Oan hồn hồ câu - Diễn đàn câu cá HFC
 
Quay lại   Diễn đàn câu cá HFC > GÓC CẦN THỦ > Cần thủ chuyện > HTX TOÀN LỢI

HTX TOÀN LỢI Góc thư giãn

Reply
 
Công cụ Kiểu hiển thị
Cũ 05-09-2014, 09:27 PM   #1
Hưng tranh kính
Between the lines
Points: 6,487, Cấp bậc: 52 Points: 6,487, Cấp bậc: 52 Points: 6,487, Cấp bậc: 52
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Hưng tranh kính
 
Ngày gia nhập: Oct 2012
Đến từ: Đông Anh, Hà Nội
Bài viết: 186
Cảm ơn: 618
Được cảm ơn 1,108 lần trong 156 bài viết
Mặc định Oan hồn hồ câu

Gửi các bác, các anh, các em
Dạo này nhà em thỉnh thoảng câu tối, những lúc ngồi không ngắm phao, chợt ngẫu hứng, mấy đêm ngồi gõ bàn phím, viết ra câu chuyện này, gửi mọi người đọc cho vui. Một số tình tiết trong truyện dựa trên sự kiện có thật.

OAN HỒN HỒ CÂU

Phần 1: Gặp mặt

Đã khá lâu rồi hôm nay Hùng mới nán lại câu tối. Cũng bởi gần đây móm nhiều quá, từ sáng tới giờ mới được mấy con rô, mấy con trôi dòi, tâm trạng không vui, Hùng ngại về nhà. Thời gian gần đây công việc ở xưởng ít quá, thỉnh thoảng có đơn hàng cũng chỉ đủ chi phí duy trì, Hùng buồn mà mọi người cũng lo lắng. Thời buổi kinh tế khó khăn, hồi trước còn dám câu hồ tính ca, dám mua ổ mồi, dần dần hồ một trăm, rồi năm mươi nghìn cả ngày, thính bã thì cũng lúi húi tự ủ. Những buổi câu móm, về nhà, nhìn mặt vợ lạnh tanh, Hùng càng nặng lòng. Đêm dậy pha sữa cho con, cầm hộp sữa nhẹ tênh, chừng chỉ còn vài muỗng, Hùng chỉ dám nén tiếng thở dài. Nhưng chót vướng vào cái thú giời đày, không thể bỏ được, thôi đành cố hạn chế, tiết kiệm thôi.
Mê vẽ vời từ nhỏ, học xong lớp 12, Hùng đi làm thêm rồi ôn thi, đỗ vào trường mỹ thuật. Ra trường, sau một năm làm thuê, Hùng mở xưởng tranh. Công việc những năm đầu cũng thuận lợi lắm, dần dần, kinh tế khó khăn, mức độ cạnh tranh lớn hơn, xưởng Hùng dần dần trầm xuống. Vợ Hùng học cùng lớp mỹ thuật ngày xưa, sóng gió yêu đương bẩy năm trời, hai người cũng đến được với nhau. Cậu con trai đầu lòng cũng được gần 10 tháng tuổi rồi. Nhưng có lẽ, phần vì công việc khó khăn, tiền kiếm được thì ít mà chi tiêu thì nhiều, hai vợ chồng thường nhìn nhau lo lắng. Những ngày ở nhà, bức bí Hùng lại bỏ ra hồ. Vợ lại cười: Ba Su lại đi thả tiền xuống hồ đấy… Có lẽ khoảng cách vợ chồng cũng xa dần.
Đêm nay, thời tiết đầu thu nên hơi lành lạnh. Bầu trời u ám. Hồ câu nằm giữa cánh đồng, hoang vắng nhưng phần vì mê câu, phần vì nặng lòng nên Hùng cũng chẳng nghĩ ngợi gì. Vả lại, ngay từ hồi còn học cấp 3, vì mê bắt cá mà Hùng kéo vó cả đêm ở con mương liền kề bãi tha ma, thế mà ham quá, quên cả sợ. Hồ này nhỏ hẹp nhưng khá dài, ngồi bờ bên này, nhìn sang bờ bên kia cũng chỉ khoảng ba chục mét. Im ắng quá, thỉnh thoảng chỉ có tiếng cá bọp bọp góc nào đó, xen lẫn tiếng dế, tiếng ếch nhái trên ruộng lúa. Ngó điện thoại, gần mười giờ rồi mà chưa tỳ phát nào, chà, chẳng lẽ lại móm nữa… Nhìn mãi cái đốm đèn xanh cũng mệt mắt, Hùng buông cần, đưa tay chống sau lưng, ngước đầu lên.
Á ! Cái….- Hùng khụy tay, đổ người xuống bãi cỏ. Phía bờ hồ bên kia, có ai…
Toàn thân Hùng như cục nước đá, cứng lạnh lại, rồi run run tan chảy. Hùng há hốc mồm, đôi mắt giương to, là một cô gái. Đúng rồi ! Một cô gái xõa tóc, mặc áo trắng. Nhưng, sao cô ta lại lội xuống hồ ?! Trời, nước ngập đến bụng, đến ngực rồi !
Này, này, cái cô kia! Này! – Hùng bất chợt kêu to.
Mặc lời Hùng quát, cô gái vẫn từ từ tiến dần ra giữa hồ. Chiếc áo trắng đã dần dần chìm dần, nước đã đến cổ, lên đến tóc.
Hùng bất giác đứng phắt dậy, nhảy ùm xuống nước. Mình phải cứu, cứu ngay cô ấy! Nhưng, Hùng cố đạp chân, vươn tay ra thì dường như có gì nặng nặng đè xuống. Càng vùng vẫy, Hùng càng thấy mình như đang chìm xuống… Thôi chết, mình không biết bơi. Tiếng quẫy đạp nước nhẹ dần, lặng dần…Rồi mặt hồ chỉ còn gợn gợn sóng…
Hùng giật mình mở mắt, tiếng điện thoại đổ chuông. Vớ ngay cái điện thoại đang sáng màn hình, a lô.
- Chồng à, sao chưa về, sắp về chưa? Gần 11 giờ rồi đấy ! – Tiếng vợ gọi
- À, ừ, ừ, anh đang dọn đồ đây…
Buông cái điện thoại xuống, Hùng ngơ ngác ngó quanh. Chỉ có màn đêm, chỉ có tiếng dế, tiếng ếch nhái và mặt hồ lặng lặng. Hùng nhìn tay, nhìn chân, toàn thân Hùng ướt sũng, nước đang chảy ròng ròng xuống cổ tay, từ tóc xuống mặt. Thế này là thế nào? Giật mình, Hùng vội vàng bật đèn, vớ ngay cái cần, quấn nhanh. Oái- Cái gì nặng nặng thế này, ui, nó kéo. Cái máy rít lên, cước ra vù vù, một vệt sóng nước lao ra giữa hồ. Cá, dính cá rồi ! Con này chắc to, nặng thật ! Phút chốc Hùng quên hết mọi chuyện, trong lòng chỉ rộn ràng sung sướng, nóng lòng nhìn thấy cá củ. Con cá kéo qua kéo lại ngoài xa rồi bất chợt đổ bờ. Hùng vội khóa thêm máy, quấn nhanh. Đây rồi! Một em trôi trắng bềnh lên. Ui chu choa, con này phải 4 cân ! Hùng đưa vợt, em nó ngoan ngoãn nằm im, cái miệng chọp chọp yêu thế!
Bất chợt cơn gió lướt tới, cảm giác như ai vuốt nhẹ sống lưng, Hùng khẽ rùng mình vội vàng dọn đồ. Phi xe ra khỏi đoạn đường ruộng, lên đường nhựa, Hùng chợt ngoái nhìn về phía hồ, hình như có cái gì đó.
Leo lên giường, đầu Hùng cứ mông lung. Bé Su đã ngủ say, nhìn con, Hùng mỉm cười.

Hết phần 1
__________________
Câu, câu nữa, câu mãi... Móm vẫn câu.
Hưng tranh kính đang offline   Trả lời với trích dẫn
40 thành viên dưới đây đã cảm ơn Hưng tranh kính vì bài viết hữu ích này:
an.nguyen128 (16-10-2014), Audi A9 (14-09-2014), beovang (10-09-2014), ca chep no kill (08-09-2014), Cá kho ăn dần (12-09-2014), daica_thienvu (07-09-2014), dell-latitude (10-09-2014), Doanh UK (08-09-2014), dungmb (06-09-2014), DungZL (06-09-2014), gacontapcau (06-09-2014), haphuongthichcauca (09-09-2014), hcthang (07-09-2014), hochoi (06-09-2014), Hùng Cận (06-09-2014), jocker (06-09-2014), kelangdu (10-09-2014), kienlam (07-09-2014), laclongquan (07-09-2014), langxe1983 (06-09-2014), long_tuanpham (05-09-2014), Lytet (06-09-2014), manh84 (14-09-2014), McQueen (09-09-2014), ngochabn98 (08-09-2014), nguyenhctl (05-09-2014), NTL (07-09-2014), phonghk (12-09-2014), phuckoracell (05-09-2014), QTC (12-09-2014), taytien (07-09-2014), thangtcm (09-09-2014), Thiên Thanh (06-09-2014), titcoi (06-09-2014), trangdh (06-09-2014), Trõn (06-09-2014), Tronvodicau (08-09-2014), TuanMA (05-09-2014), Vietzo (07-09-2014), Vipone (06-09-2014)
Cũ 05-09-2014, 09:49 PM   #2
phuckoracell
Newbie
Points: 7,236, Cấp bậc: 56 Points: 7,236, Cấp bậc: 56 Points: 7,236, Cấp bậc: 56
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện phuckoracell
 
Ngày gia nhập: Jan 2009
Tuổi: 43
Bài viết: 95
Cảm ơn: 1,441
Được cảm ơn 185 lần trong 49 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

bài của cụ liêu trai quá nhưng rất hay e lót dép hóng..............
__________________
pin di động một giá duy nhất :
http://pinkoracell.com/
phuckoracell đang offline   Trả lời với trích dẫn
2 thành viên dưới đây đã cảm ơn phuckoracell vì bài viết hữu ích này:
Audi A9 (14-09-2014), Hưng tranh kính (07-09-2014)
Cũ 05-09-2014, 10:38 PM   #3
arirang
Newbie
Points: 9,240, Cấp bậc: 64 Points: 9,240, Cấp bậc: 64 Points: 9,240, Cấp bậc: 64
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện arirang
 
Ngày gia nhập: Sep 2009
Bài viết: 80
Cảm ơn: 25
Được cảm ơn 84 lần trong 33 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

Lót dép hóng tiếp phần 2 của cụ.
arirang đang offline   Trả lời với trích dẫn
2 thành viên dưới đây đã cảm ơn arirang vì bài viết hữu ích này:
Audi A9 (14-09-2014), Hưng tranh kính (07-09-2014)
Cũ 06-09-2014, 12:02 AM   #4
langxe1983
Life Member
Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện langxe1983
 
Ngày gia nhập: Sep 2013
Tuổi: 35
Bài viết: 562
Cảm ơn: 753
Được cảm ơn 1,484 lần trong 445 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

đậm chất liêu trai nhưng em tin là có thật và điều đó luôn hiện diện trong cs của chúng ta.Kê dép hóng chuyện cụ
__________________
Cách tốt nhất để biết tính cách 1 người câu cá là quăng cục mồi giả của anh ta đi !
langxe1983 đang offline   Trả lời với trích dẫn
3 thành viên dưới đây đã cảm ơn langxe1983 vì bài viết hữu ích này:
Audi A9 (14-09-2014), Hưng tranh kính (07-09-2014), McQueen (09-09-2014)
Cũ 06-09-2014, 09:19 PM   #5
Hưng tranh kính
Between the lines
Points: 6,487, Cấp bậc: 52 Points: 6,487, Cấp bậc: 52 Points: 6,487, Cấp bậc: 52
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Hưng tranh kính
 
Ngày gia nhập: Oct 2012
Đến từ: Đông Anh, Hà Nội
Bài viết: 186
Cảm ơn: 618
Được cảm ơn 1,108 lần trong 156 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

Cảm ơn các bác đã quan tâm. Câu chuyện của em có 7 phần, mong các bác tiếp tục theo dõi, ủng hộ nhà em.

OAN HỒN HỒ CÂU
Phần 2: Gặp lại

Hùng mở mắt, nắng đã tràn qua cửa sổ. Úi chà, đã 9 giờ rồi à. Lồm cồm bò dậy, Hùng dụi mắt. Bất chợt đầu Hùng mông lung… đêm qua…
Lững thững xuống nhà, mẹ đang mổ cá.
- Sao đêm qua con về muộn thế?!
- Dạ, con câu cố…
- Con trôi được 4 cân đấy – Mẹ Hùng vui vẻ
Hai mẹ con Su đang chơi đùa. Hùng nhìn vợ con khẽ mỉm cười. Vợ nhìn Hùng trân trân
- Sao hôm qua anh gọi mà không nói gì? Làm em tưởng có chuyện gì
- Anh gọi? Lúc mấy giờ vậy em?
- Thì lúc gần 11 giờ ấy, em thấy anh im lặng rồi tắt máy, em vội gọi lại ngay thì anh bắt máy đấy !
- Sao…? – Hùng giật mình
- Có chuyện gì à anh? Hôm qua anh còn ngủ mơ nữa, nói cái gì… như là gặp lại gì gì ấy.
- Ơ, à, chắc tại anh mệt quá thôi. Không có gì… Con sáng nay ăn được nhiều cháo không em?
Thế này là thế nào? Cô gái đó đâu? Là ai? Mà rõ ràng mình nhảy xuống hồ mà… Sao nhỉ? Sao mình lại lên bờ được ?.... Mà cái điện thoại, xuống nước rồi mà, hình như mình vẫn để trong túi lúc nhảy xuống… Sao mình gọi được cho vợ nhỉ? Ui, điên hết cả đầu…Hùng vò tóc. Mà con cá nữa, sao nó lại mắc vào lưỡi, à chắc nó vào mò ốc. Nhưng kể cũng lạ…Hùng cứ miên man với bao câu hỏi. Đầu anh đau nhức, thấy ớn ớn, mà mồ hôi lại cứ ra ròng ròng.
- Chồng ơi! Có sao không? Sao mà lâu thế? – Tiếng vợ ngoài cửa
Chết! Mình đi vệ sinh mà, quên mất! Hùng lững thững bước ra. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của chồng, vợ Hùng chẹp miệng: Anh sốt rồi đây này, chắc bị cảm rồi. Thôi anh lên phòng nghỉ đi, lát em đi chợ mua thuốc cho. Hùng ậm ừ rồi nhấc từng bước lên cầu thang. May mà hôm nay là chủ nhật nên vợ ở nhà chăm cho.
Hùng giật mình mở mắt, Su Su đang toét miệng nhìn ba. Ba ơi! Ba dậy ăn cơm rồi uống thuốc, ba mau khỏi ốm để chơi với Su – Giọng vợ Hùng dịu ngọt. Hùng nhìn vợ, nhìn con mỉm cười. Vừa rồi, Hùng có giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ Hùng thấy thấp thoáng một người con gái, Hùng chỉ nhớ là cô ấy rất trẻ, nụ cười rạng rỡ, mặc một chiếc váy trắng thật đẹp. Cô ấy bay đến gần Hùng, mờ mờ sương khói, khi Hùng vừa chạm vào tay cô ấy, giật mình, sao tay cô ấy lạnh thế…
Sau khi ăn cơm, uống thuốc, Hùng thấy đỡ hơn nhiều. Hùng không dám nói chuyện tối qua cho vợ biết, phần vì nhiều điều khó hiểu, không biết giải thích thế nào, phần vị sợ vợ ghen.
Sáng thứ hai Hùng có cuộc hẹn nên qua xưởng. Xong việc trên đường về, tiện Hùng rẽ vào hồ. Hôm nay có mấy bác già đang câu, thời tiết oi oi nên cũng ít chạm. Hùng chậm chậm lại gần chỗ ngồi tối hôm trước. Không có gì cả, ngoài trừ một vệt cỏ rạp xuống, từ mép hồ vào hơn 1 m, cỏ còn ẩm ẩm, dường như có cái gì được kéo từ hồ lên bờ… À, hay là…
- Tối nay anh đi câu, em nhé. Cu Tuấn cứ rủ mãi, anh hứa sẽ về sớm sớm. Hì
- Tùy ba Su thôi, thích thì cứ đi – Vợ hờn hờn.
Kệ thôi, tối nay mình phải quay lại, nếu đúng là…thì…Ăn vội vàng bát cơm, Hùng xách đồ nghề lên xe, mặc vợ lườm lườm. Su thì cũng đang ngủ ngon rồi. Ném vội quả thính, căn chỉnh phao xong, Hùng gác cần lên thanh chống, ngồi nhìn ra hồ. Đêm nay bóng trăng mờ mờ, nhợt nhợt chút ánh sáng lạnh lạnh xuống mặt nước. Thỉnh thoảng nổi cơn gió, sóng gợn gợn, cái đèn phao xanh lắc lắc, dập dềnh. Thỉnh thoảng Hùng nhìn phao rồi lại ngước lên nhìn sang bên bờ. Không biết tối nay… Bất chợt cái đèn xanh nhòa xuống, Hùng vẩy đầu cần, nhẹ tênh. Vừa đặt vào ổ, cái đèn xanh lại từ từ đi xuống, Hùng vội giật mạnh chút, cái lục văng lên khỏi mặt nước. Quái, tỳ đẹp thế mà! Đang phân vân thì cái đèn lại từ từ lún xuống, Hùng vẩy mạnh đầu cần, đóng rồi, nhưng sao như đóng vào bao tải, cong đầu cần, mà không chạy, chỉ kéo sang trái rồi lại sang phải, dúi sâu xuống, Hùng ghì cần, bỗng bưng, cái lục bay lên, ui giời, xiên mỗi con thiểu. Thế là thế nào nhỉ?!
Cá mú gì thế, bực mình. Căn vào ổ, Hùng buông cần, gác lên thanh chống. Bỗng tiếng máy rít lên, rẽ sóng lao ra, dính cá rồi! Chạy lòng vòng chút rồi nó cũng phải ra mặt, một em chép hơn cân. Có thế chứ! Hùng vui vẻ. Vừa thả cá vào rọ xong thì chợt con gió ùa tới, bám vào người Hùng, cảm giác kinh kinh. Hùng vội ngước lên. Ui giời, một cô gái đang đứng cách Hùng có mấy bước chân, nở nụ cười nhìn anh.
- Cô…Bạn..bạn là aiii…?! – Hùng lắp bắp.
- Em là bạn của anh. Hii – Cô gái khẽ cười, bước chân tiến lại Hùng.
Hùng vẫn chưa hết ngỡ ngàng, nhìn trân trân vào cô gái. Cô gái tiến lại sát Hùng, nở một nụ cười… phải nói thế nào nhỉ, nụ cười làm phút giây tim Hùng như ngừng đập, rồi bỗng nó thình thịch như nhảy cẫng lên. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên Hùng. Một cô gái rất trẻ. Cô gái mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, à không rất trắng mịn. Đôi mắt cô gái long lanh, như ướt lệ. Đôi môi hồng nhỏ xinh, cứ nhìn Hùng mỉm cười.
- Bạn là…? - Hùng ngượng ngùng
- Em là Mai Hương, người gặp anh tối hôm trước đó.
- Sao? Là…là…em…?! Hùng tròn mắt thốt lên.
- Vậy… em đã… em là người đã vớt anh khỏi chết đuối, phải không?
- Vâng… - Mai Hương khẽ cúi mặt.
- Ôi! Cảm ơn em! Cảm ơn em, nếu không có em thì anh đã… may quá!
- Không, anh ạ! Người phải nói cảm ơn là em, chính anh đã cứu em…
- Sao??? Anh… anh có biết bơi đâu, mà sao lúc đó em lại…
- Dạ… tại em… chuyện dài dòng lắm, anh ạ…mà thôi, để từ từ rồi em sẽ kể anh nghe. Bây giờ cũng muộn muộn rồi, anh về kẻo chị nhà mong.
- À, nhưng… ừ…
- Hii, Mai Hương khẽ cười – Anh cứ về đi, mình còn gặp lại mà. Buổi tối em hay ra đây dạo. Nhà em ngay ở đằng kia.
Hùng nhìn theo hướng tay Mai Hương chỉ, xa xa phía cuối đường bờ hồ bên kia thấp thoáng ánh đèn.
- À, mà anh câu được mỗi con chép phải không? Hay anh ngồi câu thêm chút xíu, có khi lại được con cá to hơn.
- Ơ, sao em biết? mà thôi, cá nhà ăn vẫn chưa hết. Gặp lại em, ân nhân là anh vui lắm rồi. Cảm ơn em nhiều lắm.
- Hii, thôi anh thu đồ đi, em về trước nhé, không bố mẹ em lại la. Em về đây nhé. – Dứt lời cô bé quay bước. Hùng mỉm cười nhìn theo.
- Tối mai anh nhé! Hiii – Giọng cô bé thật dễ thương.
Hùng bâng khuâng giấy lát rồi bất chợt sực nhớ, vội thu cần. Vừa quấn cước, vừa nhìn sang bên bờ, cô bé đã đi khuất rồi. Lên đến đường nhựa, Hùng nhìn lại phía hồ, lạ vẫn cái cảm giác như hôm trước, như có ai đó….
Nằm xuống rồi, dù muộn muộn mà Hùng vẫn bâng quơ. Vậy là đã khá rõ, nhưng… sao…Hùng thiếp đi.

Hết phần 2
__________________
Câu, câu nữa, câu mãi... Móm vẫn câu.
Hưng tranh kính đang offline   Trả lời với trích dẫn
28 thành viên dưới đây đã cảm ơn Hưng tranh kính vì bài viết hữu ích này:
an.nguyen128 (16-10-2014), Audi A9 (14-09-2014), ca chep no kill (08-09-2014), Cá kho ăn dần (12-09-2014), cuongphuhung (07-09-2014), Doanh UK (08-09-2014), DungZL (08-09-2014), gacontapcau (08-09-2014), haphuongthichcauca (13-09-2014), hcthang (07-09-2014), hochoi (08-09-2014), Hùng Cận (11-09-2014), jocker (06-09-2014), langxe1983 (06-09-2014), long_tuanpham (06-09-2014), Lytet (06-09-2014), McQueen (09-09-2014), ngochabn98 (08-09-2014), nguyenhctl (06-09-2014), NTL (07-09-2014), phuckoracell (08-09-2014), QTC (12-09-2014), Thiên Thanh (08-09-2014), Trõn (07-09-2014), Tronvodicau (08-09-2014), TuanMA (07-09-2014), Tung_beo (06-09-2014), Vietzo (07-09-2014)
Cũ 06-09-2014, 10:55 PM   #6
langxe1983
Life Member
Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện langxe1983
 
Ngày gia nhập: Sep 2013
Tuổi: 35
Bài viết: 562
Cảm ơn: 753
Được cảm ơn 1,484 lần trong 445 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

đọc phần 2 của cụ thấy vào hơn nhiều rồi đấy,cụ viết tiếp phần 3 đi xem thế nào nào
__________________
Cách tốt nhất để biết tính cách 1 người câu cá là quăng cục mồi giả của anh ta đi !
langxe1983 đang offline   Trả lời với trích dẫn
2 thành viên dưới đây đã cảm ơn langxe1983 vì bài viết hữu ích này:
Hưng tranh kính (07-09-2014), McQueen (09-09-2014)
Cũ 07-09-2014, 09:48 AM   #7
trananh
Newbie
Points: 6,851, Cấp bậc: 54 Points: 6,851, Cấp bậc: 54 Points: 6,851, Cấp bậc: 54
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện trananh
 
Ngày gia nhập: Aug 2006
Tuổi: 40
Bài viết: 55
Cảm ơn: 98
Được cảm ơn 86 lần trong 26 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

theo chuyện bác kể thì em Mai Hương này ngon, hay là cứ bất chấp hết đi bác
__________________
Phàm là việc đại sự trong thiên hạ, cứ về nhà hỏi vợ. Vợ nói sao, ta làm ngược lại ắt sẽ thành công
trananh đang offline   Trả lời với trích dẫn
3 thành viên dưới đây đã cảm ơn trananh vì bài viết hữu ích này:
Hưng tranh kính (07-09-2014), McQueen (09-09-2014), tung7888 (13-09-2014)
Cũ 07-09-2014, 06:42 PM   #8
langxe1983
Life Member
Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện langxe1983
 
Ngày gia nhập: Sep 2013
Tuổi: 35
Bài viết: 562
Cảm ơn: 753
Được cảm ơn 1,484 lần trong 445 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

Trích:
Nguyên văn bởi trananh Xem bài viết
theo chuyện bác kể thì em Mai Hương này ngon, hay là cứ bất chấp hết đi bác
quả này là Tinh Người Duyên Ma rồi các bác ơi.Em hóng phần 3 của bác chủ thứt đây.
__________________
Cách tốt nhất để biết tính cách 1 người câu cá là quăng cục mồi giả của anh ta đi !
langxe1983 đang offline   Trả lời với trích dẫn
2 thành viên dưới đây đã cảm ơn langxe1983 vì bài viết hữu ích này:
Hưng tranh kính (07-09-2014), McQueen (09-09-2014)
Cũ 07-09-2014, 10:46 PM   #9
Hưng tranh kính
Between the lines
Points: 6,487, Cấp bậc: 52 Points: 6,487, Cấp bậc: 52 Points: 6,487, Cấp bậc: 52
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện Hưng tranh kính
 
Ngày gia nhập: Oct 2012
Đến từ: Đông Anh, Hà Nội
Bài viết: 186
Cảm ơn: 618
Được cảm ơn 1,108 lần trong 156 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

Em vừa làm xong mớ cá... hic, em vẫn câu cái "hồ câu oan hồn" đó, đến gần 21h rồi vẫn chỉ rô, em lẩm bẩm cầu sao dính con nào khá tý, 5p sau dính luôn em trôi trắng hơn kg. hic, mừng mừng, định ngồi thêm tý thì bỗng có con bướm đen to bằng bàn tay, từ đâu tới cứ lượn lờ trước mặt, rồi nó bay một vòng trên đầu em.. hic, nhìn ngó quanh, giữa đồng không mông quạnh có mỗi mình mình... thôi ù té !

OAN HỒN HỒ CÂU

Phần 3: Mối hận

Trên đường đi làm, trong đầu Hùng cứ quẩn quanh nghĩ đến buổi tối nay, anh làm sao mà ra hồ gặp Mai Hương đây?. Vừa tối qua đã đi câu rồi, mà… sao lòng mình lại cứ mong mong thế này. Trên đường chiều về, đoạn qua hồ câu, Hùng chợt nhớ ra có thằng bạn ở gần đây, thằng Tài, lâu lâu rồi chưa ngồi với nó, à hay là tối nay… Hùng vội táp xe vào lề đường, rút điện thoại ra gọi. Vừa buông bát đũa thì tiếng điện thoại của Hùng reo, Hùng đã cố ý để điện thoại gần chỗ vợ, anh bế Su lảng ra ngoài cổng vờ hóng gió. Anh ơi – Tiếng vợ Hùng gọi – Anh Tài nhắn là có việc muốn bàn bạc với anh, anh gọi lại cho anh ấy đi.
Hùng mừng lắm, đúng kế hoạch, anh vẫn tỉnh bơ: ừ, lát anh gọi. Đợi vợ rửa bát xong bế con, Hùng liền gọi lại cho thằng bạn quý. Thế là Hùng ung dung ra khỏi nhà mà vợ không nhăn nhó gì. Anh lao xe đi, lòng khấp khởi mừng thầm sắp được gặp Mai Hương. Vẫn quán cà phê góc đường, bước vào, anh đã thấy thằng bạn ngồi bàn chỗ cửa sổ.
- Dạo này ông thế nào? Trông có vẻ hom hem thế? Làm nhiều hay bị vợ “bắt lao động” nhiều quá, hử ! – Tài ha hả.
- Đâu có gì! Đang đói đây. Tính đi xin ông đây – Hùng mỉm cười nhìn thằng bạn
- Úi dào, tưởng gì, cần thì cứ nói, tao giúp ít cho. Tiền thì đây không thiếu, chỉ thiếu gái thôi – Tài lại cười phá lên.
- Phét ! Cao ráo như ông, lại có tiền, thiếu gì các em chạy theo. Mà tôi nghe nói ông đang yêu cô nào tin lắm mà.
- Bỏ rồi! Kể cũng tiếc tiếc… chẹp, mà tao đang có cô ngon hơn rồi ! Ha ha
- Ông cứ như thế ! Bao cô rồi, đào hoa vừa thôi, không có ngày lại ế già.
Nhấp ngụm cà phê, Hùng nhìn ra cửa sổ, con đường chưa khuya mà cũng vắng vắng, ánh đèn hất bóng mấy cây xà cừ đổ xuống mặt đường, đen đen, vàng vàng, nhợt nhạt.
- Mà hôm nay có vụ gì mà ông lén lút trốn vợ thế, khai ra mau!
- À, ờ, thôi, để lúc khác tôi kể. Ông giữ bí mật dùm tôi.
Hùng liếc điện thoại – Thôi, cũng đến lúc tôi đi rồi, cảm ơn ông nhé, mấy hôm nữa gặp, ông ngồi một mình nhé – dứt lời, Hùng đứng dậy.
- Thôi đi đi, để đó tao trả cho, nhớ xong việc thì trả ơn tao sau cũng được, ha ha.
Chiếc xe lại rẽ vào con đường bờ ruộng quen thuộc. Hùng đi lại bờ cỏ cũ, sải tạm chiếc áo mưa. Đêm nay xấu trời, u ám. Mặt hồ khẽ lay sóng, bỗng từ bên bờ bên kia, có cái gì đen đen nổi, dần dần trôi về phía Hùng ngồi. Anh thấy lạnh sống lưng. Cái đám đen ấy cứ từ từ tiến lại, Hùng đứng phắt dậy. Ôi,… là đám bèo tây. Phù, thế mà…Bỗng một luồng gió nhẹ thổi đến sau lưng, Hùng bất chợt nổi da gà, anh quay người lại. Là Mai Hương, cô đã bước đến gần sát anh từ bao giờ, hôm nay cô mặc một chiếc váy đỏ, nhìn thật duyên dáng.
- Em chào anh, anh đợi em lâu chưa ? – Giọng Mai Hương thỏ thẻ
- À, anh.. cũng vừa đây thôi.
Hai người ngồi xuống. Im lặng một hồi, Hùng thấy tim mình đập thình thịch. Mặt anh như nóng ran cả lên. Anh liếc sang nhìn Mai Hương. Cô thật trẻ, chắc chỉ khoảng 17 hay 18 tuổi thôi. Mái tóc đen mượt xõa xuống đôi vai nhỏ nhắn, gương mặt dịu hiền, pha chút nỗi buồn phảng phất. Có lẽ ấn tượng nhất là làn da, thật trắng mịn. Hùng chưa thấy da ai trắng như vậy, chắc chỉ trên phim thôi. Một mùi hương thoảng nhẹ…
- Anh hôm nay không câu à? – Giọng Mai Hương cắt ngang những suy nghĩ của Hùng.
- À, anh không. Hôm nay chỉ qua để nói chuyện với em thôi.
- Anh không sợ chị nhà ghen à, hii
- À, ờ… thì…À, mà sao hôm trước…
- Vâng… chuyện dài lắm… Mai Hương bắt đầu kể:
Em quê ở Hải Phòng. Bố em là thuyền trưởng một tàu cá. Năm em lên 10 thì thuyền bố em gặp bão… Em mất bố từ đó. Nhà em chỉ có mỗi mình em, mẹ em là giáo viên. Năm trước em thi đậu vào trường Ngoại ngữ, nhà xa nên em trọ ở trên này, em trọ ngay xóm 4 Ngọc Chi anh ạ…
- Ừ, em có hay về nhà thăm bác không?
- Dạ, cũng thỉnh thoảng anh ạ. Dạo nghỉ hè vừa rồi mẹ em không khỏe, ốm đau suốt, em bỏ làm thêm về chăm mẹ gần một tháng. – Giọng Mai Hương chợt buồn buồn.
Có lẽ vì thế mà hắn phụ bạc em ! – Giọng Mai Hương nghẹn lại.
- Ai, ai vậy em? – Hùng sốt sắng
- Tối hôm rồi… em định bụng tự tử, vì trên đời này ai cần em nữa đâu… - Mai Hương bỗng nức nở.
- Bình tĩnh, bình tĩnh nào em. Đừng khóc, đừng khóc nữa – Hùng bối rối
- Em không sao, không sao đâu – Mai Hương lấy tay gạt nước mắt
- Thời gian em về quê, thằng người yêu em đã phụ em, yêu con bé khác. Khi lên đây, nghe bạn em nói, em không tin. Bạn em chỉ, em đến gặp con bé đó. Ai ngờ nó thẳng thừng thừa nhận, lại còn mỉa mai, xúc phạm em. Em giận quá, lỡ tát nó một cái…Vậy mà anh biết không? Tối hôm sau, cũng tại đây, bờ hồ bên kia, thằng đó dẫn cả con bé đó đến gặp em. Hắn chỉ tay vào mặt em, mắng chửi em, rồi tát em nữa. – Giọng Mai Hương nghiến lại.
- Hắn còn để con bé đó xông vào đánh em… Rồi chúng cười, chúng chế nhạo em, chúng dắt tay nhau bỏ đi, để mặc em ngồi đó… Em hận, em muốn giết chúng. – Đôi mắt Mai Hương ánh lên, sắc lạnh, Hùng rùng mình, một cảm giác thật đáng sợ, cứ như anh đang ngồi cạnh một cô gái điên, một sát nhân tâm thần trong mấy bộ phim kinh dị anh hay xem.
Thấy Hùng tròn mắt, bất động, Mai Hương khẽ cười: - Anh sợ à, hiii
- Em đau đớn lắm! Em đã yêu hắn hết lòng, đã trao hắn tất cả… Mai Hương nghẹn lại.
- Em thấy mình thật vô nghĩa, em không thể chịu đựng được… nên em đã ra hồ. Ngờ đâu gặp anh, anh lao xuống cứu em. Lúc đó em bất ngờ quá, cũng chẳng nghĩ gì nữa, thấy anh cứ chìm dần… em vội lao đến. Cũng may cho anh là em dân biển nhé. Hiii. Cứu anh rồi, em cũng chẳng biết sao nữa… Em lấy điện thoại của anh, gọi cho vợ anh…rồi em về phòng trọ.
Mai Hương ngước cặp mắt long lanh nhìn Hùng, hai giọt nước mắt vẫn còn vương trên má. Bất giác Hùng đưa tay, gạt hai giọt nước ấy, bàn tay anh chợt khựng lại khi ngón tay vừa chạm má Mai Hương, lạnh.
- Em lạnh à…
- Dạ, không, chỉ một chút thôi ạ…- Mai Hương thỏ thẻ.
Hùng nhìn trân trân vào cô. Giờ đây cô lại là cô gái dịu dàng, yếu đuối. Như có một ma lực nào đó, anh rất muốn vòng tay ôm cô vào lòng, nhưng…có gì đó ngăn anh lại.
- Em đừng đau lòng nữa. Chuyện đã qua, hãy để nó qua em ạ. Mình còn rất trẻ mà. Anh tin còn rất nhiều người con trai tốt sẽ đến với em. Thời gian em nên bình tâm lại. Anh nghĩ, em hãy về nhà mấy ngày, gặp mẹ, gặp bạn bè, ở nhà mình, em sẽ nhẹ lòng hơn.
- Muộn rồi, quá muộn rồi anh ạ. – Giọng Mai Hương chợt trĩu nặng.
Trái tim em đã ngừng đập, cõi lòng em đã đang tan ra… Giờ đây, muốn về, em cũng không thể về được nữa… Em chẳng còn mặt mũi nào…
- Sao em lại nói thế ! Đừng bi quan quá như vậy em ạ! Mình đâu có lỗi lầm gì đâu em, cái sai của em là đã biết người ta như vậy mà mình vẫn còn cố chấp, day dứt, tự dày vò mình cho khổ tâm. Khi yêu, ai có tâm đều yêu thật lòng, chỉ là… duyên chưa đến. Em hãy cứ sống là chính mình, mở lòng ra, rồi ông trời sẽ không phụ người con gái dịu dàng, chân tình như em đâu.
- Vâng, nhưng… anh không hiểu đâu. Dù sao, em cũng cảm ơn anh Hùng nhiều nhiều lắm. Thôi nào, anh đừng nhìn em tội nghiệp như vậy nữa, kẻo em lại mít ướt bây giờ. Em không sao nữa đâu mà. Nói được với anh, em nhẹ lòng rồi.
Cười lên em xem nào! Ghét ghê! – Mai Hương bẹo má Hùng một cái.
Bốn mắt nhìn nhau. Lòng Hùng lại bất chợt như có ngọn lửa bùng lên, đôi mắt ấy, đôi môi ấy…Hùng vội quay mặt ra phía hồ. Không thể được! – Hùng dặn lòng.
Không gian chợt trở nên im lặng. Bỗng phía cuối trời, một vài vệt sét lấp lóe.
- Hình như trời sắp mưa rồi anh ạ! Anh về đi kẻo mưa lại ốm. Ở đây lúc nữa là Hương không cho anh về với chị nữa đâu, hi hi.
- À, ừ… Em cũng về thôi. Gần 11 giờ rồi. Em về ngủ một giấc thật ngon, đừng suy nghĩ gì nữa nhé. Hay để anh chở về cho nhanh.
- Thôi, không cần đâu ạ. Nhà em ngay đây rồi.
Thấy Hùng ngần ngừ, Mai Hương đẩy lưng anh. Hùng dù đang bối rối trong lòng nhưng vẫn cảm thấy lạnh lạnh sau lưng. Lạ thật ! Trời đâu có lạnh nhỉ.
Mai Hương đợi Hùng lên xe, nổ máy, cô mới nói với:
- Anh ơi, tối mai…
- À, ừ, anh biết rồi. Tối mai em nhớ mặc thêm áo nhé, trời cũng sang thu rồi. Thôi, anh về đây – Dứt lời, Hùng nổ máy. Tự dưng anh lại muốn lái nhanh xe ra khỏi lúc này.
Đi được một đoạn, Hùng dừng xe ngoảnh lại, không thấy Mai Hương đâu, chỉ một màn đêm lặng lẽ, anh trầm ngâm, rồi bất chợt lên ga.

Hết phần 3
__________________
Câu, câu nữa, câu mãi... Móm vẫn câu.
Hưng tranh kính đang offline   Trả lời với trích dẫn
27 thành viên dưới đây đã cảm ơn Hưng tranh kính vì bài viết hữu ích này:
an.nguyen128 (16-10-2014), ca chep no kill (08-09-2014), Cá kho ăn dần (12-09-2014), cuongphuhung (08-09-2014), Doanh UK (08-09-2014), dungmb (08-09-2014), DungZL (08-09-2014), gacontapcau (08-09-2014), hcthang (08-09-2014), hoangvu (08-09-2014), hochoi (08-09-2014), Hùng Cận (11-09-2014), kapor (08-09-2014), langxe1983 (07-09-2014), Lytet (08-09-2014), McQueen (09-09-2014), ngochabn98 (08-09-2014), phonghk (12-09-2014), phuckoracell (08-09-2014), QTC (12-09-2014), thangtcm (09-09-2014), Thiên Thanh (08-09-2014), trangdh (08-09-2014), Tronvodicau (08-09-2014), TuanMA (07-09-2014), Tung_beo (07-09-2014), Vietzo (08-09-2014)
Cũ 08-09-2014, 08:16 AM   #10
langxe1983
Life Member
Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90 Points: 20,732, Cấp bậc: 90
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện langxe1983
 
Ngày gia nhập: Sep 2013
Tuổi: 35
Bài viết: 562
Cảm ơn: 753
Được cảm ơn 1,484 lần trong 445 bài viết
Mặc định Re: Oan hồn hồ câu

chuyện đang hấp dẫn mà lại hết rồi hà cụ ơi..phần 4 dễ chuyện gì đến cũng đến lắm ợ
__________________
Cách tốt nhất để biết tính cách 1 người câu cá là quăng cục mồi giả của anh ta đi !
langxe1983 đang offline   Trả lời với trích dẫn
2 thành viên dưới đây đã cảm ơn langxe1983 vì bài viết hữu ích này:
Hưng tranh kính (08-09-2014), McQueen (09-09-2014)
Reply

Bookmarks

Công cụ
Kiểu hiển thị

Quy định
Bạn không thể post bài mới.
Bạn không thể post trả lời.
Bạn không thể đính kèm file
Bạn không thể sửa bài

BB code is Bật
SmiliesBật
[IMG]Bật
Mã HTML là Bật



Giờ GMT +7. Bây giờ là 04:47 AM.
Bắt buộc kèm trích dẫn "Nguồn từ Diễn đàn câu cá HFC - http://www.hanoifishing.com/" khi sử dụng nội dung từ website này.


Ad Management by RedTyger

Skin Designed By - Kogsand
Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, HFC & Jelsoft Enterprises Ltd.