PDA

View Full Version : Câu cá ở Trường Sa


cuong
07-06-2007, 03:29 PM
Rảnh thì đọc báo!:matcuoi &:matcuoi &:matcuoi &
http://www.bentre.gov.vn/index.php?option=com_content&task=view&id=1403&Itemid=148

thangnt
01-08-2007, 11:07 PM
Tình cờ đọc được loạt phóng sự có nhan đề "Nhật ký Trường Sa" của tác giả Lý Hà Thao trong đó có đoạn "Câu cá ở Trường Sa" nên em copy qua đây để mọi người cùng đọc, hồi xưa em nghe phong thanh có tour du lịch Trường Sa, không biết có thật hay không nữa.


Nhật ký Trường Sa
Kỳ VII: Câu cá ở Trường Sa

Tác giả: Lý Hà Thao

19 giờ ngày 20-4-2007. Trăng thượng tuần cong và mảnh như một chiếc câu liêm bằng bạc in trên bầu trời. Sau khi tiếp tục đưa đoàn đại biểu và phóng viên báo chí đi thăm đảo chìm Núi Le, Đá Tây, tàu HQ 996 thả neo tại khu B thuộc khu vực đảo Đá Tây. Ngọn hải đăng trên đảo đã chiếu sáng. Thiếu tá Thuyền trưởng Lê Hải Sơn cho biết từ đây đi tới đảo Trường Sa Lớn còn khoảng 60 km.

Đại tá Nguyễn Cộng Hòa, Đại tá Nguyễn Văn Liên, Thượng tá Lê Xuân Thủy, diễn viên ảo thuật Quang Hợp ra mạn phải tàu câu cá. Một chùm bóng đèn nê-ông loại 1,2 m được treo bên thành tàu. Mọi người kéo nhau ra xem cảnh câu cá mà không dễ mấy khi có được. Đây là lần đầu tiên tôi được xem câu cá ở giữa biển trời bao la của Tổ quốc, nơi cách xa đất liền khoảng 500 km. Tàu neo đậu trên một nền san hô có độ sâu khoảng 100m. Ở độ sâu này, ban ngày nước trông xanh như màu cẩm thạch. Thuyền trưởng Lê Hải Sơn cho biết phía ngoài quần đảo Trường Sa có những luồng nước sâu tới 2.000-3.000m. Mặc dù những ngày không có sóng gió trông mặt biển rất phẳng lặng nhưng trong lòng biển có những dòng chảy rất xiết. Ở những nơi đó có nhiều cá mập.

http://img530.imageshack.us/img530/6518/cachuonbaync8.jpg

Mấy ngày nay, tôi đã nghe anh em thủy thủ trên tàu nói nhiều về tài câu cá của Đại tá Liên, người sĩ quan hải quân đã gắn bó hơn 30 năm với biển. Vậy mà bây giờ được xem ông rê mồi, thả câu, tôi vẫn không tránh khỏi kinh ngạc. Với đôi tay mang găng, ông nắm ngay đoạn cước cách cục chì khoảng nửa mét, quay tít. Vèo một cái, cục chì bay xa ra biển làm cuộn dây cước dài khoảng 200m trong tay ông vơi đi một nửa. Đại tá Liên bảo: “Ở đây là thềm san hô nên câu lửng là thích hợp nhất để lưỡi câu không vướng vào san hô”.

Ca sĩ Quang Long kiêm MC của Đoàn Văn công Hải quân đứng vợt cá chuồn và mực để cung cấp mồi câu. Cá chuồn bay rất giỏi. Hàng trăm con cá giương vây làm cánh bay là là trên mặt nước, có con bay xa tới 100m. Thậm chí, trong chuyến đi này tôi còn được chứng kiến có con cá chuồn bay cao hơn 1m. Lũ cá chuồn coi vậy mà nhiều con khôn đáo để. Có con vừa thấy bóng vợt là nó đảo ngay hướng, bơi cà ngoằng, cà ngoèo. Quang Long phải đoán hướng chặn đầu. Tưởng là được rồi, ai dè vừa nâng vợt lên là nó phóng thẳng một hơi. Tuy nhiên, nhiều con cá chuồn say ánh sáng đèn, cứ bay thẳng vào thành tàu, rớt cái đùng. Những con cá này thì chân dẻo, tay mềm như mấy nữ diễn viên văn công cũng có thể vớt được. Từ hồi nào tới giờ, tôi cứ tưởng chỉ có con thiêu thân mới bay vào ánh sáng đèn. Bây giờ mới biết cá chuồn cũng “mê” ánh sáng chẳng kém gì. Quang Long nói với tôi: “Những chuyến trước đi Trường Sa, em vớt được cả mấy chục kí cá chuồn”. Nghe nói phát ham, tôi mượn cây vợt thử xem sao. Ai dè cây sào dài hơn 4m lại gắn cái vợt có gọng sắt to đùng kia rất nặng khiến tôi trở nên chậm chạp, vụng về trước lũ cá chuồn.

Đã nửa tiếng đồng hồ trôi qua mà chưa có con cá nào cắn câu. Mọi người tỏ ra sốt ruột. Đại tá Liên mỉm cười và nói: “Hãy kiên nhẫn. Trăng lặn là mọi thứ sẽ thay đổi đấy!” Đại tá Hòa cho biết ngay trong chuyến đi Trường Sa hôm đầu tháng, Đại tá Liên chỉ trong một đêm đã câu được 36 con cá ngừ với tổng trọng lượng 250 kg. Đại tá Liên tháo găng tay cho chúng tôi xem. Bàn tay ông có nhiều vết sẹo do cước xiết đứt. Tôi thực lòng hỏi: “Sao anh mê câu cá đến như vậy?” Vị Đại tá trả lời: “Mình phải hứng chịu nhiều phong ba, bão tố nên mỗi lần câu được con cá cứ vui như là phần thưởng mà biển cả dành cho. Vui lắm!” Ông vừa thoăn thoắt kéo dây cước vừa cho biết thêm câu cá là một nghệ thuật, là bài tập luyện tính kiên nhẫn tuyệt vời. Ông giải thích khá cặn kẽ rằng nếu khi rê mồi mà kéo dây cước không đều tay, quá nhanh hoặc quá chậm đều không được. Nhiều người thích móc luỡi câu vào gần đuôi con mồi nhưng ông lại thích móc vào đầu. Tuy nhiên, nghệ thuật áp dụng khi cá đã cắn câu mới là chuyện đáng nói nhưng khó diễn đạt. Ngay khi cá đớp mồi, tay ghịt nhẹ dây cước. Theo bản năng, con cá tưởng con mồi đang tìm cách thoát thân nên nó đớp và nuốt vào. Vậy là cá đã cắn câu thiệt sự. Khi đó ta phải tận dụng thời cơ để từ từ kéo nó nhích lại gần phía mình. Nếu nó bất ngờ phóng đi thì ta phải thả dây theo nhưng luôn phải giữ độ căng. Cứ như vậy ta phải tùy cơ ứng biến với thuật cương-nhu, tiến- thoái, phục kích- dứt điểm. Cá càng lớn, thời gian “thu phục” càng lâu và đòi hỏi người câu phải tinh nhạy, khéo léo. Ngay lập tức như để minh hoạ “bài giảng” về thuật câu cá của ông, một con cá cắn câu. Khoảng vài ba phút kể từ lúc cá cắn câu, dù chưa thấy con cá đâu nhưng ông bảo: “Con cá này nhỏ, dưới 10kg”. 5 phút sau, con cá ngừ đã nằm gọn trên bàn cân và trọng lượng của nó là 7kg.

Đằng mạn tàu phía mũi tiếng reo hò cũng vang lên khi diễn viên ảo thuật Quang Hợp câu được một con cá trông rất lạ nhưng đẹp, nặng khoảng 3 kg. Với gương mặt đầy nét hài hước nhưng anh nói với giọng chân tình: “Từ hồi nào tới giờ tôi luôn câu bằng mồi thật vậy mà cá chẳng hề cắn câu. Hôm nay được vậy là thỏa mãn rồi!”.

Đại tá Liên kéo con mồi lên kiểm tra. Con mồi đã bị rỉa hết, chỉ còn cái đầu và bộ xương. Hình ảnh này làm tôi chợt nhớ đến truyện “Ông già và biển cả” của nhà văn Hemingway. Vậy là trong lòng đại dương vẫn còn biết bao “thế lực” luôn rình rập và chuyên đi rỉa mồi! Tôi liếc trộm vị Đại tá nhưng nét mặt ông không biểu lộ điều gì. Ông tiếp tục thay con mồi mới và quăng xuống biển.

http://img76.imageshack.us/img76/3884/canguhq996uo4.jpg

Khoảng 10 giờ tối, một con cá nữa cắn câu. Tôi thấy thuật câu cá mà Đại tá Liên đã nói cho nghe bây giờ đang được thể hiện qua từng động tác, cái nhíu mày, cái mím môi. Ông nói: “Con cá này to đấy!”. Tôi nhìn xuống vẫn chỉ thấy nước mênh mông. Một thủy thủ tay cầm cái móc sắt sẵn sàng trợ giúp. Khoảng 15 phút kể từ lúc cắn câu, chúng tôi đã thấy bóng con cá trắng vừa lạng một vòng ra xa thành tàu. Mọi người nín thở hồi hộp dõi theo. Khi Đại tá Liên vừa lựa thế kéo đầu con cá trồi lên khỏi mặt nước, móc sắt cũng cắm phập vào mình cá. Hai người kéo con cá lên mạn tàu trong tiếng reo hò vang dậy của mọi người. Ai cũng lại rờ một cái vào con cá như để xem cái cảnh này là thật hay mơ. Tôi theo mọi người đưa con cá ngừ đi cân và nó nặng đúng 30 kg. Tôi quay trở lại mạn tàu thấy vị Đại tá đang ngồi lặng lẽ gỡ rối cho đống dây cước. Ông nói với tôi: “Trường Sa là một ngư trường rộng lớn với rất nhiều loại tôm cá quí. Mong sao ngày càng có nhiều ngư dân mình ra đây đánh bắt”. Mong muốn của vị Đại tá có hơn 30 năm gắn bó với biển, với Trường Sa thật đáng trân trọng và tôi tin điều đó sẽ sớm trở thành hiện thực!
Ảnh 1: Cá chuồn đang bay trên mặt biển Trường Sa, nước có màu xanh như cẩm thạch. (ảnh: Hoàng Vũ)
Ảnh 2: Cá ngừ câu được ở Trường Sa (ảnh: Hoàng Vũ)

thangnt
02-08-2007, 09:56 AM
Ảnh 1 em không muốn chú thích bởi lẽ lời chú thích sai bét, con cá chuồn bị bắt nằm trên sàn tàu cho tác giả chụp ảnh, rõ nguyên cả vết sơn loang lổ mà chứ đâu phải màu nước biển xanh như cẩm thạch.