Bhutan - Người ở đừng về. - Trang 2 - Diễn đàn câu cá HFC
 
Quay lại   Diễn đàn câu cá HFC > GÓC CẦN THỦ > Cần thủ chuyện

Cần thủ chuyện The Angler's Story

Reply
 
Công cụ Kiểu hiển thị
Cũ 18-05-2007, 10:01 AM   #11
sir_tho
Life Member
Points: 7,362, Cấp bậc: 57 Points: 7,362, Cấp bậc: 57 Points: 7,362, Cấp bậc: 57
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện sir_tho
 
Ngày gia nhập: May 2006
Bài viết: 492
Cảm ơn: 65
Được cảm ơn 44 lần trong 35 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

Trích:
Nguyên văn bởi Thôi ừ Xem bài viết
Oái, "ăn" thôi mà. Mình có đòi "ăn no" đâu :matcuoi ^
he he ăn cũng phải từ từ thì mới cảm nhận được hết những hương vị trong từng món chứ bác . theo em ta cứ ăn châm rãi thôi để cho đầu bếp còn chế biến và nấu nướng nhỉ
sir_tho đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 18-05-2007, 12:55 PM   #12
May_langthang
Catch & Release
Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 190
Cảm ơn: 57
Được cảm ơn 465 lần trong 72 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

...Tôi đã đến nhiều đất nước còn tồn tại nền chính trị Quân chủ (dù là Quân chủ nghị viện hay Quân chủ chuyên chế) & bản thân đang sống tại Nhật (Quân chủ lập hiến) nhưng cho đến nay, chỉ có 2 vị vua khiến tôi vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ đó là vua Bhumibol Adulyadej của Thái Lan và người còn lại chính là vua Jigme Singye Wangchuck của Bhutan...

Bhutan là 1 nước mà Tổng thu nhập quốc gia dựa vào nông nghiệp, kinh tế chủ yếu là tự cấp tự túc nhưng người dân chưa bao giờ biết đói... Khí hậu lạnh giá quanh năm nhưng không ai bị lạnh vì thiếu mặc... Các phương tiện hiện đại hiếm hoi đến mức gần như không có như vi tính (0,02%), điện thoại (2%), tivi (0,5%) nhưng trẻ em Bhutan đều được đến trường học hành đầy đủ ... Tính theo thu nhập đầu người thì Bhutan thuộc dạng nghèo, nhưng tệ nạn xã hội (trộm cắp, săn bắn lậu...) hầu như không có, trẻ em ăn xin, trẻ em đường phố lại càng không có - 1 xã hội quá lý tưởng...


1 lớp học ở Bhutan

Xã hội Bhutan yên bình, người dân Bhutan hiền hòa, không khí Bhutan trong lành... tất cả là nhờ Bhutan được cai trị bởi 1 vì vua thông minh, công bằng và yêu nước, vua Jigme Singye Wangchuck. Người điều khiển cả đất nước bằng Chế độ độc nhất vô nhị trên thế giới - Chế độ Dân chủ Thần quyền (Democratic Theology - Nhà Vua đứng đầu nhà nước nhưng hội ý với dân để làm chính sách), nhờ vậy nhà Vua đã đưa ra những quốc sách tuy khắt khe nhưng lại được lòng dân để bảo vệ sinh thái, bảo toàn xã hội và biểu dương văn hóa nước nhà...


Thái thượng hoàng và Vua tại vị.

Trước khi đến Bhutan, tôi đã đọc 1 đống sách để hiểu thêm về nơi tôi sẽ đến. Qua sách vở, tôi cảm nhận Bhutan có thể áp dụng được chế độ Dân chủ thần quyền và trở thành 1 đất nước đặc biệt như vậy chính bởi Vương quốc Bhutan là trường hợp của một dân tộc thông minh, có ý thức cao, Vua Bhutan là 1 người cực kỳ thông thái và những nhà lãnh đạo Bhutan là những người có tầm nhìn vượt thời đại.
Chẳng phải vậy sao khi mà toàn bộ vua, tôi, quần thần của 1 nước "nhà quê" nhưng đã cùng thấy được nguy cơ của hiện tượng “toàn cầu hóa” như: phát triển kinh tế là tất cả; tiếng Anh trở thành ngôn ngữ bắt buộc để thông tin và giao thương với nhau, giết chết sự phong phú và giàu đẹp của ngôn ngữ khác; thiên hạ tìm đủ mọi cách để giàu tiền bạc và mạnh súng đạn... Và vua Wangchuck chọn con đường khác cho dân tộc mình - ông đã dõng dạc trả lời “KHÔNG” trước nỗ lực “toàn cầu hóa” của Tây phương bằng 1 lời tuyên bố nổi tiếng khiến cả thế giới bàng hoàng nhưng là sự bàng hoàng đầy kính trọng: “Bhutan không có cái gì gọi là Tổng Sản lượng Quốc gia (Gross National Product - GNP) cả, chúng tôi chỉ có cái gọi là Tổng Hạnh phúc Quốc gia (Gross National Happiness - GNH) mà thôi”, Bhutan là nước duy nhất đo đếm hạnh phúc!
Lẽ dĩ nhiên giới trí thức khoa bảng, nhân viên nội các và thành phần kinh doanh... vì đã có dịp tiếp cận với nước ngoài nên biết rõ những tai họa của “toàn cầu hóa”, đều ủng hộ và giúp nhà Vua thiết kế nhiều chính sách thật hữu hiệu trong việc bảo vệ bản sắc dân tộc và thiên nhiên cẩm tú của vương quốc Bhutan, nhờ vậy, Bhutan vẫn phát triển được kinh tế mà người vẫn “sạch”, nước không “dơ”.
Tiêu biểu như việc Bhutan là một trong những quốc gia đầu tiên ở Châu Á có hành động quyết liệt với nạn dịch thuốc lá. Thuốc lá đã dần biến mất khỏi các quầy hành bán lẻ ở 18/20 khu vực của quốc gia này kể từ năm 1994. Đến năm 2005, việc bán thuốc lá chính thức bị coi là bất hợp pháp tại 2 khu vực còn lại của Vương quốc này. Rồi đến việc Bhutan không hề có 1 ngôi nhà cao tầng nào (dĩ nhiên người dân cũng không biết thang máy hay thang máy cuốn là gì...) nhưng tất cả những kiến trúc nổi bật từ cung điện đến đền chùa của Bhutan đều được tạo nên từ những kiến trúc sư bản xứ, nhờ vậy họ hiểu được thế mạnh thiên nhiên của đất nước mình mà thiết kế những tác phẩm hoành tráng nhưng vẫn giữ được nét thanh bình, hài hoà trong thiên nhiên thơ mộng... Tôi tự hỏi những công trình "cây nhà lá vườn" ấy của Bhutan nhưng được tạo nên bởi chính tài năng của công dân xứ mình so với tòa tháp đôi Petronas chọc trời để ganh đua với thế giới của Malaysia, tòa tháp khiến cả thế giới phải "ngước nhìn" nhưng lại được tạo nên bởi 1 kiến trúc sư Tây phương (Argentina)... thì ai sẽ tự hào hơn ai, lòng tự hào dân tộc ở đâu sẽ cao hơn !?!??? Tôi không biết, mọi sự so sánh đều khập khiễng nhỉ (nghe Tây nó hay nói vậy, nói theo... hihi)...


Lâu đài Paro...


... và toà tháp đôi Petronas

Đó là qua sách vở, trở lại với chuyến đi thực tế này, trên chuyến xe buýt dằn xóc này... những điều kỳ thú về xứ thần liên tục được mở ra...

Soktok, tên anh tài xế, là 1 người rất vui tính, giữa đường, anh ấy đón khách thêm và chuyến xe trở nên chật chội, khi xe đã hết chỗ mà vẫn còn 1 vị khách cuối cùng đứng ở trạm chờ - 1 cụ già bé nhỏ - thì Soktok nháy mắt với tôi: "Cô nhỏ con, cụ già cũng nhỏ con, 2 người ngồi ghế này vẫn đủ...". Ồ, không thành vấn đề, dĩ nhiên là tôi có thể xích vào 1 chút. Tôi đã may mắn giành được 1 tấm visa trong 15 xuất hiếm hoi của ngày thì sao lại hẹp hòi không chia nửa chiếc ghế với cụ già nhỉ? Đó cũng là sự san sẻ 1 nửa sự may mắn trong 30 chỗ ngồi của chiếc xe này đó thôi. Đường vẫn còn xa.


Xe buýt tại 1 trạm xăng Bhutan

Mặc dù ngoài từ "Tashi Delek" (nghĩa là xin chào), tôi chẳng hiểu thêm tiếng Bhutan nào cả, nhưng sau 1 hồi khoa chân múa tay và tận dụng khả năng "buôn dưa" triệt để cùng với sự hỗ trợ thông dịch tiếng Anh bồi của anh tài xế thì tôi cũng đàm thoại được với bà cụ đồng hành. Nhà cụ ở Drukgyel (đoạn giữa Paro và Thimpu), nên thường đi ngược về phía rừng Paro hái dâu rồi quay về nhà nghỉ ngơi, ngày kế tiếp đem đi bán ở Thimpu, hôm nay cụ mới vào rừng hái trái xong & đang trên đường về nhà...
Khi biết tôi ở Nhật đến, bà cụ hỏi: nước đó nghe nói giàu lắm, cái gì cũng có, nhưng nhiều người tự sát lắm. Đến Bhutan chắc buồn hả, vì ở đây chẳng có cái gì cả, nhưng không có người tự sát đâu... nói rồi cười ròn khiến tôi và những người khách xung quanh cũng bật cười theo...
Đi thêm khoảng 15' nữa, tôi bắt đầu thấy ù tai vì thay đổi độ cao (chắc khoảng 2.600m), bà cụ chẳng tính toán gì, bốc 1 nắm dâu mới hái mời tôi ăn, bà ra dấu: cứ nuốt, nuốt đi thì tai sẽ hết ù, không phải trả tiền đâu! Tôi xin bà nắm dâu rồi không khách sáo, nhai ngon lành... vị ngọt của dâu, của tình người xứ Bhutan thấm dần từ đầu lưỡi vào tận trong tim... Tôi ra dấu mình đã "OK", bà cụ vui mừng ra mặt, bảo tôi ăn không bà lấy nữa cho, đừng nghĩ đến tiền bạc, vì bà có đem số dâu này đi bán cũng rất rẻ, nên nếu giúp được tôi hết ù tai thì bà cho tôi ăn thoải mái... nói xong, nụ cười hạnh phúc lại ánh lên trên gương mặt già nua, bất giác tôi muốn khóc - GDP của Bhutan là 500 triệu đô la còn GDP của Nhật là 4400 tỷ - Một giọt sương bên cạnh 1 chén nước đầy! Nhưng người Nhật có hạnh phúc hơn cụ già bán dâu này không !?!? Lại 1 câu hỏi mà tôi không thể trả lời.

(còn tiếp)

****************

>Mấy bác kia ồn ào quá nhé, ăn nếm nhậu nhẹt gì thì sang đây giùm.
__________________
Thà là Mây trôi mênh mang giữa Bầu Trời,
Lang thang giữa cuộc đời.....mà vui
May_langthang đang offline   Trả lời với trích dẫn
8 thành viên dưới đây đã cảm ơn May_langthang vì bài viết hữu ích này:
Bigfish (02-07-2009), Linhson (28-04-2010), MinhLoc (13-09-2009), phuckoracell (01-02-2010), salguy (24-08-2009), titan65 (04-11-2009), Tôm (01-02-2010), Đông Tà (01-07-2009)
Cũ 04-08-2007, 03:26 AM   #13
Exodus
 
Bài viết: n/a
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

MayLangthang oi, chung nao co bai tiep theo vay? Rang gianh thoi gian ranh roi viet them di vi nhieu nguoi con doi bai tiep theo day.

Than
  Trả lời với trích dẫn
Cũ 11-11-2007, 10:55 AM   #14
bbxo8
Newbie
 
Ảnh đại diện bbxo8
 
Ngày gia nhập: Oct 2007
Đến từ: OR
Bài viết: 16
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 1 lần trong 1 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

Trích:
Nguyên văn bởi May_langthang Xem bài viết
...Tôi đã đến nhiều đất nước còn tồn tại nền chính trị Quân chủ (dù là Quân chủ nghị viện hay Quân chủ chuyên chế) & bản thân đang sống tại Nhật (Quân chủ lập hiến) nhưng cho đến nay, chỉ có 2 vị vua khiến tôi vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ đó là vua Bhumibol Adulyadej của Thái Lan và người còn lại chính là vua Jigme Singye Wangchuck của Bhutan...

Bhutan là 1 nước mà Tổng thu nhập quốc gia dựa vào nông nghiệp, kinh tế chủ yếu là tự cấp tự túc nhưng người dân chưa bao giờ biết đói... Khí hậu lạnh giá quanh năm nhưng không ai bị lạnh vì thiếu mặc... Các phương tiện hiện đại hiếm hoi đến mức gần như không có như vi tính (0,02%), điện thoại (2%), tivi (0,5%) nhưng trẻ em Bhutan đều được đến trường học hành đầy đủ ... Tính theo thu nhập đầu người thì Bhutan thuộc dạng nghèo, nhưng tệ nạn xã hội (trộm cắp, săn bắn lậu...) hầu như không có, trẻ em ăn xin, trẻ em đường phố lại càng không có - 1 xã hội quá lý tưởng...


1 lớp học ở Bhutan

Xã hội Bhutan yên bình, người dân Bhutan hiền hòa, không khí Bhutan trong lành... tất cả là nhờ Bhutan được cai trị bởi 1 vì vua thông minh, công bằng và yêu nước, vua Jigme Singye Wangchuck. Người điều khiển cả đất nước bằng Chế độ độc nhất vô nhị trên thế giới - Chế độ Dân chủ Thần quyền (Democratic Theology - Nhà Vua đứng đầu nhà nước nhưng hội ý với dân để làm chính sách), nhờ vậy nhà Vua đã đưa ra những quốc sách tuy khắt khe nhưng lại được lòng dân để bảo vệ sinh thái, bảo toàn xã hội và biểu dương văn hóa nước nhà...


Thái thượng hoàng và Vua tại vị.

Trước khi đến Bhutan, tôi đã đọc 1 đống sách để hiểu thêm về nơi tôi sẽ đến. Qua sách vở, tôi cảm nhận Bhutan có thể áp dụng được chế độ Dân chủ thần quyền và trở thành 1 đất nước đặc biệt như vậy chính bởi Vương quốc Bhutan là trường hợp của một dân tộc thông minh, có ý thức cao, Vua Bhutan là 1 người cực kỳ thông thái và những nhà lãnh đạo Bhutan là những người có tầm nhìn vượt thời đại.
Chẳng phải vậy sao khi mà toàn bộ vua, tôi, quần thần của 1 nước "nhà quê" nhưng đã cùng thấy được nguy cơ của hiện tượng “toàn cầu hóa” như: phát triển kinh tế là tất cả; tiếng Anh trở thành ngôn ngữ bắt buộc để thông tin và giao thương với nhau, giết chết sự phong phú và giàu đẹp của ngôn ngữ khác; thiên hạ tìm đủ mọi cách để giàu tiền bạc và mạnh súng đạn... Và vua Wangchuck chọn con đường khác cho dân tộc mình - ông đã dõng dạc trả lời “KHÔNG” trước nỗ lực “toàn cầu hóa” của Tây phương bằng 1 lời tuyên bố nổi tiếng khiến cả thế giới bàng hoàng nhưng là sự bàng hoàng đầy kính trọng: “Bhutan không có cái gì gọi là Tổng Sản lượng Quốc gia (Gross National Product - GNP) cả, chúng tôi chỉ có cái gọi là Tổng Hạnh phúc Quốc gia (Gross National Happiness - GNH) mà thôi”, Bhutan là nước duy nhất đo đếm hạnh phúc!
Lẽ dĩ nhiên giới trí thức khoa bảng, nhân viên nội các và thành phần kinh doanh... vì đã có dịp tiếp cận với nước ngoài nên biết rõ những tai họa của “toàn cầu hóa”, đều ủng hộ và giúp nhà Vua thiết kế nhiều chính sách thật hữu hiệu trong việc bảo vệ bản sắc dân tộc và thiên nhiên cẩm tú của vương quốc Bhutan, nhờ vậy, Bhutan vẫn phát triển được kinh tế mà người vẫn “sạch”, nước không “dơ”.
Tiêu biểu như việc Bhutan là một trong những quốc gia đầu tiên ở Châu Á có hành động quyết liệt với nạn dịch thuốc lá. Thuốc lá đã dần biến mất khỏi các quầy hành bán lẻ ở 18/20 khu vực của quốc gia này kể từ năm 1994. Đến năm 2005, việc bán thuốc lá chính thức bị coi là bất hợp pháp tại 2 khu vực còn lại của Vương quốc này. Rồi đến việc Bhutan không hề có 1 ngôi nhà cao tầng nào (dĩ nhiên người dân cũng không biết thang máy hay thang máy cuốn là gì...) nhưng tất cả những kiến trúc nổi bật từ cung điện đến đền chùa của Bhutan đều được tạo nên từ những kiến trúc sư bản xứ, nhờ vậy họ hiểu được thế mạnh thiên nhiên của đất nước mình mà thiết kế những tác phẩm hoành tráng nhưng vẫn giữ được nét thanh bình, hài hoà trong thiên nhiên thơ mộng... Tôi tự hỏi những công trình "cây nhà lá vườn" ấy của Bhutan nhưng được tạo nên bởi chính tài năng của công dân xứ mình so với tòa tháp đôi Petronas chọc trời để ganh đua với thế giới của Malaysia, tòa tháp khiến cả thế giới phải "ngước nhìn" nhưng lại được tạo nên bởi 1 kiến trúc sư Tây phương (Argentina)... thì ai sẽ tự hào hơn ai, lòng tự hào dân tộc ở đâu sẽ cao hơn !?!??? Tôi không biết, mọi sự so sánh đều khập khiễng nhỉ (nghe Tây nó hay nói vậy, nói theo... hihi)...


Lâu đài Paro...


... và toà tháp đôi Petronas

Đó là qua sách vở, trở lại với chuyến đi thực tế này, trên chuyến xe buýt dằn xóc này... những điều kỳ thú về xứ thần liên tục được mở ra...

Soktok, tên anh tài xế, là 1 người rất vui tính, giữa đường, anh ấy đón khách thêm và chuyến xe trở nên chật chội, khi xe đã hết chỗ mà vẫn còn 1 vị khách cuối cùng đứng ở trạm chờ - 1 cụ già bé nhỏ - thì Soktok nháy mắt với tôi: "Cô nhỏ con, cụ già cũng nhỏ con, 2 người ngồi ghế này vẫn đủ...". Ồ, không thành vấn đề, dĩ nhiên là tôi có thể xích vào 1 chút. Tôi đã may mắn giành được 1 tấm visa trong 15 xuất hiếm hoi của ngày thì sao lại hẹp hòi không chia nửa chiếc ghế với cụ già nhỉ? Đó cũng là sự san sẻ 1 nửa sự may mắn trong 30 chỗ ngồi của chiếc xe này đó thôi. Đường vẫn còn xa.


Xe buýt tại 1 trạm xăng Bhutan

Mặc dù ngoài từ "Tashi Delek" (nghĩa là xin chào), tôi chẳng hiểu thêm tiếng Bhutan nào cả, nhưng sau 1 hồi khoa chân múa tay và tận dụng khả năng "buôn dưa" triệt để cùng với sự hỗ trợ thông dịch tiếng Anh bồi của anh tài xế thì tôi cũng đàm thoại được với bà cụ đồng hành. Nhà cụ ở Drukgyel (đoạn giữa Paro và Thimpu), nên thường đi ngược về phía rừng Paro hái dâu rồi quay về nhà nghỉ ngơi, ngày kế tiếp đem đi bán ở Thimpu, hôm nay cụ mới vào rừng hái trái xong & đang trên đường về nhà...
Khi biết tôi ở Nhật đến, bà cụ hỏi: nước đó nghe nói giàu lắm, cái gì cũng có, nhưng nhiều người tự sát lắm. Đến Bhutan chắc buồn hả, vì ở đây chẳng có cái gì cả, nhưng không có người tự sát đâu... nói rồi cười ròn khiến tôi và những người khách xung quanh cũng bật cười theo...
Đi thêm khoảng 15' nữa, tôi bắt đầu thấy ù tai vì thay đổi độ cao (chắc khoảng 2.600m), bà cụ chẳng tính toán gì, bốc 1 nắm dâu mới hái mời tôi ăn, bà ra dấu: cứ nuốt, nuốt đi thì tai sẽ hết ù, không phải trả tiền đâu! Tôi xin bà nắm dâu rồi không khách sáo, nhai ngon lành... vị ngọt của dâu, của tình người xứ Bhutan thấm dần từ đầu lưỡi vào tận trong tim... Tôi ra dấu mình đã "OK", bà cụ vui mừng ra mặt, bảo tôi ăn không bà lấy nữa cho, đừng nghĩ đến tiền bạc, vì bà có đem số dâu này đi bán cũng rất rẻ, nên nếu giúp được tôi hết ù tai thì bà cho tôi ăn thoải mái... nói xong, nụ cười hạnh phúc lại ánh lên trên gương mặt già nua, bất giác tôi muốn khóc - GDP của Bhutan là 500 triệu đô la còn GDP của Nhật là 4400 tỷ - Một giọt sương bên cạnh 1 chén nước đầy! Nhưng người Nhật có hạnh phúc hơn cụ già bán dâu này không !?!? Lại 1 câu hỏi mà tôi không thể trả lời.

(còn tiếp)

****************

>Mấy bác kia ồn ào quá nhé, ăn nếm nhậu nhẹt gì thì sang đây giùm.
Mây ơi ! đọc bài viết của Mây hay quá , nhất là cái đoạn cuối về bà lão hái Dâu làm mình cũng muốn khóc luôn , xúc động ghê .

Mình sẽ kể cho ông xã nghe về chuyến đi này của bạn và đất nước Bhutan, chỉ tiếc là ông xã không biết tiếng Việt để đọc bài viết rất hay của Mây .
Lần đầu tiên mình nghe nói đến đất nước này mà qua bài viết của bạn mình mê lắm, mình mong rằng một ngày nào đó cả hai vợ chồng mình có dịp đặt chân đến đó và Tây Tạng nữa , ông xã mình mê xứ xở Tây Tạng , và cả Nepan đất nước nổi tiếng với Đỉnh Everest cao nhất thế giới .
__________________
Chưa tìm ra chữ ký nào hợp với mình nè híc híc
bbxo8 đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 12-11-2007, 07:55 PM   #15
May_langthang
Catch & Release
Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 190
Cảm ơn: 57
Được cảm ơn 465 lần trong 72 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

bbxo8 ới ời
(Nick khó quá, luận hoài chưa hiểu nghĩa, hihi)

bb quá khen thôi. Bài viết này của Mây tới đây thì chưa có gì hay ho lắm đâu. Chỉ là những thông tin chung về Bhutan mà Mây tìm kiếm được qua sách vở và internet thôi, có khác chăng là Mây tổng kết những thông tin đó lại và chia sẻ với mọi người theo cách hiểu, cách cảm của Mây. Do đó, anh xã bạn không đọc được tiếng Việt thì chỉ cần gúc-gồ từ khóa Bhutan là sẽ cập nhật được nhiều bài viết rất hay về Bhutan bằng tiếng Anh, chịu khó nha.

Từ đoạn lang thang Thimpu trở đi thì "khả quan" hơn, vì đó là những chuyện có thật được Mây chứng kiến, cảm nhận & đánh giá của tự thân. Nhưng hồi nãy mới gửi phần cuối cho bà con có cùm-mên mà hệ thống PM của nhà ta chỉ cho phép gửi max là 5000 chữ thôi à (bài của Mây 7414 chữ), hix, nên đã không chuyển tin của Mây tới mọi người được, sẽ gửi bằng mail vậy heng.
__________________
Thà là Mây trôi mênh mang giữa Bầu Trời,
Lang thang giữa cuộc đời.....mà vui
May_langthang đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 12-11-2007, 08:19 PM   #16
Tung_beo
Life Member
Points: 107,695, Cấp bậc: 100 Points: 107,695, Cấp bậc: 100 Points: 107,695, Cấp bậc: 100
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Tung_beo
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 34
Bài viết: 1,333
Cảm ơn: 1,525
Được cảm ơn 1,186 lần trong 266 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

Gì thì gì chứ một điều không thể chối cãi đó là anh Vua trông đẹp trai như là Đoàn Dự trong Thiên Long Bát Bộ.
Có bị hớp mất tí hồn nào ko khi nhìn thấy anh Vua hả chị?
__________________
Chép, cuối cùng anh cũng thịt được em!!!
Tung_beo đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 01-07-2009, 11:04 PM   #17
Druka
Newbie
 
Ngày gia nhập: Jun 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 2
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 7 lần trong 1 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

Bài viết rất hay, điều buồn cười nhất khi viết về Buhtan, một quốc gia Phật Giáo và không khuyến khích việc sát sinh thì bài viết được đăng trên diễn đàn về câu cá.
Druka đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 02-07-2009, 12:09 AM   #18
Đông Tà
Full Member
Points: 3,856, Cấp bậc: 39 Points: 3,856, Cấp bậc: 39 Points: 3,856, Cấp bậc: 39
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2008
Tuổi: 37
Bài viết: 150
Cảm ơn: 387
Được cảm ơn 171 lần trong 53 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

Sao giờ mới được đọc bài này nhỉ? ( May mà có bác Druka lôi lên). Tiếc vì vài link ảnh died, không được thấy trạm xe buýt, lâu đài Paro, lớp học...

Mà chị May, nói còn tiếp mà sao giờ vẫn chưa thấy phần tiếp nhỉ?
Đông Tà đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 04-11-2009, 01:29 PM   #19
May_langthang
Catch & Release
Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63 Points: 8,924, Cấp bậc: 63
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ngày gia nhập: Jul 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 190
Cảm ơn: 57
Được cảm ơn 465 lần trong 72 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

Hôm nay mới vô topic cũ này... tiện trả lời luôn mấy câu chất vấn của bà con:

@Em Tùng: Bạn vua Đoàn Dự này còn nhỏ xíu à, chị thì chỉ bị hớp hồn bởi các phi công già nhăn nheo như Mộ Dung Phục hay Đoàn Chính Thuần ý.

@Druka:
Trích:
Nguyên văn bởi Druka Xem bài viết
điều buồn cười nhất khi viết về Buhtan, một quốc gia Phật Giáo và không khuyến khích việc sát sinh thì bài viết được đăng trên diễn đàn về câu cá.
Còn cách dẫn luận của bạn khiến tôi bật cười... nửa miệng.

@Đông Tà: Cũng viết được khá khá rồi, nhưng cảm xúc lên xuống thất thường nên văn không liền mạch. Đành để trống 1 thời gian vậy.
__________________
Thà là Mây trôi mênh mang giữa Bầu Trời,
Lang thang giữa cuộc đời.....mà vui
May_langthang đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 01-02-2010, 06:07 PM   #20
Druka
Newbie
 
Ngày gia nhập: Jun 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 2
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 7 lần trong 1 bài viết
Mặc định Re: Bhutan - Người ở đừng về.

http://xemblog.com/blogger_Que_Mai/9...TAN-doc-ky-nha


Tôi đánh cá rằng, giới blogger ít ai đã được đặt chân tới Bhutan. Điều này dễ hiểu, vì đến giữa thế kỷ 20, Bhutan hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài. Chỉ đến năm 1974, Bhutan mới mở cửa đón khách du lịch. Mặc dù Bhutan là một trong những điểm đến hấp dẫn bậc nhất trên thế giới, chỉ có 6.000 du khách được đặt chân đến Bhutan mỗi năm. Mỗi khách du lịch phải đóng 200 USD cho mỗi ngày ở Bhutan, và đi theo chương trình do một công ty du lịch nhà nước thu xếp.

Thế thì tại sao tôi đuợc diễm phúc đặt chân đến Bhutan, một đất nuớc mà - theo những khảo sát gần đây cho thấy - là nước có chỉ số hạnh phúc cao nhất Châu Á, và cao thứ 8 trên thế giới? Xin thưa là tôi đi công tác thôi, chứ không phải đi chơi. (Thế mới chán!). Tôi phụ trách công tác truyền thông/quản lý tri thức cho tổ chức SNV ở 6 nuớc, trong đó có Bhutan. Vì thế, một tuần làm việc ở Bhutan là một tuần hết sức vất vả vì có rất nhiều việc phải làm, các cuộc họp phải chủ trì, và các đối tác phải gặp.

Nhưng, tôi trông chờ vào chuyến đi này, để hiểu thêm tại sao nguời dân Bhutan lại cảm thấy hạnh phúc đến thế.

Bhutan là nước nằm cạnh Ấn Độ và Tibet, có dân số 700.000 người. Phần lớn người Bhutan theo đạo Phật. Đạo Phật không chỉ tồn tại trong chùa chiền mà sống ở khắp nơi trên Bhutan. Ví dụ: nguời dân Bhutan không giết bất cứ con vật gì. Các dự án xóa đói giảm nghèo về tơ tằm ở Bhutan đã thất bại vì dân bản xứ không muốn thả các con tằm vào nồi nuớc đang sôi để lấy tơ. Ở thủ đô Thimphu, cứ đêm đến, hàng nghìn con chó thi nhau sủa, vì không bao giờ ai giết một con chó nào cả. (Các đồng nghiệp của tôi nói là nên đem 1 số bợm nhậu Việt nam sang Bhutan để dẹp nạn chó sủa). Cá và thịt bày bán ở Bhutan đuợc nhập từ Ấn độ hoặc đuợc nguời dân có gốc nước ngoài mổ. Nguời Bhutanese không bao giờ câu cá!

Bhutan được xem là một bảo tàng sống vì các phong tục truyền thống luôn đuợc trân trọng, lưu truyền và diễn ra hàng ngày trên đất nuớc nhỏ bé xinh đẹp này. Người dân Bhutan tự hào khoác những bộ quần áo truyền thống ra đường, dù đi chơi, đi mua sắm, hay đi làm việc. Các lễ hội thuờng xuyên diễn ra, như những bông hoa tô điểm cho cuộc sống ở nơi này.

Bhutan có cảnh đẹp thiên nhiên vô cùng hùng vĩ, với vị trí đuợc tọa lạc ở dãy núi Himalaya. Những đỉnh núi tuyết phủ quanh năm, thung lũng xanh ngát đuợc trang điểm bởi những loài hoa dại, và rừng rậm bạt ngàn... Người Bhutan cũng rất yêu thơ. Biết đâu, với chuyến đi này, tôi sẽ học được cách làm thơ ... theo kiểu Bhutan?

Có ai muốn đi Bhutan cùng tôi không?
Druka đang offline   Trả lời với trích dẫn
7 thành viên dưới đây đã cảm ơn Druka vì bài viết hữu ích này:
bukichu (01-02-2010), CODEN (01-02-2010), nắng hạ (02-02-2010), nguyen.acelife (10-09-2010), phuckoracell (01-02-2010), Tôm (01-02-2010), vobinh414 (31-01-2013)
Reply

Bookmarks

Công cụ
Kiểu hiển thị

Quy định
Bạn không thể post bài mới.
Bạn không thể post trả lời.
Bạn không thể đính kèm file
Bạn không thể sửa bài

BB code is Bật
SmiliesBật
[IMG]Bật
Mã HTML là Bật


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người tạo chủ đề Chuyên mục Trả lời Bài cuối
Tìm về chất vị mặn mà Đặng Hạnh Khoa học và cuộc sống 2 01-06-2011 04:04 PM
Chuột Thịt Q T Ẩm thực 0 01-08-2007 04:20 PM
Người Tình Salmon (From Pecheur) VN_Angler Ẩm thực 0 26-12-2006 11:09 PM


Giờ GMT +7. Bây giờ là 08:47 PM.
Bắt buộc kèm trích dẫn "Nguồn từ Diễn đàn câu cá HFC - http://www.hanoifishing.com/" khi sử dụng nội dung từ website này.


Ad Management by RedTyger

Skin Designed By - Kogsand
Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, HFC & Jelsoft Enterprises Ltd.