PDA

View Full Version : Câu chuyện ngụ ngôn về Cá và Nước


ViFiMan
23-03-2007, 02:22 PM
Câu chuyện ngụ ngôn về Cá và Nước


Từ nhỏ, Cá đã là một đứa bé rất nghịch nghợm, Cá không giống như những đứa bé ngoan ngoãn khác. Cá thích ở trong nước bơi đến chỗ này rồi lại nhảy qua chỗ khác, đầu tiên là chạy nước rút 50 mét, sau đó là một cái thắng gấp hoặc một cuộc xoay cua gấp. Mỗi lần như vậy, Nước đều mỉn cười nhìn theo Cá… Có những lúc, Cá gây ra những chuyện đau lòng, nhưng vào những lúc ấy, Nước luôn luôn dịu dàng lắng nghe và khuyên giải cho Cá.

Ban ngày, Nước nhẹ nhàng tung Cá lên mặt nước, ngắm nhìn thế giới bên ngoài, sau đó điềm tĩnh mà đón lại Cá. Vào ban đêm, Nước trở thành chiếc võng ấm áp nhất, nhẹ nhàng lắc lư, dỗ Cá đi vào giấc ngủ bình yên. Vào những đêm hè, Nước luôn luôn để Cá kéo lên mặt nước.

Cá dần dần lớn lên, Cá phát hiện trong tim mình có một thứ làm Cá vấn vương -- đó chính là Nước. Một hôm, Cá lấy hết dũng khí để nói với Nước là Cá thích Nước, Nước chỉ im lặng. ”Sao anh không trả lời” Cá hỏi. Nước vẫn im lặng như cũ, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Mẹ nói Cá không thể yêu Nước. Đó là quy luật của tự nhiện, giống như ngựa vằn chỉ có thể yêu ngựa vằn, báo đốm chỉ có thể yêu báo đốm, nếp nhăn chỉ có thể yêu nếp nhăn, đốm chấm cũng chỉ có thể yêu đốm chấm mà thôi, mà đốm chấm mãi mãi không thể yêu nết nhăn.

Cá không hiểu, nếu như nết nhăn thật sự yêu đốm chấm, chim thật sự yêu cá và cá thật sự yêu nước thì sao? Cá thật sự không hiểu. Cá thốt ra “Em yêu anh” với Nước, Nước lại im lặng, Cá không còn nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng nằm vào trong lòng của Nước…

Một lúc sau, Cá mở miệng phá vỡ sự im lặng: ” Anh không thể nhìn thấy nước mắt của em, vì em sống ở trong nước. ”. Nước nói: “Nhưng Anh có thể cảm nhận được những giọt nước mắt của em, bởi vì em ở trong trái tim anh. “. Cá nóng lòng: “ Vậy tại sao anh không yêu em? “ Nước chỉ có thể nói: “ Anh không thể yêu em, nơi ở của anh không cố định, thường phiêu bạc khắp nơi, em sẽ rất vất vả nếu phải ở bên anh .“

Cá kiên quyết nói rằng: “ Em không sợ, em muốn mãi mãi ở bên anh! ”

Tuy nhiên, Cuối cùng Nước cũng không thoát khỏi số phận phiêu bạc của mình, Nước chảy vào một con sông lớn, Cá vẫn một mực không rời xa Nước, vẫn ở bên Nước. Họ cùng nhau trải qua những nơi âm u của đá ngầm và vượt qua những cơn sóng đầy nguy hiểm, có những lúc lại rơi xuống cả thác nước và cũng có đôi khi chảy vào một con dòng suối nhỏ. Trên đường đi, Nước luôn vui đùa với Cá, nhẹ nhàng tung Cá lên, rồi đón lấy, lại tung lên rồi lại đón lấy Cá. Nước càng chảy càng hạnh phúc, nhưng cuối cùng nuớc lại không ngờ sắp chảy đến ngõ cụt.

“ Tốt quá rồi, cuối cùng mình có thể định cư rồi, “ Cá vui mừng reo lên. “ Không được, mặt nước quá nông, quá nguy hiểm, tranh thủ bây giờ còn có thể quay về, em nhanh chóng bơi ngược dòng đi. “ Nước căng thẳng nói.

“ Không, không cần biết thế nào, em sẽ không bao giờ rời xa anh. “ Cá kiên quyết nói với nước.

Vì muốn giảm lượng bóc hơi nước, ban ngày, Cá không động đậy gì, nhẹ nhàng nằm vào trong lòng của Nước. Vào ban đêm, những vì sao đều rơi xuống mặt nước, Cá bắt đầu vui đùa, nuốt từng ngôi sao vào rồi nhả ra, lại nuốt vào rồi lại nhả ra, vui đến nổi không biết mệt là gì.

Cuối cùng thì tháng 6 cũng đến, mặt trời đỏ rực chiếu xuống mặt nước, bất kể những nỗ lực của họ, Nước vẫn tiếp tục bị bóc hơi. Lưng và vai của Cá từ từ bị lột ra khỏi mặt nước, Nước cố gắng làm nổi lên vài con cơn sóng nhỏ, để làm ướt lưng và vai của Cá, không cho mặt trời đốt nóng và làm thương Cá. Tuy nhiên như vậy sẽ làm tăng tốc độ bay hơi của Nước. Cuối cùng, một giọt nước cuối cùng cũng đã rời xa Cá, Cá nằm trên mặt đất nứt nẻ, cố gắng thở từng hơi một.

Khi trái tim của Cá đập xong 1 nhịp đập cuối cùng, một giọt nước mắt lăn trên gò má rơi xuống.

Bất thình lình, bầu trời loé lên vài ánh chớp, sau đó là tiếng sấm vang khắp trời, và cơn mưa đổ xuống như rút nước, Cá lại trở về vòng tay của Nước, Nước kêu gọi Cá, nhưng Cá không còn bao giờ tỉnh lại nữa, Nước mang theo tâm trạng đau thương cùng với Cá chảy đi rất nhanh như gió vậy, cùng với tiếng khóc của trái tim tan nát, bất kì ai đều có thể nghe thấy được…

Nước mang theo thi thể Cá, hung hăng mà chảy, chảy đến gần một cây nhỏ khô héo, Nước xâm nhập vào trong bùn đất, chôn vùi thi thể của Cá vào trong bùn đất này, Nước nói với thi thể đã mục nát của Cá: “Mình không cần phải phiêu bạc khắp nơi nữa, anh đã tìm thấy chỗ ở của em rồi, từ bây giờ trở đi, trong em có anh, và trong anh cũng luôn có em,………… ”

Không biết thời gian trôi qua bao nhiêu năm, trên đỉnh cây mọc lên mầm chồi non màu xanh, trên đó có 1 giọt nước, dưới ánh nắng mặt trời sáng loé lên, đó là giọt nước mắt của Cá để lại…..

*****

Cá nói: Anh không thể nhìn thấy nước mắt của em, vì em ở trong nước.
Nước nói: Anh có thể cảm nhận được nước mắt của em, vì em đã ở trong trái tim anh.
Cá nói với Nuớc: Em vẫn đang khóc, nhưng anh thì không bao giờ biết được, vì em đang ở trong nước.
Nước nói: Anh biết, vì em luôn ở trong trái tim anh. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, Em có thể nhìn thấy giọt nước mắt cô đơn của anh không? Anh là Nước, nên giọt nước mắt của Anh cũng đang hòa vào với Nước. Có lẽ, đó là giọt nước mắt cô đơn của một người quá yêu em, em à.
Cá nói với Nước: Em không bao giờ rời xa anh, vì nếu như rời xa anh, em không thể nào sống được,
Nước nói: Anh biết, tuy nhiên nếu như trái tim em không ở đây thì sao? Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, anh sẽ không rời xa em bởi vì anh yêu em, tuy nhiên, trong trái tim em có anh không?
Cá nói với Nước: Em rất cô đơn, bởi vì em chỉ có thể ở trong nước mà thôi.
Nước nói: Anh biết, bởi vì trong trái tim anh thấu hiểu được nỗi cô đơn của em. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, anh rất cô đơn bởi vì anh luôn nhớ tới em. Tuy nhiên, ở phương xa đó em có cảm nhận được không?
Nước nói với Cá: Nếu như không có cá, thì trong nước sẽ còn lại những gì?
Cá nói: Nếu như không có nước, thì làm sao có cá đây? Em không phải là nước, anh cũng không phải là cá. Không có được tình yêu của nước, cá sẽ tiếp tục mà sống tốt, tuy nhiên, tiếp tục sống tốt không có nghĩa là cá sẽ quên nước đi.
Cá nói với Nước: Cả đời em không thể thoát ra khỏi thế giới bên ngoài, đó là điều tiếc nuối nhất của em.
Nước nói: Cả đời Anh cũng không thể xua tan được suy nghĩ này của em, đó là điều thất bại nhất của đời anh. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước. Bây giờ, anh chỉ muốn thực hiện lời hứa của anh đối với em, nhưng em có chấp nhận không ?
Cá nói với nước: Vậy trong suốt cuộc đời của anh, em là con cá Cá thứ mấy?
Nước nói: Em không phải là con cá trong nước đầu tiên, nhưng là con cá duy nhất trong trái tim của nước. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước, mỗi người đều không phải là người đầu tiên trong cuộc đời của riêng mỗi chúng mình. Nhưng em có biết không? Em chính là người duy nhất mà anh sẽ gắn bó cuộc đời anh với em. Em có hiểu không?
Cá nói với Nước: Anh tin có tiếng sét ái tình không?
Nước nói: Từ khi anh biết được em là cá, thì đó cũng là lúc anh biết rằng trái tim của em sẽ mãi tồn tại trong trái tim anh. Anh không phải là cá, em cũng không phải là nước. Anh đã từng nghĩ rằng tình cảm của anh dành cho em sẽ không được bền lâu, vì đó là tiếng sét ái tình. Tuy nhiên, anh đã lầm, tình cảm cũng như rượu, càng ủ càng thơm, và càng bền lâu.
Cá nói với nước: Vậy tại sao mỗi lần em đều là người hỏi và anh luôn là người trả lời?
Nước nói: Bởi vì anh thích những câu trả lời của anh sẽ làm cho em thấu hiểu trái tim của anh. Anh không phải là cá, em không phải là nước, tại sao lúc nào cũng để anh đợi chờ? Thực ra em có biết rằng, đợi chờ nghĩa là mất lòng tin và nó cũng gần nghĩa với bỏ cuộc không em???

Nếu như anh là Cá, và em là Nước, thế thì tốt biết chừng nào!
Bởi vì Cá luôn luôn tồn tại trong trái tim của Nước. Nên Nước mãi mãi có thể hiểu được suy nghĩ của Cá.
Nhưng anh không phải là cá, em cũng không phải là nước. Do đó, em mãi mãi không biết được tình yêu của anh đối với em, có lẽ bởi vì anh thật sự không tồn tại trong trái tim em hay chăng.
Vậy thì nếu như anh là cá, và em là nước, anh có thể thấm sâu vào trong trái tim của em hay không?

ST

ViFiMan
02-04-2007, 08:32 AM
Cha Tôm là một ngư phủ già, tài năng đánh bắt cá của ông hơn hẳn mọi người bình thường.
Có một lần Tôm được cha cho theo ra biển để đánh cá, nhưng lần này thì tài năng của một ngư phủ già cũng không lường trước được sự bất thường, tức là khi đang đánh cá, bất chợt biển nổi sóng lớn vô cùng dữ dội, làm hỏng hết tất cả lưới cũng như mọi thứ máy móc trên thuyền.
Hai cha con, chỉ còn mỗi một cách là nhặt nhạnh mọi thứ còn lại trên thuyền, làm tấm buồm, rồi bắt đầu một cuộc phiêu lưu trên biển cả...
Nhưng chỉ qua được ít hôm, thức ăn trên thuyền đều đã hết sạch. Tôm quyết định câu cá làm thức ăn tạm sống, song, khi đó, trên thuyền chẳng có thứ gì có thể tạm làm mồi câu được. Cha Tôm vẫn lẳng lặng ngồi hút thuốc, nghĩ xem có cách nào không...

Sáng hôm sau, khi Tôm vừa ngủ dậy, cậu vô cùng kinh ngạc khi thấy trên bàn có một con cá đã được nướng chín ngon lành.
Cha Tôm ngồi cạnh đó, hút thuốc lá, nói:
- Tôm, con ăn đi, cá cha vừa câu lên đấy!
Tôm hơi băn khoăn hỏi:
- Không có mồi, làm sao cha câu được cá?
Cha Tôm rất đắc ý, nói:
- Cha là một lão ngư phủ mà, bắt một con cá, có gì là khó khăn lắm đâu? Sau này dần dần cha sẽ dạy cho con biết...
Và rồi cứ như thế hai cha con họ phiêu lưu rất lâu trên biển cả... Cuối cùng, họ cũng nhìn thấy đất liền, Tôm sung sướng nhảy lên reo mừng... Chính vào giờ phút đó, cha Tôm bỗng nhiên khuỵu xuống.
Tôm thấy vậy liền chạy lại nâng cha dậy và cậu nhìn thấy trên đùi cha có những vệt máu chảy, da thịt ở những chỗ đó đã bị thối rữa...
Lúc này, Tôm mới chợt nghĩ tới những miếng mồi câu cá của cha, lẽ nào cha lại...
Ông lão ngư phủ cố gắng ngồi dậy nói với Tôm:
- Muốn câu một con cá, chỉ cần có một chiếc lưỡi câu, một miếng mồi là đủ, nhưng trong cuộc sống của những người sông nước, thuyền bè, con nhất định phải hiểu được rằng: Buộc phải hy sinh đi một chút gì đó, mới có thể thu hoạch được nhiều hơn...

ST

ViFiMan
06-04-2007, 12:41 PM
Ở một làng đánh cá ven biển co' một cặp vợ chồng trẻ. Cả hai vợ chồng đều siêng năng cần kiệm, tuy không phải là giàu có nhưng cuộc sống không mấy thiếu thốn. Những lúc rảnh rang, hai người quấn quít bên nhau chuyện trò, không bao giờ dứt.

http://img255.imageshack.us/img255/9417/sam2xe0.png

Một hôm, người chồng cùng nhiều trai tráng trong làng giong buồm ra khơi đánh cá. Bất ngờ, một cơn bão ập đến. đoàn thuyền ra sức chống chọi với sông cả gió to. Cuối cùng mọi người cũng tìm cách tạt được vào bờ, chỉ có chiếc thuyền nhỏ của chàng là mất hút ngoài khơi xa.

Hay tin chồng mất tích, người vợ trẻ như phát điên, phát dại. Sau ba ngày đêm khóc ròng rã, nàng mới nguôi ngoai dần và quyết chí tìm chồng cho bằng được. Hết ngày đến đêm, nàng cứ theo bờ biển mà đi mãi, đi mãi.

Một buổi chiều, nàng đến bên hòn đá va` thiếp đi lúc nào không biết.

Thình lình, một chuỗi sấm vang rền làm nàng tỉnh giấc. Trước mắt nàng là một cụ già râu tóc bạc phơ, ẩn hiện dưới ánh sáng của những tia chớp. Mắt ông cụ sáng ngời trên một khuôn mặt đôn hậu.

Cụ già nhìn người thiếu phụ và nói :

- Ta là thân biển. Mấy ngày nay thấy ngươi lang thang tìm chồng, ta không khỏi động lòng. Nay ta có cách giúp ngươi.

Cụ già lấy ra từ chiếc túi nhỏ đeo bên hông một viên hồng ngọc và đặt vào bàn tay bé nhỏ của người thiếu phụ. Cụ bảo :

- Ngậm viên ngọc này, con có thể vượt biển cả đến một hòn đảo xa, chồng con đã dạt vào đấy. Nhớ cẩn thận, đừng để rơi mất ngọc, con sẽ bị chìm nghỉm xuống đáy biển.

Người thiếu phụ cúi đầu lạy tạ, và khi ngước lên thì không thấy vị thần đâu nữa cả.

Đợi đến khi mặt trời vừa hé dạng, người thiếu phụ liền đặt viên ngọc vào miệng và bước nhanh ra biển. Người nàng bỗng nhẹ hẫng, chân cứ lướt trên mặt nước mà đi. Chẳng mấy chốc, trước mặt nàng hiện ra một hòn đảo. Và xúc động biết bao, nàng nhìn thấy người chồng đang nằm mê man trên bãi cát.

Nàng chạy vội đến ôm chầm lấy chàng. Hơi ấm của đôi tay thiếu phụ đã làm cho người chồng tỉnh dậy. Anh bắt đầu kể về những nỗi gian truân trong mấy ngày qua, hỏi han chuyện nhà, chuyện xóm. Người vợ cũng rất nóng lòng chuyện trò, nhưng sợ rơi mất ngọc, nàng chẳng dám hé răng.

Nàng yên lặng đặt tay vòng quanh lưng chồng và dìu chàng ra biển. Người chồng ngạc nhiên xiết bao khi thấy cả hai người đều lướt như bay trên sóng.

Chàng lại tiếp tục hỏi :

- Sao em biết anh còn sống ở đây ?

- Sao chúng ta có thể lướt trên sóng như chim vậy ?

Người vợ chẳng nói gì.

- Sao em chẳng chịu nói gì với anh cả ? - Giọng người chồng có phần hơi giận dữ pha lẫn đôi chút ngờ vực.

Vốn chiều chồng và thường quen chuyện trò rối rít với nhau suốt ngày, người thiếu phụ chợt mở miệng.

Thật không may, viên ngọc rơi tỏm xuống nước, và cả hai người từ từ chìm dần cho đến khi mặt nước chỉ còn lại những làn sóng nhấp nhô.

Ngày nay, chúng ta thường thấy loài sam biển bao giờ cũng bơi theo từng cặp, con cái bám vào lưng con đực. Người ta cho rằng đó chính là hiện thân của đôi vợ chồng người đánh cá chung thủy ấy, khi sống cũng như khi chết, họ chẳng bao giờ muốn rời nhau nửa bước.

ST

phamngocan_syt
12-04-2007, 04:56 PM
Bác Vifiman ơi theo em con sam đực bám trên lưng con cái chứ?? có đúng không? hê hê dân miền núi cãi dân miền biển về thứ mà chỉ có ở biển. Có gì không đúng lượng thứ lượng thứ, chuyện bác hay quá em chỉ bực tên chồng lắm mồm quá:matcuoi ^