cũng thấy rồi, đó là sự mê muội, mê hoặc...

Thành phố biển lúc này không còn ồn ào náo nhiệt như thường lệ, không còn những đôi nam nữ lắm tay nhau dạo bộ trên bãi cát, đến như những loài chim biển dường như cũng tìm chỗ trú ẩn để chạy trốn cái lạnh, chỉ còn đường phố vắng lặng với hàng cột đèn vô cảm, vài chiếc xe ngược chiều cũng lao đi vun vút...


Gió cứ vù vù thổi không ngớt như hàng ngàn lưỡi dao ghim phầm phập vào cơ thể, ở những góc khuất, gió quẩn tạo thành những luồn xoáy đem cát ở dọc bãi biển đưa về đây dồn thành những đụn nhỏ rồi thỉnh thoảng lại thổi bùng lên như tung hỏa mù, hất cát vào mặt những người đi ngang qua. Nó mặc thêm bộ đồ chống gió rồi vác cần săm săm bước về phía bãi câu, chung quanh nó là một màu đen kịt, bãi câu vắng tanh không một bóng người, chỉ nghe tiếng gió hòa vào tiếng sóng cùng tiếng lạo xạo của sỏi đá dưới chân. Bãi câu dường như dài hơn mọi khi bởi tầm nhìn bị hạn chế, đang rảo bước về phía cuối bãi bỗng nó giật mình dừng lại, lắng tai nghe và phóng tầm nhìn vào khoảng không phía trước, vài đốm sáng xanh lè như lân tinh đang chập chờn nhảy múa, đang căng mắt nhìn, bất thình lình một bóng trắng lao vút về phía nó, va vào thành lan can bên cạnh nghe đánh "xoạt" rồi bay xẹt qua mặt... theo phản xạ, nó vung tay lên đỡ... thì ra là cái túi lynon, làm hết cả hồn, định thần, nó nhận ra ngay một bóng người đang lúi húi với mấy chiếc cần câu mà trên đầu mỗi cần được gắn một đốm sáng xanh, nó tiến lại gần hơn chút nữa và lên tiếng:

- Hello there! Did you catch any thing?
- Er.. not yet, I just starting!


Tiếng người kia trả lời, nó nhận ra ngay là một người phụ nữ còn mang nặng âm hưởng của một người nước ngoài nói tiếng Anh. Sau vài câu xã giao rồi nó hỏi theo phép lịch sự:

- Can I fish in the bay next to you?
- Oh.. yes! But my friend might come to fish there later!


He he... sao mà tham thế, đã ra biển câu lại còn nhận chỗ cho bạn đến sau!


Trời càng về khuya càng lạnh, gió đã giảm đi đôi chút, bóng tối vẫn bao bọc tứ bề, trên trời dưới biển đều một màu đen, thỉnh thoảng lại xuất hiện những vì sao băng như đâm thủng màn đêm rồi xé toạc thành một vệt dài ở một nơi... xa lắm.

Biển đêm sâu thẳm bao la
Dập dìu tiếng sóng lúc xa lúc gần
Nổi trên sóng nước bập bềnh
Đèn câu lấp loáng lúc gần lúc xa

Màn đêm bao phủ quanh ta
Tầm nhìn cũng thấy lúc xa lúc gần
Đứng câu một chỗ thì buồn
Cho nên di chuyển lúc gần lúc xa

Đặt bình thắp ánh đèn pha
Cá vào ăn cũng lúc xa lúc gần
Vác đi theo mấy chiếc cần
Quăng xuống biển cũng lúc gần lúc xa

Một con chim biển vụt qua
Dập dờn cánh trắng lúc xa lúc gần
Mây đen cuồn cuộn xoay vần
Gió đưa gió đẩy lúc gần lúc xa

Chập chờn như những bóng ma
Lúc ẩn lúc hiện lúc xa lúc gần
Biển đêm viết đến ngàn lần
Cũng không hết chuyện lúc gần lúc xa

Dù cho gió bão phong ba
Đi câu nó vẫn lúc xa lúc gần
.


Đang hí hoáy buộc lại chiếc lưỡi câu vừa bị đứt, từng làn gió thổi dọc theo cầu cảng làm sợi dây cước cứ phất phơ, lẫn trong đám gió bụi và cát đó bỗng nó cảm nhận được một mùi hương thoang thoảng thoáng qua, chưa biết mùi hương đó xuất phát từ đâu thì nó vụt quay lại vì tiếng động lạ sau lưng, trước ánh đèn, nó nhận ra đó là người phụ nữ ban nãy, một người phụ nữ Á châu với thân hình mảnh mai lọt thỏm trong bộ quần áo mùa đông màu xanh lam sẫm.

- Any luck? Chị lên tiếng.
- Yes, I caught 1 Sea Bream
- Oh.. let me see... wow! Its good size! What bait are you using?
- I used fresh Ragworms, they are very attractive in the salt water!


Rồi như chợt nhận ra điều gì, chị bất chợt hỏi:

- Where the original country are you come from?
- I'm from Viet Nam - Tôi trả lời

- Trời ơi! Cùng là người Việt thì từ nãy giờ nói tiếng Việt cho rồi, còn bày đặt nói tiếng Anh hoài.
Chị thốt lên.

Cả hai cùng cười ồ làm vỡ tan khoảng không gian tĩnh lặng.

- Em vẫn câu ở đây thường xuyên nhưng chưa bao giờ gặp chị?
- Uh! Nhà chị ở Worthing, cũng gần bờ biển nhưng ở đó nước nông lắm, hôm nay tính đến đây thử xem sao!
- .......


Hai chị em chuyện trò râm ran từ trong nước ra tới nước ngoài, quên đi cái giá lạnh đang bủa vây chung quanh.
Thế đấy! Ở cái đất nước hợp chủng quốc này nếu như không hỏi thì đâu có biết mình cùng ngôn ngữ, còn nhiều chuyện lực cười nữa mà chưa thể nói hết lên đây.




Có lẽ vì cái lạnh đến quá nhanh và bất ngờ nên những tay câu chuyên nghiệp cũng "co vòi", ít người câu thì lượng mồi đổ xuống biển cũng ít lên có thể vì thế mà đàn Sea Bass lùng sục kiếm ăn. Khi con nước bắt đầu rút ra khơi cũng là lúc "tiếng nhạc" của dân câu cũng nổi lên liên tục, thứ âm thanh thật đơn điệu, thật khô khan mà sao nó cuốn hút thế, bất kỳ cần thủ nào ngồi ôm cần cũng chỉ tưởng tượng và mong đợi được nghe bản nhạc giao hưởng chỉ có những tiếng re..re.. đó của máy câu, kèm theo đó là đầu cần giật liên hồi như đang chơi Vỹ cầm, tiếp theo là những cú v.ú.ú.ú.t... như múa côn khúc, rồi đến tiết mục quay máy như... gẩy đàn và... chiêm ngưỡng thành quả! Thật tuyệt vời, đó chính là cái tạo lên niềm đam mê của dân câu.


Đã quá nửa đêm, cái lạnh vẫn như những bàn chông sắc nhọn găm sâu hơn vào cơ thể, nó đã mặc tất cả những gì có thể để chống lại cái rét kinh người ấy mà cứ hở chỗ nào là buốt chỗ đó, hai bàn tay đã ủ trong đôi găng xù mà vẫn tê cóng, nó cứ đi vào đi ra như nhà có ma cho ấm người lên, chợt nó nhớ đến nắm cơm mà MG gói cho trước lúc đi, nó thò tay vào khoắng trong ba lô thì moi ra được... "cục đá", nắm cơm của nó đã bị đông cứng lại, giờ nó mới thấy đói, đúng là đói luôn đi cùng với rét... bất chợt bóng dáng nhỏ nhắn lại xuất hiện tiến dần về phía nó:

- Doanh ah! Người nhà chị đến đón... chị về đây, nhà chị làm nhà hàng, đây có làn đồ ăn vừa mang ra còn nóng, để lại đây cho Doanh, chị về nhà ăn sau cũng được!

- Oh! Cảm ơn chị nhá! Em câu được nhiều cá lắm, chị cầm về một ít?
- Ah.. không! Ở nhà buồn nên chị đi câu cho vui thôi, chị không lấy cá đâu!
- ......


Dù là lần đầu tiên gặp chị, mới chỉ nói với nhau vài câu mà cứ như thân quen từ lâu lắm, đúng là chuyện chỉ dân câu mới có, có đặt vào hoàn cảnh này mới hiểu rõ hơn được hai từ "đồng bào".



Sushi nhộng Tằm

No - Ấm, chén hết làn đồ ăn nóng, nó cảm thấy như được truyền thêm tinh thần và sức lực, quay lại với niềm đam mê của nó để tiếp tục cuộc kéo co với những chiến binh Sea Bass cho tới lúc đằng Đông đã đổi màu xanh dương, những quầng mây đen cuồn cuộn dồn về như những dãy núi chạy dài tít chân trời.

Trời bắt đầu tờ mờ sáng!


SAU ĐÂY LÀ MÀN TRÌNH DIỄN CÁ CỦA GIA ĐÌNH NÓ VÀO NGÀY HÔM SAU







Sea Bass rán giòn.







Sashimi Sea Bream









Whiting fillet rồi nhúng bột Hàn Quốc rán.

Thân/Doanh.
__________________
Thứ nhất tốt mồi, thứ nhì ngồi dai.
Doanh UK đang offline   Trả lời với trích dẫn
76 thành viên dưới đây đã cảm ơn Doanh UK vì bài viết hữu ích này:
A TAI (24-12-2012), Ba Duy (30-12-2012), BB-X (24-12-2012), bbq4u (24-12-2012), beovang (24-12-2012), binhdanhocvu (24-12-2012), binhyen (24-12-2012), Bobby (24-12-2012), bongdenchay (24-12-2012), bukichu (25-12-2012), ca chep no kill (25-12-2012), camom (25-12-2012), Chã (24-12-2012), Chạch chấu (24-12-2012), chungvit (26-12-2012), CODEN (24-12-2012), Damakinos (24-12-2012), Dat89 (24-12-2012), datdung (24-12-2012), ducminh73 (07-12-2013), dungmb (25-12-2012), DungZL (25-12-2012), duongle (25-12-2012), ecoke (25-12-2012), FishingInMoon (29-12-2012), HA72 (24-12-2012), hnadml (25-12-2012), hochoi (25-12-2012), hongquang (24-12-2012), hue74 (24-12-2012), Hưng tranh kính (24-12-2012), hung84 (24-12-2012), hungskhdt (24-12-2012), huygiang (24-12-2012), ichaki (24-12-2012), kapor (28-12-2012), khanhls1206 (24-12-2012), ky Anh Duong (03-01-2013), lebachtung (24-12-2012), LiptonIce (31-12-2012), Lương Vũ (24-12-2012), muoivankhatmau (24-12-2012), namoto (25-12-2012), nguoihanoi (24-12-2012), oliadinhvan (30-01-2013), pham phuc dat (05-01-2013), PhÁo (24-12-2012), phuckoracell (24-12-2012),  (24-12-2012), sinhtsc (25-12-2012), Son Ha (24-12-2012), Sonic (24-12-2012), sonnt (25-12-2012), sontran (24-12-2012), taytien (30-12-2012), thangjojo (24-12-2012), thucdldb (28-12-2012), Tienck (24-12-2012), toulon (03-12-2013), tranhiepyhn (24-12-2012), trihunganh (29-12-2012), Tronvodicau (24-12-2012), TuanMA (24-12-2012), tung7888 (24-12-2012), tuningcz (31-12-2012), vietcuong (24-12-2012), Vietzo (25-12-2012), vobinh414 (05-01-2013), Voomdinhluc (24-12-2012), Vu quoc (31-12-2012), vuluuquang (22-01-2013), vu_minh (24-12-2012), zoks443 (24-12-2012), Đặng Hạnh (24-12-2012), ĐăngPT (25-12-2012), Đông_ganoi (25-12-2012)
Cũ 24-12-2012, 10:17 AM   #2
trangdh
Between the lines
Points: 4,020, Cấp bậc: 40 Points: 4,020, Cấp bậc: 40 Points: 4,020, Cấp bậc: 40
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện trangdh
 
Ngày gia nhập: May 2011
Đến từ: Hải Dương
Bài viết: 121
Cảm ơn: 208
Được cảm ơn 157 lần trong 67 bài viết
Mặc định Re: Đêm đông.

Em cũng đã từng được hiểu thế nào là xa xứ anh ạ. Ngồi trên đỉnh núi ở bên Lào gần 2 tháng mới nghe được mấy bác công nhân Nghệ An sang Lào làm thủy điện mà em không tin vào tai mình các bác ạ. Em ngồi trong nhà nghe mãi, rồi quyết định mở cửa chạy ra hỏi thì đúng là các bác người Việt. Mừng cực kỳ, vui hết cỡ mời các bác vào trong nhà(showroom của Viettel bên Lào) cũng chẳng có gì để mời các bác ấy. Em đành mua 1 ít ngô luộc mời các bác ấy. Vui thật. Bây giờ không còn làm ở Viettel nữa nhưng nghĩ đến cảnh đó vẫn thấy vui và xúc động.
__________________
Lương thấp, giá tăng, đời khốn khó.
Câu sông, cá nhỏ, vẫn thấy vui.
trangdh đang offline   Trả lời với trích dẫn
12 thành viên dưới đây đã cảm ơn trangdh vì bài viết hữu ích này:
Bobby (24-12-2012), bukichu (25-12-2012), ca chep no kill (30-12-2012), cầu bía yếu (30-12-2012), Doanh UK (25-12-2012), hochoi (25-12-2012), lebachtung (24-12-2012), LiptonIce (31-12-2012), oliadinhvan (30-01-2013), TuanMA (24-12-2012), tung7888 (24-12-2012), vu_minh (24-12-2012)
Cũ 30-12-2012, 02:39 PM   #3
cầu bía yếu
Between the lines
Points: 6,943, Cấp bậc: 54 Points: 6,943, Cấp bậc: 54 Points: 6,943, Cấp bậc: 54
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện cầu bía yếu
 
Ngày gia nhập: Jun 2008
Đến từ: Hải Dương-0983007666
Tuổi: 43
Bài viết: 134
Cảm ơn: 225
Được cảm ơn 192 lần trong 55 bài viết
Mặc định Re: Đêm đông.

Trích:
Nguyên văn bởi trangdh Xem bài viết
Em cũng đã từng được hiểu thế nào là xa xứ anh ạ. Ngồi trên đỉnh núi ở bên Lào gần 2 tháng mới nghe được mấy bác công nhân Nghệ An sang Lào làm thủy điện mà em không tin vào tai mình các bác ạ. Em ngồi trong nhà nghe mãi, rồi quyết định mở cửa chạy ra hỏi thì đúng là các bác người Việt. Mừng cực kỳ, vui hết cỡ mời các bác vào trong nhà(showroom của Viettel bên Lào) cũng chẳng có gì để mời các bác ấy. Em đành mua 1 ít ngô luộc mời các bác ấy. Vui thật. Bây giờ không còn làm ở Viettel nữa nhưng nghĩ đến cảnh đó vẫn thấy vui và xúc động.
Ở nơi xứ người gặp được người Việt mới thấm hai chữ "đồng bào" các bác ạ. Anh em gặp nhau lần đầu có khi như ruột thịt, chỗ tôi ở như là "trạm dịch" của anh em vậy. Mà cũng truyền tay nhau số điện thoại của mình " alo, anh à....em tên là..... anh cho em bữa cơm với ngủ nhờ đêm nay nhé " thế là đi chợ nấu cơm, bia bọt vui như hội.
Xa quê hương nhớ ngày về
cầu bía yếu đang offline   Trả lời với trích dẫn
6 thành viên dưới đây đã cảm ơn cầu bía yếu vì bài viết hữu ích này:
Ba Duy (30-12-2012), ca chep no kill (30-12-2012), hochoi (02-01-2013), hung84 (30-12-2012), LiptonIce (31-12-2012), tranhiepyhn (31-12-2012)
Cũ 30-12-2012, 11:21 PM   #4
ca chep no kill
Life Member
Points: 57,827, Cấp bậc: 100 Points: 57,827, Cấp bậc: 100 Points: 57,827, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện ca chep no kill
 
Ngày gia nhập: Sep 2010
Tuổi: 57
Bài viết: 1,103
Cảm ơn: 1,946
Được cảm ơn 7,564 lần trong 919 bài viết
Mặc định Re: Đêm đông.

Haha!Bài viết Capitaine Doanh kết thúc một mùa câu quá hay, cái đêm đông bác đi tránh nạn ngoài biển kể ra cũng hay đấy nhể.Còn tất cả mọi người ở cái sứ lạnh lẽo này, trong những ngày lễ bị nhồi cồn 40° Gan không kịp lọc.....


Bước qua 2013 chúc các bác và ae bạn hữu xa gần một năm mới tràn đầy hạnh phúc, may mắn trong cuộc sống & mùa câu tới ae mình vẫn chung niềm đam mê để chinh phục được những ẻm mà mình mơ ước .....

Thân
Trần Hiệp
ca chep no kill đang offline   Trả lời với trích dẫn
10 thành viên dưới đây đã cảm ơn ca chep no kill vì bài viết hữu ích này:
CODEN (31-12-2012), Doanh UK (31-12-2012), ducminh73 (07-12-2013), dungmb (04-01-2013), LiptonIce (31-12-2012), Lương Vũ (10-12-2013), oliadinhvan (30-01-2013), TuanMA (31-12-2012), vuluuquang (28-01-2013), vu_minh (31-12-2012)
Cũ 03-12-2013, 12:37 AM   #5
Doanh UK
Full Member
Points: 18,933, Cấp bậc: 87 Points: 18,933, Cấp bậc: 87 Points: 18,933, Cấp bậc: 87
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Doanh UK
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Đến từ: London
Bài viết: 215
Cảm ơn: 1,474
Được cảm ơn 3,190 lần trong 195 bài viết
Mặc định Re: Đêm đông.

Hơn mười năm trước qua đây
Ngu ngơ chẳng biết nước Tây thế nào
Thấy biển khơi sóng dạt dào
Thấy sông Thames nước chảy vào chảy ra

Big ben nghiêng bóng chiều tà
London eye sáng chói lòa đèn hoa
Tòa nhà Quốc hội nguy nga
Tầu chiến sừng sững như là... đứng chơi

Lang thang đi khắp nọi nơi
Mỏi chân tìm chỗ nghỉ ngơi bên đường
Xe cộ chật kín phố phường
Gió chiều quét lá góc tường dồn toa

Hơn mười năm thoảng trôi qua
London giờ vẫn như là ngày xưa
Gió giờ vẫn cứ đẩy đưa
Nắng giờ vẫn cứ lưa thưa nhạt nhòa.

Quốc đảo như con tàu ma khổng lồ, hoạt động theo một chế độ được cài đặt sẵn của tự nhiên đang đưa con người tiến vào "cõi âm", nơi có những con quỷ gió tàng hình quen thuộc, ngày đêm vẫn gào thét, gầm rú lên những tiếng tru tréo ghê rợn, nơi mà cảnh vật cùng bầu trời chỉ một màu xám ngắt, những đám mây cũng vẽ lên lền trời những hình thù bí ẩn, kỳ quái, những luồng âm khí lạnh buốt đang bủa vây, lan tỏa, bao phủ mọi nơi. Dọc theo những con đường gập ghềnh nham nhở là hàng cây già cỗi, trơ trụi với những cành khẳng khiu mốc meo như đã chết tự bao giờ, lặng lẽ, âm u, vắng ngắt... Anh quốc vào đông.

Đành vậy! Tôi đã trót gắn bó với xứ sở lạnh lẽo, ảm đạm này nên cũng đành vui lòng với những gì nó vốn có. Hàng năm, người dân nơi đây tiêu tốn hàng triệu bảng Anh để đến với những đất nước nhiệt đới, chạy trốn cái lạnh, mỗi lần nghe báo có đợt tuyết rơi thì đã hình dung ra hệ thống giao thông sẽ tê liệt, sáng lái xe đi làm, chiều đang trên đường về thì tuyết rơi dày, có thể phải bỏ lại xe ngang đường mà... đi bộ về, thời tiết càng tồi tệ bao nhiêu thì con người ta lại càng mê mẩn cái ánh nắng bấy nhiêu, cái thứ năng lượng tưởng như dư thừa miễn phí ấy lại trở lên vô cùng đắt đỏ khi người ta phải bỏ ra rất nhiều tiền để tìm kiếm nó ở những địa danh khác trên thế giới, ngẫm rằng số mình đã "có duyên" với nơi đây nên tôi đành chấp nhận. Nhưng còn nó! (Redfishtx) Hoàn cảnh nó đâu có giống tôi ngoài "máu" đam mê câu cá, cả gia đình đang sống ở Mỹ, chẳng cần phải diễn giải nhiều thì ai cũng biết rằng đất Mỹ đâu có thiếu thứ gì! Vậy mà tại sao nó mò đến đây, đến cái xứ sở u ám này, phải chăng nó muốn biết con cá ở Anh Quốc nó như thế nào? Nếu vậy thì đâu cần phải chuyển cả gia đình đến đây, hay là nó muốn "nếm" thử cái lạnh băng giá vì đã ngấm đủ cái nóng nước Mỹ, câu trả lời này cũng chưa thỏa đáng, nhưng có lẽ đúng hơn cả là cái "máu" cần thủ trong nó luôn muốn tìm kiếm những trải nghiệm với thú "trời đày".

Trời chiều đã đỏ ánh hoàng hôn
Không gian tĩnh lặng đến cô hồn
Lá vàng xào xạc bay khắp chốn
Gió chiều lạnh buốt cõi dương môn


Nó hẹn đón tôi trên chuyến tàu tốc hành tiến về bờ biển để tới điểm câu, chuẩn bị gặp người bạn chưa gặp bao giờ, lòng tôi cũng thấy xốn sang mặc dù vẫn biết rằng bạn câu là thế, nói chuyện thì rất nhiều như đã thân quen từ lâu lắm nhưng chưa lần biết mặt, bao nhiêu năm nay tôi vẫn một mình thức thâu đêm cùng niềm đam mê ấy, tôi dự định sẽ dẫn nó đi đến những nơi câu quen thuộc của tôi, nói về những trải nghiệm của tôi trên Quốc đảo này, và còn nhiều nữa...

Mải suy nghĩ vẩn vơ, chuyến tầu đã đưa tôi tới ga đã hẹn, nhìn dọc sân ga sao không thấy bóng dáng người Việt nào hết vậy? Tầu đã đến giờ chuyển bánh, tôi gọi điện thì được biết nó mới đang đứng xếp hàng mua vé, thế là lỡ chuyến đi cùng tôi, đành hẹn nhau ở bến cuối cùng, tôi thầm nghĩ, mới hẹn nhau lần đầu mà đã trễ hẹn, đối với riêng tôi, đi làm có thể muộn nhưng không bao giờ trễ giờ đi câu!

Dòng người ùn ùn kéo ra từ sân ga có lẫn tôi trong đó, kiếm một chỗ nào ven vỉa hè ngồi chờ nó đến, tiếng chim hải âu mang theo âm hưởng của biển ríu rít trên nóc nhà ga như thúc dục tôi, biển mênh mông như trải dài trước mặt, thoảng đâu đó trong gió lạnh đã thấy ấm lên vị mặn nồng, lòng nóng như lửa đốt, vài phút lại gọi xem đã gần tới chưa..., bỗng tôi giật nảy người đứng phắt dậy, lao xẹt vào trong sân ga, phi qua cánh cổng xoát vé khi người bảo vệ còn đứng trố mắt nhìn vì chưa biết chuyện gì xảy ra, tôi quáng quàng chạy đi chạy lại, tìm lại chuyến tàu mình vừa rời khỏi trước đó chừng 15 phút..., trời ơi! không biết là đoàn tàu nào đây, có tới cả gần chục cái giống nhau đỗ thành dãy dài, chuyến phía đằng kia đã sắp chuyển bánh, hành khách đang lũ lượt lên tàu, tôi lao về hướng đó rồi chạy dọc theo đoàn tàu khi tất cả các cánh cửa đều mở... Oh! Đây rồi, cái thùng đựng cá của tôi, vì đã lâu rồi tôi không mang nó theo, hôm nay có thêm bạn đi câu cùng nên tôi nghĩ mang thêm một chút đồ kẻo thiếu, bao nhiêu máy quay, đồ câu, mồi, linh tinh thứ... tôi cho cả vào đó mà kéo, vậy mà tí nữa để chúng lại trên tầu. Phew!!! Tôi kéo cái thùng ra phía cổng, bây giờ anh chàng bảo vệ soát vé mới tiến đến hỏi xem chuyện gì, giải thích xong cả hai cùng cười ồ...

Một chuyến tàu rời bến thì lại một chuyến khác vào bến, tôi hồi hộp đứng chờ, chợt thấy một gã cao nghều bước ra cùng túi đồ câu, đúng là nó rồi, thấy tôi nó nở một nụ cười kiểu "con cá", dân câu thì không thể trật đi đâu được, tôi cũng đâu có thấp mà nó còn cao hơn tôi, phải chăng ở Mỹ ấm hơn lên nó "nhớn" hơn tôi! Nó đưa tay ra bắt tay tôi có lẽ cũng theo kiểu rất "Mỹ" rồi chúng tôi cùng nhau sánh bước với thùng đồ câu.

Màn đêm nhanh chóng kéo đến phủ lên chúng tôi một tấm mền băng giá, càng tồi tệ hơn khi "quạt trời" cứ vù vù thổi làm cho cái lạnh có cơ hội luồn sâu vào từng ngóc ngách, vừa buông cần, chúng tôi vừa kể cho nhau nghe những kỷ niệm về riêng mình, những trải nghiệm cuộc sống trên hai đất nước, những lần câu được cá to, nó nói và cho tôi xem tấm hình nó đang ôm em Cá Đỏ to đùng câu được ở Texas, đó là lý do tại sao nó có nick Redfish tx... hi hi, vậy mà tôi cứ gọi nó là "Cá Đỏ to xù". Nó lôi ra một đống đồ câu to tướng khoe là tha sang từ Mỹ, có lẽ con cá Mỹ cũng giống như con người Mỹ vậy, cái gì cũng thích TO..., nhưng để hiệu quả hơn tôi đề nghị "nhập gia tùy tục", sử dụng những thẻo câu tôi đã buộc sẵn.

Bỗng chiếc cần Spinning của nó cong vút rồi giật liên hồi, theo phản xạ tự nhiên của mỗi tay câu, nó nhào đến giật rồi quay, cảm giác con cá đầu tiên câu được tại Anh Quốc làm nó sung sướng, trong màn đêm dày đặc tôi cũng có thể tưởng tượng được nụ cười của nó, tôi cũng cảm thấy vui lây, quả là đi câu có bạn khác hẳn cái không khí mà tôi vẫn âm thầm gặm nhấm bấy lâu nay.








Con Gurnard rất đa sắc


Quá nửa đêm, cũng giống như phần lớn những lần trước, các cần thủ lần lượt ra về, bãi câu gần như chỉ còn hai thằng chúng tôi, sương xuống nhiều hơn làm cho bàn tay cóng buốt, mỗi người vẫn căng mắt ra nhìn chăm chăm vào cái ngọn cần câu chờ nó rung lên, rồi lũ cá cũng lần lượt bị lôi lên bờ trong niềm vui lạnh buốt.





Con này chắc một dòng khác cùng họ nhà Bream

Trời đã mờ sáng, những đám mây xẫm với đủ hình thù cuồn cuộn như những dãy nùi dài chạy xa tít, càng nổi bật rõ nét hơn bởi màu xanh dương của lền da trời, màn sương mù như những dải mây bồng bềnh trên mặt biển che khuất cả đường chân trời, xa xa trong thành phố vắng ngắt vẫn ánh lên ánh đèn trong sương sớm. Đã quen với câu đêm, tôi vẫn cảm thấy thấm mệt, đặc biệt là khi sáng sớm với không gian tĩnh mịch, tôi quay sang hỏi nó có mệt không, nó nói cũng hơi mệt với giọng nói vẫn sang sảng mùi "Mỹ", đủ cho thấy cũng là dân câu từng trải, nếu không có một niềm đam mê vô bờ với con cá thực khó mà vượt qua một đêm dài.






Thành quả của tôi sau buổi câu, không nhiều nhưng cũng đủ để chúng tôi thức trọn một đêm.
__________________
Thứ nhất tốt mồi, thứ nhì ngồi dai.
Doanh UK đang offline   Trả lời với trích dẫn
24 thành viên dưới đây đã cảm ơn Doanh UK vì bài viết hữu ích này:
BB-X (03-12-2013), bongdenchay (03-12-2013), ca chep no kill (03-12-2013), Chạch chấu (03-12-2013), CODEN (03-12-2013), Damakinos (03-12-2013), dame (03-12-2013), dungmb (03-12-2013), hoanglong76 (03-12-2013), hochoi (03-12-2013), katt (03-12-2013), Kid (03-12-2013), kienqt (03-12-2013), Lương Vũ (10-12-2013), phuckoracell (06-12-2013), sasa_nguyen (03-12-2013), Sonic (03-12-2013), thangjojo (07-12-2013), titan65 (06-12-2013), trangdh (03-12-2013), TuanMA (03-12-2013), Vietzo (03-12-2013), zoks443 (03-12-2013), Đặng Hạnh (03-12-2013)
Cũ 03-12-2013, 12:10 PM   #6
Đặng Hạnh
All Fishing
Points: 245,082, Cấp bậc: 100 Points: 245,082, Cấp bậc: 100 Points: 245,082, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Đặng Hạnh
 
Ngày gia nhập: Apr 2006
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 3,468
Cảm ơn: 1,474
Được cảm ơn 10,461 lần trong 1,224 bài viết
Mặc định Re: Đêm đông.

"Một mai, một cuốc, một cần câu

Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.

Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,

Người khôn, người đến chốn lao xao..."


Cảnh nhàn - Nguyễn Bỉnh Khiêm












__________________
LOVE FISHING

Pushes for sustainable game fishing program

Bài đã được sửa bởi CODEN; 04-12-2013 vào lúc 04:50 PM
Đặng Hạnh đang offline   Trả lời với trích dẫn
23 thành viên dưới đây đã cảm ơn Đặng Hạnh vì bài viết hữu ích này:
bongdenchay (04-12-2013), ca chep no kill (03-12-2013), Damakinos (09-12-2013), Doanh UK (03-12-2013), ducminh73 (07-12-2013), hoangvu (03-12-2013), hochoi (04-12-2013), hongquang (03-12-2013), hung84 (04-12-2013), Kid (03-12-2013), lebachtung (03-12-2013), namoto (04-12-2013), PhÁo (03-12-2013), QQQ (03-12-2013), sasa_nguyen (03-12-2013), Sonic (03-12-2013), thangjojo (07-12-2013), titan65 (06-12-2013), toulon (03-12-2013), Tronvodicau (05-12-2013), TuanMA (03-12-2013), Voomdinhluc (09-12-2013), zoks443 (03-12-2013)
Cũ 04-12-2013, 08:36 AM
CODEN
Tin nhắn này được xoá bởi CODEN.
Cũ 06-12-2013, 05:58 PM   #7
Doanh UK
Full Member
Points: 18,933, Cấp bậc: 87 Points: 18,933, Cấp bậc: 87 Points: 18,933, Cấp bậc: 87
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Doanh UK
 
Ngày gia nhập: Dec 2009
Đến từ: London
Bài viết: 215
Cảm ơn: 1,474
Được cảm ơn 3,190 lần trong 195 bài viết
Mặc định Re: Đêm đông.

Nhấp nhổm cả tuần không yên, đêm về chợp mắt lại mơ thấy CÁ, lại thấy một mình giữa màn đêm thanh vắng với mênh mông biển trời, thấy chiếc cần câu bị cá kéo đổ trên thềm bê tông trơn trượt, băng giá. Không thể ngồi yên đành vác cần đi "chống vật", có lẽ một giác quan nào đó trong tiềm thức của con người trỗi dậy nên dù ở đâu cũng có thể cảm nhận được mùi... Cá, hay nói một cách khác là được "báo mộng" hay "giải mơ"...





__________________
Thứ nhất tốt mồi, thứ nhì ngồi dai.
Doanh UK đang offline   Trả lời với trích dẫn
15 thành viên dưới đây đã cảm ơn Doanh UK vì bài viết hữu ích này:
bongdenchay (09-12-2013), ca chep no kill (07-12-2013), CODEN (07-12-2013), Damakinos (09-12-2013), ducminh73 (07-12-2013), hochoi (09-12-2013), kienqt (07-12-2013), Lương Vũ (10-12-2013), Meo_Xanh (06-12-2013), Sonic (06-12-2013), titan65 (06-12-2013), Tronvodicau (07-12-2013), TuanMA (06-12-2013), Vietzo (06-12-2013), Voomdinhluc (09-12-2013)
Reply

Bookmarks

Tags
Không

Công cụ
Kiểu hiển thị Đánh giá chủ đề này
Đánh giá chủ đề này:

Quy định
Bạn không thể post bài mới.
Bạn không thể post trả lời.
Bạn không thể đính kèm file
Bạn không thể sửa bài

BB code is Bật
SmiliesBật
[IMG]Bật
Mã HTML là Bật


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người tạo chủ đề Chuyên mục Trả lời Bài cuối
Đồng hồ đeo tay kiêm điện thoại di động duyviet75 Khoa học và cuộc sống 1 25-05-2008 03:23 PM


Giờ GMT +7. Bây giờ là 10:08 AM.
Bắt buộc kèm trích dẫn "Nguồn từ Diễn đàn câu cá HFC - http://www.hanoifishing.com/" khi sử dụng nội dung từ website này.


Ad Management by RedTyger

Skin Designed By - Kogsand
Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, HFC & Jelsoft Enterprises Ltd.