PDA

View Full Version : World cup thời ...tây xà lù


Pecheur
14-06-2006, 03:14 AM
Có lính huyện mang trát quan về làng: Quan Tri huyện huyện XX. Sức Hương lý xã Ngũ Vọng tuân cư.

”Nay thừa lệnh Tỉnh đường, ngày 19 mars này, tức 29 tháng giêng An Nam, tại sân vận động Huyện có cuộc đá bóng thi, nhiều chiến tướng đá rất hay, mọi nhẽ. Vậy sức các thầy phải thông báo cho dân làng biết và phải thân dẫn đủ 100 người, đúng 12 giờ trưa đến xem, không được khiếm diện. Ai có mặt tại sân vận động cũng phải ăn mặc tử tế, đi đứng nghiêm chỉnh và phải vỗ tay luôn luôn, vì hôm ấy có nhiều quan khách. Làng Ngũ Vọng lại phải có 5 lá cờ, sẵn sàng từ 10 giờ sáng. Việc này tuy là việc thể dục, nhưng các thầy không được coi thường, nếu không tuân lệnh sẽ bị cữu.”
Nay sức.
Lê Thắng.

Anh Mịch: Lạy ông, ông làm phúc tha cho con, mai con phải đi làm trừ nợ cho ông Nghị kẻo ông ấy đánh chết.
Ông Lý cau mặt dơ roi lên dậm dọa: Kệ mày. Theo lệnh quan, chiếu sổ đinh thì lần này đến lượt mày... Mày không hẹn ngày khác với ông ấy được hả.
Anh Mịch :Thưa ông, con không dám nói sai lời. Đối với ông nghị, con là chỗ đầy tớ, con sợ lắm.. Nếu không vợ con con chết đói.
Ông Lý :Chết đói chết no ta đây không biết... tao cứ phép tao làm, đứa nào không tuân, để quan gắt, tao trình thì rũ tù.
Anh Mịch :Lạy ông, ông thương... phận nào con nhờ phận ấy.
Ông Lý :Mặc kệ chúng bay, tao thương chúng bay, nhưng ai thương tao. Hôm ấy mày mà không đi, tao sai tuần đến gô cổ lại, đừng kêu...

Ngay từ sáng tờ mờ hôm 29, ở sân đình làng Ngũ Vọng đã có tiếng ông Lý quát tháo om xòm… Thiếu những 15 thằng kia à? Tuần đâu, đến tận nhà chúng nó, lôi cổ chúng nó ra đây... Hễ cứ đứa nào láo, cứ đánh sặc tiết chúng nó ra, tội vạ ông chịu. Mẹ bố chúng nó. Việc quan thế này chết cha người ta không? Chúng bay gô cổ cả, giải cho được ra đây cho ông... Lại một tiếng dạ nữa giữa tiếng chó rống dậy.

Lạy các bác, các bác cho tôi ở nhà làm ăn… Tôi đi thì tôi mất cả ngày. Mấy lỵ tôi đi thì tôi không mượn đâu được quần áo... Không biết, anh ra đình mà kêu với ông Lý. Thằng bé con nhắm nghiền mắt, ôm chặt lấy bố. Nó sợ quá, không khóc được nữa. Thằng Cò chưa kịp trả lời đã bị lôi xềnh xệch đi...

Cuộc săn dù ráo riết đến đâu cũng không sao tróc đủ một trăm người phải đi xem đá bóng. Dăm sáu anh khôn ngoan đã kéo đến ngủ nhờ nhà khác, hoặc làng khác. Họ làm như lánh nạn.

Khi thấy đã chậm giờ, ông lý trưởng nghiến răng nói: Chúng nó ngu như lợn. Người ta cho xem đá bóng chứ ai làm gì mà cũng phải bắt. Rồi ông ra lệnh: Chín mươi tư thằng ở đây, xếp hàng năm lại, đi cho đều bước. Tuần chúng bay phải kèm chung quanh giúp tao. Đứa nào mà trốn về thì ông bảo.

Đoạn ông lo lắng đi cuối cùng, mắt nhanh nhẹn để coi cẩn thận như coi tù binh. Mẹ bố chúng nó, cho đi xem đá bóng chứ ai giết chết mà phải trốn như trốn giặc.

(trích từ Tiểu thuyết thứ bảy, số 251, 1939)