Câu chuyện tuổi trẻ - Diễn đàn câu cá HFC
 
Quay lại   Diễn đàn câu cá HFC > GÓC CẦN THỦ > Cần thủ chuyện > Nghệ thuật sống

Reply
 
Công cụ Kiểu hiển thị
Cũ 19-11-2008, 10:15 PM   #1
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Câu chuyện tuổi trẻ

Một câu chuyện tuổi trẻ thỉnh thoảng em hay đọc, đôi khi cũng muốn lưu giữ mà chẳng biết có chỗ nào, hôm nay say rượu đánh bạo gửi nhờ lên đây vậy :matcuoi !
================================================== ====
Viết cho chính tôi để giữ vững bản thân mình, những buồn những vui, nhưng vẫn mãi nhắm về phía trước

Viết ... linh tinh

Cuộc sống này trong khoảnh khắc rồi lại qua đi, có những người ta gặp, bao nhiêu năm sau liệu có còn gặp nhau để cùng thưởng thức một chén trà nóng?

Nói chuyện đó hơi già phải không? Chẳng quá già đâu mà tôi với bạn cũng đã quá lớn và nên nhìn thấy những thứ đáng giá trên đời, vượt khỏi những gì chỉ tồn tại trong khoảnh khắc

"Đôi khi người ta không nhìn thấy một vật, cho đến khi người ta sẵn sàng nhìn thấy vật ấy theo một cách nhất định"

Cái gì làm nên không khí giáp Tết? Ở đường phố là các cửa hàng đóng cửa im ỉm, người người quần áo mới đầy màu sắc, còn phía trên rặng cây lá bắt đầu chuyển mầu

Tặng ai trước bây giờ?

Lần đi với anh tôi mới biết trong anh vẫn có con người khác, có thể nhìn thấy cái đẹp ở những gì đơn sơ mà dường như không thể tin là với anh nó vẫn tồn tại, nếu nhìn đến những nếp nhăn đã in đầy trên khuôn mặt sạm vì nắng gió. Anh đã sống thực sự một cuộc sống với thăng trầm gắn với những ngày tháng, có những lúc mà nụ cười là cái anh không thể làm được, suốt cả một khoảng thời gian dài cho đến lúc anh lại có thể cười như một kẻ mới vào đời. Bây giờ bao nhiêu khó khăn ở trước mắt, anh vẫn cứ cười, khuất phục anh chẳng dễ dàng gì.

Tôi sống cuộc sống tôi đã chọn không phải chỉ cho riêng mình, tôi muốn sống cho gia đình, những người tôi yêu thương. Nhưng trước khi làm được điều đó tôi phải cứu chính mình, nếu không muốn một ngày nào đó lại phải mong đợi người khác cứu tôi. Quyết định ấy như là sự ngu ngốc với rất nhiều người, nhưng với riêng tôi ngẫm lại, không thấy có điều gì sai lầm, đó là con đường dễ dàng nhất, dù nó buộc tôi phải hy sinh nhiều thứ.

Với tôi dường như kỷ niệm luôn luôn đẹp, dù nó buồn hay vui. Có một lần chúng tôi hẹn nhau ở bể bơi, rồi đi ăn chân gà ở Hàng Thùng, em hỏi "anh muốn ăn gì" , thế rồi nhìn tôi gặm cái chân gà nhâm nhi chén rượu, tủm tỉm cười. Chắc em không quên giây phút ấy đâu nhỉ? Rồi hai đứa đi bộ linh tinh đi xem đĩa, hình như mình vừa đi vừa lẩm nhẩm tính còn bao nhiêu tiền trong túi ( bố khỉ), "em bộ nhanh quá, cứ như là bọn Tây vậy, vội vội vàng vàng, chả giống Việt Nam đi tản bộ chút nào" (cười)

Còn tôi không quên ngày đầu tiên gặp em, ngã tư Lê Duẩn Khâm Thiên, cũng giống như một khoảnh khắc định mệnh (hả hả??? mình vừa nói thế hả??) Em đôi mũ lưỡi chai, mặc một cái áo mầu ghi xám xấu xí, quần mầu vàng cũ, đôi giầy mầu nâu thì khô cong đầy vết bụi đất, khiến cho một kẻ cẩu thả và lười nhác như tôi cũng phải cười thầm trong bụng. Kể ra thì mình cũng bắt đầu trở nên dũng cảm hơn, khi bắt đầu tuôn ra được vài câu cợt nhả?

Cái bộ nhớ của mình thật kinh dị, nếu nó bớt dùng để chứa những thứ linh tinh lang tang thì chắc nó còn làm được nhiều việc hơn bây giờ.

Rồi em nói đến chuyện đi du học, và tôi cũng nói đến chuyện đi du học. Tôi nghĩ cả hai cũng ngồi buồn một lúc, chẳng biết nói sao. Đấy sẽ là một khoảng thời gian dài của tuổi trẻ ngắn ngủi, có gì ngoài khoảng cách xa vời mà ta có thể chắc chắn ở phía trước? Và thế là cuộc sống đảo lộn, những gì trước mắt trở nên tạm bợ, ý nghĩa của nó trở nên mơ hồ, trong khi ta không chừa lại khả năng cho những việc tưởng chừng như chắc chắn mà lại không thành hiện thực.

Sau này nghe những người trẻ tuổi nói chuyện đi du học, lại thấy ghê. Em ạ, hãy chừa lại cho mình một khả năng, hãy nói dối thêm một lời vào tất cả những gì nói dối, để cho cuộc sống của mình có một lối thoát. Sống làm người lớn phải dự tính rủi ro, ai biết được thời gian tới sẽ thay đổi những gì, trước ngày 11/9 ai nghĩ rằng khủng bố sẽ xảy ra?

Tôi thật vô tâm, cũng may bạn bè hiểu và thông cảm cho điều ấy, họ không mong đợi nhiều những chi tiết ở tôi. Nghĩ lại tôi muốn mình có thể khác, mang lại nhiều niềm vui dù nhỏ cho những người tôi đã yêu quý.

Cái ngày ấy cũng lạ, em đang tìm hàng ăn sáng thì gặp tôi, thế là em lại không ăn sáng để đi uống cà phê với tôi. Quán ấy có một cây si ở phía trước, phố nhỏ và hoang vắng ( ấy là xưa kia - còn bây giờ chằng khác cái chợ) Hai đứa ngồi, loanh quoanh thế nào tôi buột miệng nói gì về việc em có biết với những gì em làm em đã từng làm tôi đau khổ thế nào không, em ngoảnh mặt đi rồi tủm tỉm cười, rồi quay lại bảo "thế sao anh chẳng nói gì?"

Ừ nhỉ, sao mình chẳng nói gì cả? chẳng biết bao nhiêu lần mình tự hỏi sao mình chẳng nói gì cả?

Vì P? vì du học? vì V? vì L? vì những cái đã khiến mình không thể tin tưởng vào em được nữa? Hay tất cả chỉ là nguỵ biện? Hay vẫn còn một lối thoát khác, ta sẽ kéo em ra tất cả những thứ hỗn độn đó? Có thể sau này mình có thể làm khá hơn, nhưng mình cũng chẳng biết gì về Q cả, chẳng biết em thế nào, nếu em hạnh phúc, tức là tôi đã đúng. À, bây giờ tôi cho rằng tôi đã đúng, vì tôi không thấy lý do gì để em không hạnh phúc. Q dường như rất tuyệt.

Thỉnh thoảng tôi thấy tiếc cho cuộc sống của con người quá ngắn ngủi với ước vọng. Muốn làm quá nhiều thứ mà cuộc sống không để cho mình tự do, cho đến một lúc mình phải đầu hàng nó. Mình đã trở thành kẻ chiến bại thì lập tức phải quên những ước vọng xưa, nếu không sẽ dằn vặt mãi. Nhưng có phải ai cũng như mình đâu mà lo?

Viết mãi không hết chuyện, chuyện cái lọ xọ vào chuyện cái chai. Đã 4 ngày rồi, lạ thật, không biết có chuyện gì xảy ra cho con bé không?

Lại nhớ một hôm đưa em về, miệng lẩm bẩm hát thế nào ra câu " đi bên em chiều không buông nắng, phố xa phố xa ngỡ như thật gần", giật thột, tịt ngóm.

Ngày hôm ấy khi em lại ở sau lưng tôi, sau suốt cả một thời gian dài. Mà hình như hôm ấy có nhiều người, sao em lại chọn tôi nhỉ?

Nghe giọng em nói nhẹ nhàng về cuộc sống, chợt cảm thấy mình không thể cãi nhau, không thể giận được nữa vì có quá ít thời gian. Tự nhiên lại giải trình một việc ngu ngốc với thằng em của Q, ngố thật.

Lúc đi về hình như mới đánh giá hết mình đánh mất cái gì?

Có lúc mình đã nghĩ, nếu một ngày nào đó ... em sẽ là một phần mà mình nhớ nhất, nhưng hoá ra không phải như vậy, mình thật mau quên.

Tạm nghỉ, mệt, phù.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Những thành viên sau đã cảm ơn tuanhq vì bài viết hữu ích này:
Tép (20-11-2008)
Cũ 19-11-2008, 10:18 PM   #2
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

sáng mùng một Dương đi viếng đám ma, chiều đi đưa đám

Tối, mình bảo "T dạo này sao gầy mà xanh quá", H bảo đang nghén, được 2 tháng rồi.

Cái D chạy ra hỏi "anh dạo này thế nào" , anh bình thường, "em bao giờ lấy chồng? " "em lấy rồi", chết thật hình như mình quên mất là nó lấy rồi. Không phải, H bảo, D mới lấy chồng được 1 tháng thôi, vì lần trước mời đông quá nên lần sau mời ít.

"Thằng D mới đúng vẻ ông bố mày nhỉ, lúc nào mặt cũng lầm lầm, làm về về nhà với vợ, tất tất tả tả". "Ừ, nó 2 mặt con rồi chứ ít đâu".

"Hôm sinh nhật cái V mày có đến ko?" "Tao gọi nhưng nó ở trong Đà Nẵng" "Còn tao quên béng mất" Mà ngay sinh nhật thằng này cứ mấy năm mình mới nhớ được một năm thì phải.

Lát sau đến lượt bạn cái T đến với chồng, chúng nó mới cưới, lại bàn chuyện chuyển nhà. Rồi lại bạn cái T đến với chồng nó. Nó bảo anh TA mua 3 quyển sách, bảo đọc dần đi là vừa. H bảo "anh cũng mua mấy quyển sách, nhưng ăn cơm xong là đi ngủ nên chẳng kịp đọc"

Thằng M đến cùng với vợ. Ria mép để rất điệu, tóc theo kiểu Jackichan, bụng cỡ 3 tháng, nặng 70 cân. Xem chừng còn tăng nhanh hơn cả vợ, vợ được 7 tháng mới lên 9cân. L bảo "hôm trước em ăn hết 7 quả trứng ngỗng". Chả biết trứng ngỗng như thế nào nhỉ? M chỉ cái cốc trà lipton, "uả to thì như thế này này" L cãi "đâu, bé hơn một tí" Ặc ặc.

Thằng bé nhà bên kiếm đâu ra cái đèn laze chiếu chiếu sang chỗ thằng M. Cái L bảo "sáng em ăn phở với trứng, rồi uống sữa, rồi ăn trứng ngỗng, rồi enpha mama, tối lại ăn ... " Thằng K bảo ăn trứng ngỗng tốt cho da, thằng M còn bảo ăn sớm còn có thể đẻ con trai nữa. "làm gì có chuyện, chả lẽ đẻ con trai xong mình phải cảm ơn con ngỗng à?" Thằng H nhìn cái dáng gây gò của T rồi làm ra vẻ cay cú chỉ tay lên gác "lên nhà uống sữa ngay" thằng bé nhà bên giậtt mình đánh rơi cả cái đèn laze, chắc nó có cốc sữa để trên gác thật.

Rồi thằng T đến dắt theo bạn gái. Chỉ cái áo của H "mày uống rượu chưa đủ giờ phải mặc thêm áo cá ngựa à?" Cười ồ. "Còn cái áo nào cho tao một cái?" "Mày chưa vợ mặc làm gì?" Cô bạn gái ngồi bên cạnh cưòi rúc rích, xinh, duyên, chắc còn đang đi học.

M bảo "dạo này tìm ra quán rượu nào mới không, tao với mày thi đấu" cười khẩy, "mày uống được một chai ko?" M chỉ chai 65 trên bàn "chai này á, tao không uống được" "tao cũng không uống được"

Cái bọn này, bây giờ cứ gặp nhau thì nào là sữa, nào là sách ... nhức hết cả đầu.

"Mày thế nào?" "Anh này á, cái gì cũng giỏi" "Chỉ có việc ấy ko giỏi phải ko ạ?" Nói xong đỏ hết cả mặt "ko phải, do cái số thôi"
"Nói tóm lại tao vẫn chưa tới số phải ko?"

Chết thật, Tết năm sau phải mừng tuổi nhiều đứa quá.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:23 PM   #3
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

Một hôm bước chân phải lên rồi thì mình nhận ra nếu bước tiếp chân trái thì sẽ dẫm thẳng vào vũng nước, thế là tự nhiên chân trái dắt vào sau chân phải, đi thành nhịp cha cha cha. Buồn cười quá.

Đầu tiên định đi xong rồi mới viết, xong rồi lại quyết định viết xong rồi mới đi.

Thế là lại đi tong một công việc, nhưng ngẫm đi ngẫm lại mình vẫn đúng, nhưng tự dưng lại nghĩ đến một logic khác. Mình bỏ việc liên tục rồi kêu mình đúng, thế còn những người cứ làm mãi một chỗ mà ho vẫn cười và hạnh phúc thì là sai chăng?

Bà già đã già quá rồi, 84 tuổi. HỒi đầu gặp bà còn khá nhanh nhẹn, bưng cái nọ, bê cái kia, cũng ko cáu gắt như bây giờ. Giờ thì nhầm lẫn lung tung cả, được cái vẫn nhớ hai anh em, đâm ra lại cứ như ... bạn bè. Rồi bà kể chuyện thằng T, mới ra trường đã kiếm được việc ở NHNN, "thế là tốt lắm đấy bà ạ", rồi lại bảo mấy hôm nay nó cứ đi làm về muộn "chẹp, việc cơ quan mà bà, cuối năm bận rộn lắm". Một lát T về, kể chuyện công việc với vẻ tự hào lắm.

Ở đấy khổ nhất chị T, cứ bị bà mắng xa xả, mà chị cứ nhịn để bán mấy điếu thuốc, có hôm mắt hoe hoe đỏ rơm rớm nước. Đâm ra mình cũng sinh quen, cứ ra đấy là phải hút thuốc. Còn chị gì ấy nhỉ, chồng chị nghiện hút ở quê, ngày chị đi bán chanh, tối về làm giúp bà. Có lần mình bảo "khi nào gặp chị dứt khoát em mua cho chị vài cân chanh", nhưng chẳng bao giờ gặp.

Bà già kể chuyện đám cưới quê, nhà gái đòi con lợn 50kg thịt để làm đám cưới, ăn hết còn gọi thêm, làm đến mấy trăm mâm, toàn thịt lợn. "Tốn kém quá bà nhể"

Rồi bà lại kể hợp tác xã sắp chia cho bà ít tiền, bán đất được mấy trăm cây, mình suýt kịp mừng thì bà lại bảo cả hợp tác xã đến hơn trăm người. Thế thì trừ đầu trừ đuôi, rồi phần ban lãnh đạo, chả hiểu đến mình được bao nhiêu bà nhể.

4 nghìn một con mực con con, thỉnh thoảng cháu nghĩ là thước đo tình cảm của mình đấy bà nhể, khi nào bà tính 6 - 7 nghìn là cháu biết bà ghét cháu rồi
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:24 PM   #4
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

Viết tặng con đường

Con đường ấy nhỏ và sáng, bằng xi măng, gắn với tôi qua nhiều ngày tháng. Thỉnh thoảng, nó rất hôi ( viết tặng như thế này có phi lý không nhỉ?)

Có một ngày trời mưa, mẹ thấy tôi vẫn đi giầy, mẹ bảo "mày điên à? trời này còn chạy"

Con chẳng điên, con đường ấy giúp con thư thái. Những hôm mệt mỏi và căng thẳng con lại tìm đếnnó. Có người hiểu biết đã nói rằng stress là kết quả của sự mệt mỏi về tinh thần không đi kèm với mệt mỏi của thể xác. Tôi cho rằng điều đó đúng trong rất nhiều trường hợp. Khi mồ hôi túa ra cũng với những chất cặn bã, bao nhiêu căng thẳng như cũng thoát ra cùng với nó, tôi cảm thấy thư thái. Có hôm trong mỗi bước chạy tôi lại tự nhủ "nếu mình dừng lại trên đường chạy này thì làm sao có thể đi tiếp trên đường đời?" thế là chạy tiếp

Có 1 ngày tôi đã phải chạy đến 10 cây số, khi dừng lại đôi chân không còn là của mình, tôi ngã vật xuống cỏ nhìn lên bầu trời không nắng. Có lẽ, sắp tới lại có vài ngày phải như vậy.

Tặng bố

Con nhớ nhất hình ảnh của bố ngày xưa lúc đi làm về, bố đạp trên cái xe đạp kẽo kẹt, đầu gối khuỳnh ra, khuôn mặt nặng nề không nói cười. Ấy là những ngày nặng nề của cuộc sống với gánh nặng của một gia đình lớn. Bố đã chống chọi như một người đàn ông. Sau này con cũng phải thế.

Bây giờ con lớn, không thể nói chuyện với bố vì khác quá nhiều, nhưng con vẫn yêu bố, dù thế nào chăng nữa. Cái việc bố định làm chẳng có nhiều ý nghĩa thực tế, nhưng khi con biết bố muốn làm để có một chút tự hào, con không nói nữa. Cuộc sống của người ta được bao lâu, nếu đến cuối cuộc đời nhìn lại còn cảm thấy có gì đó chưa hoàn thành, sẽ day dứt lắm bố nhỉ? Sau này con có có con, con dứt khoát phải đào tạo cho nó cái ý nghĩ ấy từ sớm.

Tặng chai rượu: uống rượu cũng rất tốt nhưng đôi khi cũng rất tệ, chai rượu hôm qua chẳng hạn, làm mình can đảm thế, nhưng rồi lại phải có thêm vài ngày chạy rồi ngã vật nhìn bầu trời tiếp thôi.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:25 PM   #5
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

" ... vị ruợu cay cay nồng nồng, lẩm bẩm bảo "không sao đâu" ánh đèn pha ngược chiều chói quá, "không sao đâu", cầu thang hôm nay hơi hẹp, "không sao đâu" ...

sao mình lại cứ lẩm bẩm mãi "không sao đâu" nhỉ? quái lạ, ở đời phải biết mình là ai chứ, hè hè

cái vị ấy mình không thể nói, vì nói ra thật lố bịch, lại thêm một giọt nước mắt ... chảy ngược lên vành tai

Cái lí trí để sống nếu ko đi sâu vào nghiên cứu thì ko thể hiểu được. Làm sao có thể đánh lừa bản thân mình? Hãy tưởng tượng tất cả không phải là như thế này mà là như thế khác, sống trong một ảo tưởng chính nhất và để ảo tưởng ấy chi phối những hành động khác.

Lại rút vào cái vỏ bọc, lại bình thản, lại lơ đãng. Cuộc sống lại phẳng lặng, không có gì buồn, nhưng chẳng có gì vui. "muốn làm cơn gió to dưới trời vần vũ", là cái còn lại, hãy để nó vần vũ trong tất cả mọi khoảng trống.

Như là đi một khách hàng mới, hãy tưởng tượng như một người bạn cũ, người ta yêu quý mình, thế là mình bước vào với nụ cười chân thực, với lòng yêu thương chẳng dành cho bản thân mình. Vớ vỉn, không biết có khách hàng nào tưởng mình là hậu duệ của chúa Jêsu ko nhỉ?

khoanh tay lại và gục đầu xuống, như một đứa trẻ mỏi mệt, mắt mở to mà chẳng nhìn thấy gì.

Nhưng mà trời hôm nay thật đẹp, gió lạnh thổi man mác những chiếc lá đang sống những ngày cuối cùng của chúng. Dòng người thưa thớt nhưng có vẻ vui vẻ, phố hơi bụi, có lúc rất gần và có lúc rất xa. Ánh đèn mầu rực rỡ, có thể là ấm áp nếu chúng ta có thể đi bộ và cùng nói một chuyện vớ vẩn nào đó.

"không sao đâu" , ta sẽ đến và đi với nụ cười trên môi.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:27 PM   #6
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

" ... vẫn biết đôi ta xa nhau khi trong lòng còn mê say ..."

Tặng cái sân ga

Sân ga 6h sáng mờ mờ một làn sương như tấm chăn mỏng, tụ quanh ánh đèn vàng vọt một quầng sáng lờ mờ. Rét từng cơn buốt buốt. Lác đác những khuôn mặt thưa thớt đi lại, buồn rười rượi, đơn độc. Như mình.

Tàu lại chậm 1 tiếng. Giờ này làm gì có ai tiễn ai, chỉ có đón người về. Thế mà vắng vẻ và cô quạnh, gợi nhớ sự chia ly. Chẳng từng chia tay ai ở đây cả, thế mà chạnh lòng rồi thấy bụng mình cũng quặn đau.

Nói bạn nghe bệnh đau dạ dày là một bệnh nặng nhiều về tinh thần. Khi buồn lo cái gì có thể cảm thấy từ 2 bên sườn như có dòng nước muối chảy trên vết thương, vào giữa làm dạ dày co thắt một cái, tức tức. Lúc ấy đánh mạnh vào đấy, sẽ đỡ đi nhiều. Ông nhà văn nhà thơ nào nói buồn đến lòng quặn đau thì dứt khoát bị đau dạ dày rồi

Nếu hai người đang yêu nhau mà phải chia tay vì một lý do nào đó, chắc sẽ đau xót lắm nhỉ. Chả thế mà sân ga cứ xám xịt, như ngâm trong nỗi buồn.

Nhưng có thể nó là "nỗi đau ngọt ngào". "khi người ta mất cái gì thì người ta mới hiểu hết giá trị của nó". Có khi chia ly mới biết thực sự tình cảm của mình thế nào, mới biết người kia quan trọng với mình đến thế nào. Cái ngọt ngào đấy. Nhưng mà cũng đau dạ dầy lắm.

" ... Đã biết đôi ta chia tay sao em nhạt nhoà nước mắt?
Hãy cố vui lên em ơi quanh ta cuộc đời đang trôi ... "
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:27 PM   #7
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

" ... cuối năm anh dọn dẹp đống bừa bộn trong phòng, tìm thấy giấy báo giá, nó phủ đầy bụi đất, có góc đã ố vàng. Anh lại để lại chỗ cũ, thậm chí còn ko phủi bụi cho nó. Những gì đã tồn tại hãy để cho nó tồn tại, và những gì đã cũ hãy để cho nó cũ.

Nó đề ngày 2 tháng 1.

Thực ra anh cũng có nói dối.

Anh thường ăn cơm sớm lắm. Nhưng có nhiều hôm anh cũng nhịn đói, anh muốn có cảm giác đói như em để cảm thấy ngon miệng. Thỉnh thoảng anh cũng nhầm, chỉ có mỗi mình anh bị đói.

Hồi ấy một trong những lúc anh cảm thấy thư thái nhất là ngồi nghe nhạc và nhìn em ... bởi vì anh biết em ở đấy, ko biến thể thêm ra cái gì cả

Thư của em anh vẫn giữ lại, hôm trước ngồi đợi bạn gửi cho cái ảnh thế là đọc lại, nẫu hết cả ruột.

Nhắn tin thì anh ko giữ được.

Khi người ta trẻ, người ta thật là điên "

Buổi sáng

Cha giàu cha nghèo

Không có gì đặc biệt, chỉ có nhiều điều lâu ko ôn lại mình sẽ quên mất, nhưng cũng có một vài cái mới.

Tài sản của một người không phải là số tiền họ kiếm được, mà số tiền họ để ra được. Có nhiều thứ người ta đầu tư vào ko trở thành tài sản mà là tiêu sản. Tài sản là cái có thể tiếp tục mang lại tiền bạc và của cải cho người đó, chẳng hạn tài khoản ngân hàng, cổ phiếu chứng khoán. .. còn tiêu sản là những thứ như xe xịn, điện thoại xịn, đầu tư vào đấy thực ra là chi tiêu và làm tài sản hao hụt đi. Một người một năm đầu tư điện thoại mấy lần thì tiêu sản của họ cũng ko ít. Người ta làm việc vì người ta lo sợ thiếu tiền, nhưng nếu muốn làm giàu thì ko phải cố gắng làm ra tiền mà cố gắng làm cho đồng tiền làm việc. Mỗi người đều phải có tư duy về tài chính cho riêng mình, và lập kế hoạch cho thời gian dài. Không thiếu những người đang làm những việc mà xét trên cả một khoảng thời gian dài thì điều họ đang làm là vô nghĩa. Công việc hiện thời chỉ có nghĩa là nghề nghiệp mà chưa chắc đã là sự nghiệp.

Một quyển sách khá hay.

Cậu thanh niên bước vào với dáng vẻ nửa ngượng nghịu vừa tự kiêu, dáng vẻ thường có của người biết mình nên được khen ngợi nhưng lại cố dấu là mình đang mong chờ điều đó. Bộ quần áo bò kiểu cách, tóc để dài và mượt, trông rất dân kiến trúc. Cậu cầm bức tượng đầu người xoay nghiêng một chút "vẽ thế này mới đẹp". Chà chà, đúng là phong cách chuyên nghiệp. Cúi xuống, lấy ra một gói ni lông nhỏ dài dài, bóc bóc, chắc là dụng cụ chuyên môn gì đây, chẳng hạn một cái tẩy, một cái gì đó để đánh bóng ... Bóc xong cậu bỏ tọt vào mồm, cái que nhựa trắng thòi ra 10 phân chĩa vào bức tượng, đeo kính vào và bắt đầu vẽ. Trời, đó chỉ là cái kẹo mút, phong cách của dân chuyên nghiệp là thế đấy

"lúc cậu chuyển trọng tâm thì mông của cậu hơi cứng"
lẩm bẩm "chỗ nào cứng thì tập trung luyện chỗ đấy riêng ra em ạ"
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:28 PM   #8
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

"... hôm ấy nó kể cho anh nghe một số chuyện, có nhiều tin mới, nhưng với anh tin mới nhất lại là tại sao nó lại kể những tin ấy với anh, và nhìn anh với cặp mắt khó hiểu?

Nó chả thể biết được, nhưng đó mới làm anh điên tiết, anh sống với lòng mình, ko phải để người khác lôi nó ra làm trò đùa, thế là anh lẩm bẩm "được lắm, tao sẽ cho bọn nhãi chúng mày biết, đàn ông là như thế nào"

"tao sẽ cho bọn nhãi chúng mày biết, đàn ông là như thế nào"

"đàn ông có thể cần tất cả, mà cũng có thể chẳng cần gì cả"

Thế là anh bắt đầu ra đi, lần này, ko chắc sẽ quay về.

Mùa này bàng bắt đầu chuyển mầu lá đỏ, trông hơi kì dị, nhưng đến khi tất cả chuyển thành một quầng đỏ rực mới thực đẹp.

Nói cho cùng đó ko phải một thử thách mà là một cơ hội. Mình sẽ đánh đổi nó với những thứ nhỏ xíu, dù trước kia đã từng coi nó là rất quan trọng.

Say quá, chú Carol, cho chú làm hội trưởng cũng được.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:29 PM   #9
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

Hôm nay nhìn lại bản thân, thấy mình thật kinh khủng. Khuôn mặt bạc nhược ko sự sống, móng tay cắt mỗi một bên còn bên kia ... quên mất , bàn tay run rẩy - triệu chứng "rối loạn thần kinh thực vật" do uống rượu nhiều, môi khô và nứt nẻ, không phải do ai cắn mà rượu và thuốc lá cắn ...

Mình phải thoát ra thôi.

The killer awoke before dawn
He put his boots on
He took a face from the ancient gallery,
And he walked on down the hall

He went into the room where his sister lived
And then he paid a visit to his brother
And then he walked on down the hall

He came to a door
And he look inside
"Father?"
"Yes, son?"
"I want to kill you
Mother, I want to married you"

Trong cuộc đời của các ca sĩ nhạc rock thường đầy những ma tuý, bạo lực, sex, Jim Morrison cũng không phải ngoại lệ, nhưng ngoài ra trong cuộc sống và các bài hát của Morrison còn có gì đó khác, ấy là những bản năng nguyên thuỷ nhất của sự sống và của con người, Morrison cũng sống như anh ta hát, tôi nhìn vào tâm hồn của anh ta và thấy ở đâu đó bóng dáng một con người nguyên thuỷ.

Đừng buộc tội tôi rằng tôi đang đầu độc cuộc sống của bạn với Jim Morrison , nhưng nhìn vào một khía cạnh, sự loé sáng để rồi phụt tắt , sự điên cuồng của Jim Morrison lại chỉ cho ta nhiều thứ ta chưa biết về cuộc sống.

Đó là trích dẫn một đoạn lời bài hát "The end" của ban nhạc "the doors". Bài hát dựa trên một câu chuyện cổ Hy Lạp Oedipus về một kẻ giết chết cha mình để lấy mẹ mình. Quá điên rồ phải không?

Chúng ta sống trong xã hội và phải tôn trọng những đạo đức và chuẩn mực của nó, nhưng hãy thử nhìn nhận dưới một góc độ khác, không phải đạo đức và các giá trị ấy cũng chỉ do con người tạo ra? Chúng không hoàn toàn thuộc về tự nhiên, không có từ lúc nguyên thuỷ, cũng như không phải là điểm chung của con người trong các giai đoạn phát triển từ cổ xưa vì chúng luôn thay đổi. Chúng ta khoác chúng lên người như một cái áo, bỏ nó ra ta lại trở thành con người trần trụi của thời nguyên thuỷ.

Không ai trong chúng ta lựa chọn vứt bỏ cái áo đó, vì nó là cần thiết với cuộc sống, và ta không thể hình dung chính mình nếu không có nó, và nếu Jim Morrison không cho chúng ta thấy. Có thể mỗi người sẽ hình dung một khác, với tôi, tự cho rằng hiểu Jim Morrison đôi chút, cái còn lại là sex và bạo lực, cái chết và sự sống chỉ còn là một ranh giới mỏng manh, bên ngoài những thứ đó chỉ còn là sự trống rỗng ... Bạn cần một ý nghĩ, cần một hy vọng nhưng tất cả với bạn là nỗi tuyệt vọng ...

This is the end
of everything that stands,
the end,
no safety or surprise

Can you picture what will be
so limitless and free
desperately in need
of some stranger''''s hand,
in a desperate land

nếu bạn đến một giây phút như vậy rồi quay trở lại, sau đó bạn sẽ trở thành như thế nào? Jim Morrison muốn khám phá tất cả về cuộc sống, và anh ta có thể đã làm được nhiều hơn chúng ta, và chết ở tuổi 27 trong một cơn say ma tuý, nhưng lại hơi giống như một sự hy sinh của một cuộc đời, như một lời nhắc nhở về cái bản năng gốc mãi tồn tại. Xét cho cùng, chính cái bản năng ấy chi phối những hành động khác của bạn.

This is the end, beautiful friend,
This is the end, my only friend,
It hurt to set you free
but you''''ll never follow me

Đấy là cái Jim cảm nhận. Vứt bỏ tất cả rất đau đớn, nhưng sau khi đã làm điều đó thì ko còn gì ngăn cản bạn làm một điều gì nữa. Thứ bạn trở thành có thể gần giống ... Animal. Có ít sự thông cảm, nhiều sex và bạo lực, muốn chiếm hữu tất cả những gì bạn muốn ... giống như chính cái bài hát này.

The end of laughter and soft lies,
The end of nights we tried to die
This is the end.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Cũ 19-11-2008, 10:30 PM   #10
tuanhq
Life Member
Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83 Points: 17,127, Cấp bậc: 83
Activity: 0% Activity: 0% Activity: 0%
 
Ảnh đại diện tuanhq
 
Ngày gia nhập: Sep 2007
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 552
Cảm ơn: 154
Được cảm ơn 380 lần trong 135 bài viết
Mặc định Re: Câu chuyện tuổi trẻ

Nói chung phải nhận thức rõ cái gì làm cho mình hoảng loạn

Hôm qua mình tắm nước nóng chứ ko phải nước lạnh, bị kéo vào vòng xoáy của những thứ nằm ngoài dự định, chạy đi chạy lại, mua mua bán bán những thứ nằm ngoài dự định, ko thể chạy bộ,uống vào lúc ko định uống, ăn vào lúc ko định ăn ...

Chả sao, còn 4 chương sách, để ra Tết vậy.

Tết mà.

Giấc mơ khủng khiếp

Tôi thấy mình ở trên sân thượng nhỏ, những đứa trẻ đang chơi đùa một trò chơi nào đấy, như là đánh đáo hay bắn bi. Xung quanh là khoảng không rộng lớn với những nhà xưởng không có người, chỉ có những cột khói toả lên và âm thanh như tiếng còi tàu. Bỗng dưng cảm thấy choáng ngợp, tôi bước và ngồi xuống trên từng bậc thang. Cuối cùng tôi nằm vật xuống chiếc giường nhỏ trong căn phòng trắng toát.

Bỗng chốc thấy mình đang ở dưới gầm một chiếc xe lớn và ồn ào. Phía sau là những người làm cho chiếc xe chuyển động và tôi là người bẻ lái. Mũi nhọn của chiếc xe như một túm ngọn lao lớn, vượt qua đầu tôi hướng về phía trước. Tôi bẻ lái cho chiếc xe chạy trên đường nhỏ ngoằn ngèo, nó rú lên những tiếng khủng khiếp như kim loại chạm nhau, đinh tai nhức óc. Cuối cùng tôi thoát khỏi chiếc xe ấy và nó lao vụt đi, để lại tôi trên đường phố vắng vẻ. Tôi lại cảm thấy kiệt sức, vừa lê bước vừa bò trên những góc phố, dưới những toà nhà cao tầng.

Một chiếc xe lớn sang trọng màu đen, không phải đi mà là bay tới. Gầm của nó sáng rực, mở ra như hai cánh cửa đem tôi đi.

5 phút sau H gọi điện, nói anh S muốn nói chuyện.

Phần đầu giấc mơ đã đến rồi, chiếc xe hy vọng sẽ đến trong vòng 3 tháng tới.

Tết mà.
tuanhq đang offline   Trả lời với trích dẫn
Reply

Bookmarks

Công cụ
Kiểu hiển thị

Quy định
Bạn không thể post bài mới.
Bạn không thể post trả lời.
Bạn không thể đính kèm file
Bạn không thể sửa bài

BB code is Bật
SmiliesBật
[IMG]Bật
Mã HTML là Bật


Chủ đề tương tự
Chủ đề Người tạo chủ đề Chuyên mục Trả lời Bài cuối
Chuyện về cá tráp đen kỷ lục của tôi CODEN Cần thủ chuyện 12 15-02-2012 08:12 AM
Cần thủ - Chuyện củ chuối Hoang Anh HTX TOÀN LỢI 1 14-10-2008 08:46 PM
Chuyện phiếm câu cá Thư_Ký Cần thủ chuyện 0 28-02-2008 05:08 PM
Những mẩu chuyện đời (St) NST1 Nghệ thuật sống 0 07-01-2008 11:03 AM
Những câu chuyện 3 cờ NST1 HTX TOÀN LỢI 0 19-10-2007 02:30 PM


Giờ GMT +7. Bây giờ là 09:47 PM.
Bắt buộc kèm trích dẫn "Nguồn từ Diễn đàn câu cá HFC - http://www.hanoifishing.com/" khi sử dụng nội dung từ website này.


Ad Management by RedTyger

Skin Designed By - Kogsand
Powered by vBulletin® Version 3.8.6
Copyright ©2000 - 2018, HFC & Jelsoft Enterprises Ltd.