PDA

View Full Version : "Ngẫu nhiên": Những bí ẩn không thể giải thích


Đặng Hạnh
13-02-2007, 11:00 AM
Vụ đắm tàu đầu tiên trên biển xứ Wales xảy ra vào ngày 5/12/1664. Ngày 5/12/1785, con tàu thứ hai chìm vào lòng nước tại đúng vị trí này. 81 năm sau, cũng ngày 5/12 định mệnh, cũng trên chính vùng nước xoáy oan gia, thêm một con tàu khác bị nuốt chửng. Cả 3 lần, chỉ duy nhất 1 người sống sót. Cả 3 lần, người sống sót có tên Hugh Williams.

http://www.hickerphoto.com/data/media/146/arctic_phenomenon_T4661.jpg

Williams.Nếu không tin đó là sự sắp đặt của Chúa thì cũng chẳng thể khẳng định đó là cái “ngẫu hứng” của tự nhiên.Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa có cách nào đưa ra lời giải thích hợp lý cho những sự kiện trùng hợp lạ kỳ trong lịch sử. Họ chỉ biết trấn an dư luận bằng hai chữ “ngẫu nhiên”, nhưng dù vậy, sự trùng lắp đôi lúc nằm ngoài quy luật của tự nhiên khiến người ta không khỏi nghi ngại: phải chăng có bàn tay xếp đặt của thánh thần?Câu chuyện trùng hợp nổi tiếng nhất nước Mỹ là chuyện về hai đời tổng thống John Kennedy và Abraham Lincoln. Cũng chẳng có gì đáng nói nếu như Kennedy và Abraham chỉ tình cờ là 2 tổng thống duy nhất có họ mang 7 chữ cái. Tuy nhiên số phận hai vị tổng thống này lại gắn kết với nhau bằng những điểm tương đồng khó giải thích:

- Abraham Lincoln vào Quốc hội năm 1846; John F. Kennedy vào Quốc hội năm 1946.

- Lincoln “hụt” đề cử vào chức Phó tổng thống năm 1856. Điều tương tự xảy ra với Kennedy vào năm 1956.

- Abraham Lincoln trúng cử Tổng thống năm 1860; John F. Kennedy trúng cử năm 1960.

- Trong cuộc đua vào Nhà Trắng, Lincoln chiến thắng đối thủ Stephen Douglas sinh năm 1813. Còn đối thủ của Kennedy là Richard Nixon sinh năm 1913.

- Phu nhân của 2 tổng thống đều bị sẩy thai trong thời gian sống trong Nhà Trắng.

- Cả hai đều bị ám sát vào ngày thứ Sáu. Cả hai đều bị bắn vào đầu.

- Viên thư ký của Lincoln tên là Kennedy. Thư ký của Kennedy tên Lincoln.

- Cả hai đều có Phó tổng thống dưới quyền mang họ Johnson. Họ cũng chính là người kế nhiệm hai ông sau vụ ám sát: Andrew Johnson, kế nhiệm Lincoln, sinh năm 1808 và Lyndon Johnson, kế nhiệm Kennedy, sinh năm 1908.

- John Wilkes Booth, kẻ ám sát Lincoln, sinh năm 1839; còn Lee Harvey Oswald, ám sát Kennedy, sinh năm 1939. Tên của cả hai đều có 15 chữ cái.

- Lincoln bị bắn trước cửa nhà hát “Ford”. Kennedy bị bắn trong xe “Lincoln", do hãng Ford sản xuất.

- Booth tẩu thoát khỏi nhà hát và bị bắt trong 1 nhà kho. Oswald chạy trốn từ nhà kho và bị bắt trong rạp hát.

- Cả Booth và Oswald đều bị ám sát trước khi đưa ra xét xử.

Một câu chuyện khác kém tính “huyền thoại” hơn thường được dân Texas truyền tụng: một đêm hè tháng 7/1930, viên cảnh sát Allan Folby bất ngờ bị đụng xe và vỡ động mạch đùi. Có lẽ ông đã chết vì mất máu nếu như không có một người qua đường ghé lại giúp đỡ. Người đàn ông tên Alfred Smith đã dùng tấm garô giúp Folby cầm máu. Sau khi được đưa về bệnh viện, viên cảnh sát hồi phục nhanh và trở lại công việc bình thường.

5 năm sau, cũng vào một đêm hè nóng nực, Folby nhận một cuộc gọi đến hiện trường một vụ đâm xe. Nạn nhân nằm trên đất với động mạch đùi vỡ nát, máu chảy tràn. Ngạc nhiên hơn cả, ông chính là Alfred Smith - người đã cứu mạng Folby cách đây 5 năm trong một tình huống gần như giống hệt.

Vì sao lại có những sự trùng hợp khó hiểu như vậy? Nhiều người cho rằng đó chẳng qua chỉ là sự huyễn hoặc của tâm linh, rằng người ta đã nghiêm trọng hóa vấn đề. Nhưng cũng không ít kẻ tin “có bàn tay tác động của thánh thần”. Cách nghĩ này có vẻ “phản khoa học” chăng? Vậy thì giải thích sao đây khi chính trong giới khoa học cũng tồn tại nhiều “ngẫu hứng” thú vị.

Nói riêng trong phạm vi đề tài “ngẫu nhiên”, thuật ngữ “phenomenon of synchronism” (trùng hợp) đã được hai nhà khoa học nổi tiếng cùng phát minh trong hai hòan cảnh hoàn toàn độc lập với nhau. Wolfgang Pauili và Carl Gustaf Jung, một nhà tâm lý học, một nhà phân tâm học, cả hai đều đã từng đạt giải Nobel vật lý, đều đưa ra một kết luận chung: những sự kiện trùng hợp xuất phát từ những căn nguyên không liên quan đến nhau, không thể coi là sự “ngẫu nhiên” đơn thuần.

Sự xuất hiện của chúng bất tuân các quy luật của tự nhiên, bởi vì quy luật tự nhiên không bao giờ đúng tuyệt đối. Jung và Pauli đã giải thích y chang nhau dù không hề quen biết hay nghe nói về công trình nghiên cứu của nhau.

DH sưu tầm

Đặng Hạnh
13-02-2007, 12:02 PM
Những khả năng siêu thường – sự thật, sự sai lầm, tin dị đoan hay đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Những câu chuyện của những người có trí óc phi thường; có khả năng đi sâu vào quá khứ, trí óc có năng lượng di chuyển vật và cảm nhận được vật mà người khác như chúng ta không có thể làm được với những cảm giác bình thường; những trí óc làm việc độc lập với thân thể. Từ thời xưa, những điều bí ẩn đó làm những người có lý lẽ tò mò nhưng chỉ sau những năm 70 thì các nhà khoa học bắt đầu hiểu vài điều của sự huyền bí mà đang làm việc bên trong chúng ta – những sự dò thám của trí óc.


Chúng ta có một đời người hay là một vài? Có bao giờ bạn trải qua một cảm giác “đã từng ở đó trước đây”? Theo sự dò thám của trí óc, chúng ta trải qua nhiều đời trước đây trong qua khứ và chúng ta sẽ tiếp tục sinh ra trở lại, thành một dạng khác, cho đến khi chúng ta đạt đến một trạng thái tuyệt đối. Sau đây là 3 trường hợp thú vị của những thí nghiệm của các chuyên gia về lãnh vực luân hồi.

Trường hợp 1

Arnall Bloxham là một nhà thôi miên người Welsh từ những năm 70, qua 20 năm, đã thôi miên vài trăm người và đã ghi lại những gì xảy ra theo sự miêu tả về những cõi trước. Vậy thì những đoạn băng của Bloxham chứng minh sự luân hồi hoặc chúng có thể giải thích theo một vài cách khác không? Ông Arnall Bloxham là một chuyên gia trong lĩnh vực mà các nhà thôi miên gọi là ‘những thí nghiệm quy hồi của cõi trước’. Dưới sự thôi miên ông ta có thể mang một người trở lại thời điểm mới sinh, và ngay cả Ông Bloxham là một người chủ nhiệm của các nhà thôi miên người Anh và ông ta đã sử dụng thuật thôi miên để chữa bệnh, chẳng hạn như hút thuốc.


Những gì xảy ra trong suốt những cuộc thí nghiệm của ông ta về sự quy hồi thôi miên thách thức sự logic của con người. Những khách hàng của ông ta có thể liên hệ, theo những chi tiết, về cuộc đời của những người đã tồn tại các đây hàng trăm năm.

Nó dường như không thể tin được, Bloxham đã làm ra hơn 400 cuộn băng ghi âm những người đang hồi sinh về những đời trước của họ. Thêm vào đó, nhiều sự việc ghi lại rất chi tiết, qua các cuộc thâu băng này để xem xét lại, kết quả đã chứng minh là sự thật. Theo Bloxham, bằng chứng này xác minh một cách mạnh mẽ sự luân hồi của người là sự thật.


Một trong những trường hợp linh hiển của Jane Evans. Sự quay về những cuộc đời trước của cô bắt đầu vào năm 1971 khi cô thấy một tấm biển đọc: “Arnall Bloxham nói bệnh thấp khớp là do tâm lý.” Jane, một người vợ (người Welsh) 32 tuổi bị bệnh viêm khớp, đã tìm thấy một câu nói thật lạ thường, vì thế cô đã quyết định liên lạc với người đàn ông có trách nhiệm với tấm biển này. Quả thật cô đã thực hiện nhờ người bạn của chồng cô. Và cuối cùng cô đã liên hệ được với 6 cuộc đời trước đây của cô. Đó là: Vợ của một gia sư vào thời Roman; Một người Jew mà đã bị giết chết trong cuộc tàn sát vào thế kỷ thứ 12 ở York; Một người hầu của một ông hoàng thương gia thời trung cổ người Pháp; Một thiếu nữ danh giá với Catherine của Aragon; Một nông dân nghèo ở Luân Đôn trong suốt sự cai trị của nữ hoàng Anne; Và là một nữ tu sĩ vào thập kỷ 15 ở Mỹ.


Câu chuyện của Jane Evans và vài ví dụ khác về luân hồi đã làm nổi bật bởi nhà sản xuất truyền hình BBC, Jeffrey Iverson trong quyển sách của ông, tựa đề “Nhiều Hơn Một Kiếp?” Vào năm 1975, trong sự tìm tòi kiểm nghiệm lý thuyết của luân hồi, Iverson đã thỉnh cầu Jane để cho phép Bloxham thôi miên cô lần nữa, lần này có máy quay phim và thu thanh của truyền hình BBC. Sau đó Iverson đã bắt đầu khai thác sự thật về cô ấy có thực sự đã trải qua nhiều đời người hay không.

Iverson đã nghiên cứu chi tiết về những cuộc đời này và đã xác minh rằng những chi tiết về sự quy hồi được thu lại của Jane Evan thật sự được phát hiện dựa trên thực tế. Cuối quyển sách ông có ý kiến rằng việc làm 20 năm của Bloxham biểu thị một sự xác minh quan trọng về khái niệm của sự luân hồi. Ông còn sản xuất một cuộn phim tài liệu BBC, có tên “những đoạn thu băng của Bloxham” dựa trên tất cả những tài liệu này.

Trường hợp 2


Những người hoài nghi cho rằng hiện tượng này theo các máy dò tâm gọi là “cryptomnesia” – một thuật ngữ có nghĩa là sự ghi nhớ những sự việc mà bạn đã quên! Nếu một bộ nhớ cách xa như vậy mà có thể được lượm lặt từ trí nhớ của một người, nó có lẽ giải thích một cách có lô-gic về sự luân hồi của Jane Evan.


Tuy nhiên, theo bác sĩ Arthur Guirdham, một Anh có rất nhiều uy tín về luân hồi, sự giải thích này không thể tính đến các trường hợp mà ông ta đã gặp và nghe. Bác sĩ Authur Guirdham kết nối những thí nghiệm trong những quyển sách của ông ta, “We Are One Another – Chúng ta từ kiếp này qua kiếp khác,” “The Cathars & Reincarnation – Dòng dõi Cathars và sự luân hồi” và tiểu sử của ông ấy, “A Foot in Both Worlds – Một bàn chân trên cả các thế giới.” Bác sĩ Guirdham, một bác sĩ tâm thần quốc gia đã về hưu ở Anh Quốc, đứng đầu một nhóm ít người mà tin rằng họ là người Cathars trong những đời trước đây, một nhóm dị giáo đã tồn tại ở khu vực Languedoc thuộc Tây Nam nước Pháp vào thế kỷ thứ 13.


Một sự kiện bất người làm dẫn đến học thuyết luân hồi của bác sĩ Guirdham bắt đầu ở Bath, năm 1962, tại một bệnh viện ngoại trú, nơi bác sĩ Guirdham đã làm việc như một bác sĩ tâm thần. Vào một ngày nọ, một bệnh nhân cuối cùng của ông ta là một phụ nữ đẹp quyến rũ, trông rõ ràng rất bình thường, cô ta thỉnh thoảng bị ác mộng tái diễn từ hồi còn nữ sinh, nhưng hiện tại cô gặp phải 2 hoặc 3 lần một tuần. Trong giấc mơ cô thấy mình đang nằm trên sàn nhà trong khi một người đàn ông tiến đến từ đằng sau lưng. Cô ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhưng cảm thấy rất khiếp sợ.


Mặc dù bác sĩ Guirdham vẫn giữ bình tĩnh, nhưng ông phải dấu sự ngạc nhiên của mình khi lắng nghe bệnh nhân của mình là một phụ nữ đang diễn tả một cơn ác mộng giống y như vậy mà cũng đã gây phiền phức cho ông ta, đã hơn 30 năm. Vị bác sĩ rất ngạc nhiên nhưng đã không nói gì với bệnh nhân. Từ đó cô ta không bao giờ gặp ác mộng trở lại nữa, và đối với bác sĩ Guirdham, giấc mộng của ông ta cũng ngưng trong vòng một tuần sau khi gặp người bệnh nhân mới này.


Mặc dù những cuộc hẹn gặp của họ vẫn tiếp diễn. Bác sĩ Guirdham chắc chắn rằng người bệnh nhân này không có vấn đề tâm thần và những sự hiểu biết về quá khứ của cô ta làm ông tò mò. Sau đó cô cho ông ta một danh sách tên của những người mà cô nói là đã sống vào thế kỷ 13 và miêu tả những điều mà đã xảy ra với họ. Cô cũng nói với bác sĩ Guirdham rằng, ông ta, cũng sống vào lúc đó và được gọi tên là Rogiet de Cruisot.


Là một bác sĩ tâm thần, bác sĩ Guirdham đã nhặt được vài thông tin căn bản về lý thuyết của sự luân hồi, nhưng chưa từng thích thú về lĩnh vực này. Tuy nhiên, lần này đã làm ông ta tò mò, ông đã quyết định điều tra. Ông ta tìm thấy những cái tên được cho bởi người bệnh nhân của ông quả thật chính xác, mặc dù chỉ nhắc đến một vài sự kiện ít có tiếng tăm trong lịch sử Trung cổ. Tuy nhiên những sự kiện này được viết lại bằng tiếng Pháp, và chưa từng được dịch sang tiếng Anh. Những người mà bệnh nhân của bác sĩ Guirdham miêu tả tất cả đều là thành viên của tôn giáo Cathar, một nhóm rất hưng thịnh ở miền Nam nước Pháp và miền Bắc nước Ý vào thời Trung Cổ. Ngoài ra, người Cathar tin vào sự luân hồi. Sau đó, bác sĩ Guirdham đã gặp nhiều cá nhân, tổng cộng 11 người, mà đã có ký ức về kiếp trước của họ mà đã sống cùng trong một nhóm Cathar.


Bác sĩ Guirdham nói, không có đối tượng nào bị gây mê hoặc làm thôi miên; những cái tên của quá khứ và các sự kiện đơn giản xuất hiện trong trí họ. Bác sĩ Guirdham cũng sản xuất một trong những tác phẩm về những bằng chứng mà ông đã có rất đáng chú ý. Nó là một tập tranh họa của một cô gái 7 tuổi, mang những nét vẽ của một kỷ nguyên trong quá khứ. Tập tranh họa cũng gồm có nhiều tên tuổi của những thành viên của tôn giáo Cathar. Thật là vô cùng kinh ngạc, bác sĩ Guirdham đã nói, “Nó vượt qua sự tưởng tượng của tôi, làm sao một đứa trẻ 7 tuổi có thể biết những cái tên này khi tôi lại không nghĩ rằng đã có một chuyên gia về sử học trung cổ ở Anh Quốc vào lúc đó mà đã biết về những người này.”


Bóng dáng của những ký ức, tên và các mối liên hệ đã thuyết phục bác sĩ rằng ông ta và nhóm của ông đã cùng nhau sống chung, không chỉ một, mà vài đời trước đó. Ông đã nói, “Với 40 năm kinh nghiệm trong y học, thì đó hoặc là tôi biết rằng sự khác nhau giữa nhìn thấu thị và schizophrenic – sự suy tưởng (cảm nhận hoặc nói những điều mà không khác không thể tin), hoặc là chính tôi bị điên khùng. Không ai trong nhóm tôi giận dữ về điều này – và những bạn đồng nghiệp của tôi cũng không ai cho rằng tôi bị khùng.”

Trường Hợp 3

Nếu các chuyên gia hàng đầu thế giới về luân hồi được ghi tên, thì bác sĩ Ian Stevenson, giảng sư về tâm thần học tại Đại Học Virginia sẽ có tên trong danh sách. Ông đã đi khắp nơi để điều tra những báo cáo khác nhau về sự luân hồi và đã phát minh ra một sư kiểm tra nghiêm khắc để loại bỏ sự sai lệch, sự suy tưởng, v.v. Trong 200 trường hợp, chỉ có 20 trường hợp qua được sự kiểm tra kỹ lưỡng này bởi bác sĩ Stevenson và được đề nghị là những trường hợp khả quan về sự luân hồi. 7 trường hợp xảy ra tại Ấn Độ, 3 ở Sri Lanka, 2 ở Brazil, 1 ở Lebanon và 7 nằm giữa các bộ lạc người Mỹ da đỏ ở Alaska.


Lấy trường hợp của một bé gái rất trẻ, sinh năm 1956 tại trung tâm Sri Lanka với các tên ngộ nghĩnh Gnantilleka Baddewithana. Ngay sau khi cô bé bắt đầu tập nói, cô đã bắt đầu nhắc đến người cha và mẹ khác tại nơi khác, nơi mà cô nói cũng có 2 anh trai và nhiều chị gái.


Từ những chi tiết mà cô bé cho biết, cha mẹ cô ta đã có thể theo sự diễn tả của cô và lần ra một gia đình nọ tại một thị trấn cách đó không xa. Họ đã tìm thấy gia đình này đã mất đi một đứa con trai năm 1954. Khi Gnantilleka được mang đến viếng thăm gia đình này, cô đã nói rằng cô là đứa con trai đã chết đi của họ và đã nhận dạng một cách chính xác về 7 thành viên trong gia đình của “anh ta”. Và cho đến bây giờ giữa 2 gia đình hoàn toàn không gặp nhau hoặc ngay cả đến thăm thị trấn của người nọ.

Kết luận.


Những người hoài nghi có thể bỏ qua lý thuyết về sự luân hồi và cho đó như là ảo tưởng, trong khi những người không tin vào luân hồi có thể cho đó là dị đoan vô căn cứ.


Cho dù bạn có tin vào điều đó hay không, từ thời xa xưa, những tôn giáo đông phương, như Phật Giáo và Đạo Giáo đã biện hộ về lý thuyết của luân hồi trong niềm tin của họ. Họ tin vào thuyết nhân quả, nói cách khác, đó là sự kết nối giữa nhân và quả. Họ tin rằng sự dẫn dắt hành động của một người trong đời hiện tại và tất cả những việc làm tốt và việc xấu đã gây ra bởi một người đều được tính đến. Nhưng, vậy thì, ai là người ghi chép lưu giữ những sự việc đó?

Lý thuyết nói lên năng lực tự nhiên của Luật Vũ Trụ, hoặc bạn có thể gọi nó là Luật Tự Nhiên, sẽ nằm trên tất cả. Những việc tốt hoặc xấu của một người sẽ biểu thị qua những ảnh hưởng của người này trong đời sống hiện tại hoặc kế theo, như là gặp may hoặc vận mệnh tốt hoặc xấu, hoặc nghiệp báo, và v.v. tùy theo mỗi trường hợp của nó.


Những người tin vào thuyết vô thần sẽ có thể coi như lý thuyết này như một ví dụ của “hội chứng định mệnh”. Những người tin vào thuyết vô thần tin rằng đời là do mình tự tạo ra, số mệnh của mình là nằm trong tay của mình.

Trái lại, những người tu Đạo tin rằng một người gặt được những gì mà họ đã gieo. Có lẽ, điều này giải thích một trong những lý thuyết của Đạo Gia về 8 loại người của vòng luân hồi; như là, giàu có và nghèo khổ, danh giá và thấp hèn, sống thọ và chết sớm, và tương tự như vậy.

Có lẽ đây là nguyên nhân tại sao Phật Gia đã đưa ra lý thuyết của “6 vòng luân hồi” bắt đầu từ 2,500 năm trước đây cho đến ngày nay.

Và có lẽ đây có thể là nguyên nhân chúng ta thường nghe những lời răn dạy của ông cha theo câu châm ngôn “Làm việc tốt sẽ được đền đáp với những việc lành và làm điều xấu và tà ác sẽ lãnh nghiệp”.

DH sưu tầm

Đàn súc vật chở hàng đang lầm lũi bước đi trên sa mạc cháy bỏng, bỗng trước mặt mọi người hiện lên cả một cái hồ lớn. Nhưng vài phút trôi qua, cái hồ ma ấy bắt đầu bị lớp sương mù màu đỏ nhạt bao phủ, mờ nhạt rồi bay vút lên trời và biến mất. Đó là ảo ảnh hồ, một thứ ảo ảnh phổ biến nhất.

http://dulieu.dddn.com.vn/Thumbnail.aspx/0/0/0/D4C7D88CB7854E20B49E3DC540FA5C95/Bi_an_ve_ao_anh.jpg

1. Những bóng ma trong không trung

Thảo nguyên bao la trải dài vô tận. Mặt trời chói lọi đang nhô cao khỏi chân trời báo trước một ngày oi bức. Người đánh xe cho tôi cứ liếm môi hoài, thỉnh thoảng lại giục con ngựa xấu xí bước gióng một...

Ở phía trước hiện ra một mặt hồ lớn. Mặt nước hồ trải dài như một dải nước rộng dọc đường chân trời và nhận chìm cả những cột điện tín rung rinh với những cây bạch dương mọc thưa thớt trên thảo nguyên. Một con chim to vẫy cánh bay lên khỏi mặt nước và tiến lại phía chúng tôi, nó trở nên nhỏ dần trông thấy. Bỗng chẳng còn thấy hồ, chẳng còn thấy chim đâu nữa...

- Ảo ảnh mất rồi, - người đánh xe thốt lên phá vỡ cảnh im lìm. - Oi quá! - đoạn ông ta vẫy ngọn roi về phía chân trời xa xa. - Anh xem thế nào đến chiều cũng có giông.

2. Ảo ảnh phía chân trời

Đúng, đó chính là ảo ảnh, một trong những hiện tượng mà từ thời xa xưa, con người đã gắn nó với những sức mạnh bí ẩn, vô hình của tự nhiên. “Biển quỷ” - dân cư miền Bắc Phi hiện giờ còn gọi ảo ảnh như thế.

Ở phương Đông, ai cũng biết câu chuyện cổ tích về nàng tiên Morgana. Nàng thích trêu ghẹo những khách bộ hành mỏi mệt, chỉ cho họ thấy trên sa mạc những ốc đảo nở hoa, những hồ đầy ắp nước, những đô thị trù phú có những tháp giáo đường Hồi giáo với những vườn cây treo lơ lửng trên không trung. Nàng cho họ thấy chỉ để cám dỗ họ đi chệch đường. Sau đó, khi ảo ảnh đã tan ra trong không khí, nàng sẽ cười nhạo nỗi thất vọng của đám lữ khách ấy. Câu chuyện cổ này để lại dấu ấn của nó trong ngôn ngữ. Người ta gọi bất cứ hình ảnh hư ảo nào đánh lừa nào là phata-morgana, tức là nàng tiên Morgana.

Khi nói về ảo ảnh, người ta thường nghĩ đến một sa mạc cháy bỏng và đàn súc vật trở hàng đang lầm lũi bước đi trên biển cát nhấp nhô. Phía trước, bên đường chân trời mờ nhạt bỗng xuất hiện một bề mặt to lấp loáng. Cái gì vậy? Những con lạc đà dấn thêm vài bước, và trước mặt mọi người hiện lên cả một cái hồ lớn. Làn gió nhẹ làm mặt nước gợn lăn tăn.

Hồ nom rõ ràng đến nỗi không thể nghi ngờ gì về tính chất có thực của nó. Nhưng vài phút trôi qua, và cái hồ ma ấy bắt đầu bị lớp sương mù màu đỏ nhạt của sa mạc bao phủ, nó mất đi những đường nét rồi thình lình bay vút lên trời và mất hút.

Đó là ảo ảnh hồ, một thứ ảo ảnh phổ biến nhất, thường hay xuất hiện hơn cả. Trong những ngày nóng nực, những cái hồ trên sa mạc như vậy là một hiện tượng gặp ở Bắc phi. Chiều chiều, một khu vực nào đó bị nung đốt suốt ngày liền biến thành vùng đất ngập lụt. Tất cả những gì ở khoảng cách ba bốn cây số đều bị nước vây quanh. Những thôn xóm nom tựa như những hòn đảo giữa một cái hồ rộng. Càng lại gần làng, cái bờ của vùng nước ảo kia càng lùi ra xa và cái nhánh nước ngăn cách ta với làng dần dần trở nên hẹp lại cho đến khi biến mất hoàn toàn, còn cái hồ vẫn giữ nguyên hình dạng bắt đầu lùi xa dần và luôn luôn ở một khoảng cách không bao giờ đạt tới được.

Ở Liên Xô cũ, những ảo ảnh như vậy không lạ lẫm gì với cư dân miền ven biển Caxpi, miền thảo nguyên Crưm, miền đồng bằng sông Vonga. Người ta cũng nhìn thấy ảo ảnh trên mặt đường láng nhựa: vào những ngày mặt trời thiêu đốt, có những “hố nước” trôi qua trước mũi xe như vừa mới qua cơn mưa vậy. Trên mặt hồ phản ánh những đám mây với bầu trời xanh. Ôtô chạy với vận tốc 60 kilômet một giờ, và suốt gần mười phút, ở phía trước luôn luôn nhìn thấy dải nước lừa dối kia. Và nếu những ảo ảnh tương tự không hề làm cho con người ta ngạc nhiên, thì những dạng ảo ảnh khác lại có thể không chỉ gây kinh ngạc, mà thậm chí còn dọa nạt được con người.

- Có lần tôi dừng lại bên lối vào một hẻm núi, - một người đã từng ở Angiêri kể lại, - và ngồi nghỉ trên một tảng đá. Bỗng nhiên ở bên dưới cách tôi chừng năm mươi mét, tôi nom thấy một người cũng ngồi trên một tảng đá. Khi tôi đứng dậy, người kia cũng đứng lên. Khi tôi lại gần người đó, thì anh ta cũng tiến lại phía tôi! Đến khi đến gần hơn thì vô cùng sửng sốt, tôi nhận ra chính mình trong con người đó. Sự giống nhau ấy làm tôi hoảng đến nỗi tôi chìa tay ra. Con người y hệt tôi kia cũng làm như vậy. Nhưng khi tôi quả quyết xáp lại gần hơn thì bóng ma biến mất.

Ngày xưa, thời còn sử dụng thuyền buồm, ở trên các biển, đều lan truyền một truyền thuyết về con tàu ma - “Người Hà Lan bay”. Người thuyền trưởng của con tàu đó vì tội báng bổ chúa trời nên đã phải chịu tội suốt đời lang thang trên khắp các biển và đại dương mà không được bỏ neo ở đâu cả. Các thủy thủ tin rằng, việc gặp gỡ con tàu buồm ghê sợ đó là điềm báo trước tai họa đắm tàu. Song những cuộc gặp gỡ ấy lại xảy ra thật thường xuyên! Con tàu ma bất ngờ xuất hiện trong đám sương mù, nó lẳng lặng trôi qua trước mắt đám thủy thủ, không hề đáp lại các tín hiệu, rồi sau đấy lại bất chợt biến đi như lúc xuất hiện vậy.

Năm 1878, vào thời gian xảy ra chiến tranh giữa người Mỹ với người da đỏ, một toán lính rời đồn Abraham Linhcôn đi ra. Một lúc sau những người còn lại trong đồn nhìn toán lính đó đang tiến bước ở trên trời. Người ta liền bảo rằng toán lính đó đã bị giết chết và bây giờ họ đang nhìn thấy linh hồn những người ấy. Vài ngày sau, quả nhiên toán lính bị những người da đỏ tiêu diệt. Những người mê tín nhớ rất dai sự trùng hợp ngẫu nhiên của các sự kiện. Tất cả những điều đó không phải cái gì khác hơn là những ảo ảnh. Hình như trên trời đang diễn ra một “màn kịch” viễn tưởng vậy.

Ở vùng bờ biển Xixilia, vào lúc mặt trời mọc, trên mặt biển thường thấy xuất hiện những cung điện nguy nga, những ngọn tháp và pháo đài trên không trung, những người không lồ, những cây cối và động vật khổng lồ; tất cả những cái đó quần tụ lại rồi tản ra, đuổi bắt lẫn nhau, thay hình đổi dạng, cảnh tượng này thay thế cảnh tượng khác.

Một lần, những thủy thủ thám hiểm vùng cực đã gặp “ảo ảnh” như thế. Con tàu của họ len lỏi giữa những núi băng và các tảng băng vỡ ra từ những cách đồng băng. Chúng lấp lánh và trở nên chói lọi dưới ánh mặt trời rực rỡ. Bỗng chân trời phân đôi ra, những vật thể ở xa liền bay lên không trung, treo lơ lửng trên đó và không ngừng thay đổi hình dạng. Như trong ống kính vạn hoa vậy, những hình thù, những sự vật lạ thường thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt những thủy thủ đứng ngây ra vì quá đỗi sửng sốt: khi thì xuất hiện một cái gì đó giống như ngọn tháp, khi là những hình người nào đó trông thật phi lý, khi lại là một thanh gươm, thế rồi tất cả những cái đó bỗng nhiên được thay thế bằng đường viền rõ nét của một núi băng lớn làm ta nhớ đến pháo đài cổ bất khả xâm phạm. Những cách đồng băng trông giống như những bình nguyên trên đấy có đủ cây cối, gấu, chó, chim chóc, người như thể đang nhảy múa trong không trung.

Như các bạn thấy đấy, thật là lắm hình nhiều vẻ. Nhưng bản chất của tất cả các bức tranh ma quái xảy ra trong không trung đó đều chỉ là một mà thôi.

“Có thể, - ở đây sẽ có một người nào khác nói, - bản chất của các “ảo ảnh” như vậy chỉ là một, nhưng xin hãy giải thích thật rõ ràng và dễ hiểu, làm sao lại có thể xuất hiện một bức tranh lạ lùng đến thế: những người lính hành quân trên bầu trời? ! Và xin hãy chú ý: tất cả những người lính ấy sau đó đều bị chết!”

Chúng ta sẽ còn nói tiếp về sự trùng hợp ngẫu nhiên của các sự kiện khác nhau. Còn bây giờ chúng ta cũng phân tích xem những bóng ma lạ lùng đó xuất hiện như thế nào trong bầu khí quyển trái đất.
ST

3. Theo những quy luật quang học

Trên bờ ao có một cây liễu. Chúng ta nhìn thấy bóng phản chiếu của nó trên mặt nước lặng như trong gương vậy.

Vì sao thế? Những tia ánh sáng phản chiếu từ cái cây mọc trên bờ ao sẽ tới mắt chúng ta bằng hai con đường: một số tia đi thẳng qua lớp không khí, và chúng ta nhìn thấy hình ảnh của cây, còn những tia khác phản chiếu từ mặt gương của ao, khi đập vào mắt, chúng sẽ tạo nên một hình ảnh thứ hai - nhưng lộn ngược của cây. Vốn dĩ mắt chúng ta không thể phát hiện được sự sai lệch của tia sáng, chúng luôn luôn tiếp nhận hình ảnh của vật như thể các tia sáng đi thẳng từ các vật đó vậy. Vì thế chúng ta nhìn thấy hình ảnh cây liễu được phản chiếu bởi mặt gương của nước theo một đường thẳng đi từ mắt tới mặt nước.

http://dulieu.dddn.com.vn/Thumbnail.aspx/0/0/0/41EF9365B3354F048B31BE549277395E/Di_tim_su_that_ve_hien_tuong_ao_anh.jpg
Như vậy ảo ảnh là một sự phản chiếu gương như thế của các vật, cây cối, con người khác nhau. Chỉ có điều tấm gương ở đây không phải là kính, không phải là nước, mà chính là không khí.

Tấm gương khí quyển ấy xuất hiện trong những điều kiện nào?

Chúng ta thường quen cho rằng các tia sáng truyền đi theo đường thẳng trong không khí. Nhưng nếu nói thật nghiêm túc thì còn xa mới là như vậy. Vốn không khí bao quanh chúng ta là không đồng nhất, nó bao gồm các lớp có mật độ khác nhau. Và thế có nghĩa là không thể có sự truyền ánh sáng theo đường thẳng trong không khí được. Những quy luật của quang học là như vậy. Hiểu được các quy luật đó không phải là khó.

Một cái thìa được thả vào một cốc nước chè. Chiếc thìa như bị gãy ra. Nguyên nhân là ở chỗ nước và không khí có mật độ khác nhau. Khi đi qua một môi trường - không khí ít đậm đặc hơn - đến môi trường khác đậm đặc hơn là nước, các tia sáng thay đổi đường truyền thẳng của mình, vả lại theo một nguyên tắc hoàn toàn xác định là chúng bị lệch về phía môi trường đậm đặc hơn. Trong trường hợp của chúng ta thì đó là nước. Khi đi từ thủy tinh vào nước, tia sáng bị khúc xạ về phía thủy tinh có mật độ lớn hơn so với nước.

Thế còn khi ánh sáng truyền qua bầu khí quyển thì sao? Mỗi khi tia sáng đi từ lớp không khí có mật độ nhất định vào lớp không khí có mật độ hơi nước, nó liền bị khúc xạ ít nhiều, và thay đổi đường truyền thẳng của mình.

Ta nên nhớ rằng vào mùa hè, những ngôi nhà, công trình, cây cối trên đường chân trời, dường như cũng run rẩy, đung đưa. Tất nhiên, không phải chính chúng, mà những hình ảnh của chúng đang run rẩy. Nhưng như thế có nghĩa gì? Đó là, những tia sáng được các vật phản chiếu lại và đi đến mắt chúng ta đã liên tục thay đổi hướng. Nói cách khác, đường đi của chúng hoàn toàn không phải là thẳng.

Người ta gọi đó là sự khúc xạ. Sự khúc xạ nhỏ luôn xảy ra (chỉ trừ một trường hợp, khi các tia sáng từ các thiên thể đập vào mắt chúng ta theo chiều thẳng đứng). Do có sự khúc xạ đó mà ta thấy các thiên thể như nằm ở vị trí cao hơn của chúng trong thực tế. Vào buổi xế chiều, chúng ta thấy mặt trời lưu lại 5-10 phút sau khi đã khuất xuống đường chân trời. Chúng ta thấy các vật ở xa đều cao hơn và gần hơn một chút so với vị trí thực của chúng.

Sự khúc xạ ánh sáng trong bầu khí quyển của trái đất là một hiện tượng bình thường xảy ra ở khắp mọi nơi. Và chúng ta lại thường không nhận thấy hiện tượng đó: sự khúc xạ các tia sáng là rất nhỏ, chúng không làm chuyển dịch vị trí và không làm sai lệch hình ảnh của các vật nhìn thấy một cách rõ rệt.

Nhưng cũng có khi khác đi. Đôi khi các tia sáng phản chiếu từ một số lớp không khí như từ một tấm gương và như vậy chúng bị lệch đi đáng kể. Chẳng hạn, điều đó diễn ra vào mùa hè, khi mặt trời hâm nóng bầu không khí, đặc biệt là các lớp dưới. Khi đó, các lớp này trở nên ít đậm đặc hơn. Những tia sáng đi từ vật nào đó tới mặt đất sẽ phản chiếu lại từ lớp không khí như vậy như từ bề mặt nước, chúng đi lên trên và đập vào mắt người quan sát. Lúc đó chúng ta có thể nom thấy ảo ảnh “hồ” hay là ảo ảnh dưới.

Chúng ta lấy ví dụ ảo ảnh trên sa mạc. Những con tàu của sa mạc - những con lạc đà - đang chậm rãi chuyển động. Như bị thiêu đốt trong lò, cát và đá hừng hực bốc hơi nóng. Không trung tĩnh lặng. Bầu trời bị che phủ bằng một màn sương màu đỏ nhạt; mặt trời chìm nghỉm và đường chân trời mất hút. Lớp không khí cuối cùng bị đốt nóng hơn cả vì cát bỏng rẫy, và vì thế nó bị loãng đi nhiều. Lớp không khí bên trên bị nung nóng ít hơn, vì vậy nó đậm đặc hơn. Hiện tượng đó thường xảy ra vào nửa đầu của ngày, khi lớp không khí sát mặt đất đã bị nung nóng mà các lớp trên còn lạnh.

Mật độ không khí ở cả hai lớp kề sát nhau ấy trong trường hợp này không còn đồng nhất nữa. Thế là trong những điều kiện như vậy, đâu đó ở chân trời, phía trước đoàn súc vật chở hàng hiện ra một cái hồ ma, còn trên thực tế, đó là sự phản chiếu bầu trời ở tấm gương của lớp không khí bên dưới.

Tấm gương không khí có thể xuất hiện ở cả các lớp trên của bầu khí quyển - chúng ta có thể nhìn thấy trên đó sự phản chiếu của những vật ở xa bị khuất sau chân trời trong những điều kiện bình thường. Khi đó chúng ta nom thấy chúng khá cao và gần hơn là chúng tồn tại trên thực tế.

4. Trong những điều kiện nào thì xuất hiện tấm gương không khí trên?

Thường là vào sáng sớm, khi các lớp dưới của không khí còn khá lạnh vì tiếp xúc với mặt đất, còn các lớp trên thì ấm hơn, ở bên trên có thể cấu tạo nên một lớp không khí phản chiếu.

Người ta thường thấy các ảo ảnh trên hơn là các ảo ảnh ở dưới biển, cũng như ở các vùng vĩ độ ven cực, nơi các lớp không khí bên dưới hầu như lúc nào cũng lạnh hơn các lớp trên. Ở phương Bắc, hiện tượng này thường có vào mùa đông và mùa xuân, vào những ngày có gió ấm áp thổi từ phương Nam tới, trong khi những lớp dưới của bầu khí quyển vẫn còn lạnh vì tuyết phủ.

Trên biển cả, có thể nhìn thấy trong ảo ảnh trên hình ảnh những hòn đảo và con tàu ở xa khuất sau chân trời. “Tôi đã nhìn thấy qua ống nhòm những đường nét và thiết bị trên tàu rõ đến nỗi, - một nhà thám hiểm vùng cực viết - tôi đã không hề đắn đo thừa nhận đó là chiếc tàu của cha tôi. Sau này, khi so sánh các bản đồ hoa tiêu của cả hai tàu, chúng tôi mới vỡ lẽ ra rằng chúng tôi đã ở cách nhau một khoảng cách năm mươi cây số, tức là họ đã không thể nhìn thấy nhau được

Tùy thuộc vào tính chất của sự phản chiếu do tấm gương không khí trên, đôi khi chúng ta nhìn thấy ảo ảnh thẳng ngay trên đầu ta ở cao tít trên không trung, dưới dạng hình ảnh lộn ngược. Những ảo ảnh như vậy thậm chí còn hay xảy ra nữa. Có một câu chuyện nổi tiếng của một nhà thám hiểm khi đến Italia, ở trên bờ biển đã nhìn thấy trên không trung hình ảnh lộn ngược của cả một thành phố. Vô cùng sửng sốt, ông ta liền vội vàng vẽ ngay những gì đã thấy, rồi sau đó đi tiếp để tìm kiếm nguyên nhân của hiện tượng kỳ lạ đó. Sau vài cây số tiếp theo ông ta đã tới chính thành phố mà trước đó ông đã nhìn thấy hình ảnh của nó trên không trung.

Thành phố Lômônôxôp nằm trên bờ vịnh Phần Lan, cách Lêningrát 40 kilômet. Từ nơi đây rất khó nhìn rõ được Lêningrát. Nhưng có những ngày mà dân cư thành phố Lômônôxôp nhìn thấy Lêningrát rõ như trên lòng bàn tay. Hình như thành phố hiện lên trên không trung. Khi đó, từ Lômônôxôp nhìn rõ hình sông Nêva, cầu cống, một số ngôi nhà cao tầng biệt lập. Vậy là chúng ta gặp được ở đây sự phản chiếu trực tiếp các vật trong tấm gương không khí lạ lùng dường như bao trùm cả mặt đất.

Cuối cùng, cũng có khi xảy ra như thế này: Cao tít trên không trung xuất hiện ảo ảnh trên kép - đồng thời cả hình ảnh trực tiếp và hình ảnh lộn ngược. Hình ảnh như vậy được quan sát thấy trong bầu khí quyển, các lớp không khí có mật độ khác nhau phân bố không đều. Còn nếu lớp không khí nóng nằm xen giữa hai lớp không khí lạnh hơn thì sẽ hình thành những điều kiện để xuất hiện ảo ảnh ba. Điều này hay xảy ra ở các biển vùng cực.
ST

Mở đầu là một con cá Nhái sấu nặng 300 lbs bắt được trên dòng Mississippi - Basin,đoạn từ Ohio xuôi về Gulf của Mexico
P/s:(Chẳng hiểu nó có phải là một giống cá măng ko vì to quá)
http://img186.imageshack.us/img186/2056/alligator2bgardaveloveze0.jpg

Tiếp tới là hình ảnh chi tiết của con mực ống khổng lồ dài 10m nặng 450 kg bắt được tại New Zealand

http://img186.imageshack.us/img186/4317/giantsquid1yahoo1comwj4.jpg

Tiếp theo là hình ảnh cận cảnh của hàm răng cá Hổ

http://img91.imageshack.us/img91/4508/tigerfishjcpoiret1comja7.jpg
http://img295.imageshack.us/img295/2828/tigerfishandmenjcpoiretth1.jpg

Một loài cá mới được phát hiện với cái tên smallestfish?

http://img295.imageshack.us/img295/7814/smallestfishluannenutmeti4.jpg

Bộ mặt thật của một loài cá lạ với cái tên mysteryfish bắt được tại Nga(đăng trên Báo Dân trí)

http://bp3.blogger.com/_LbccUVbSRd8/Rd9PBVPJ4oI/AAAAAAAAAaw/ekXp-3aQCK4/s400/mysteryfish_fishanatomy1net.jpg

Ko thể tin nổi bộ mặt thần chết có với cái tên freakyfish

http://bp1.blogger.com/_LbccUVbSRd8/RavjzPi8MYI/AAAAAAAAAMk/7GidakrnOkc/s400/freakyfish_knuttz1net.jpg

Hai cái miệng của một con cá dùng để ăn cùng lúc

http://img329.imageshack.us/img329/2323/cymothoaexiguaelegans1ueb9.jpg
http://img329.imageshack.us/img329/6500/cymothoaexigua4elegansuyi1.jpg


Còn tiếp.....

Con cá trê nặng 226lbs này bị hai anh chàng cần thủ người Anh là Carl Smith bên phải và Dave Jones bên trái ảnh lôi lên bờ vào 15:41pm ngày 23 tháng 10 năm 2006 sau 90 phút vật lộn đến sái quai hàm.trong một kỳ nghỉ ở Tây Ba Nha
Đó cũng là lý do họ đặt tên cho con "Quái vật" cá trê mà họ câu được là "Jaws"

http://img.dailymail.co.uk/i/pix/2006/11/catfish231106_468x351.jpg
Nhưng đem so với con cá trê bắt được ở Thái Lan với trọng lượng 646lbs thì con này vẫn chỉ là muỗi

http://specieslist.com/images/external/thailand_giant_catfish_xbk102.jpg

Tiếc thay!!! kỷ lục châu á lại do các ngư ông (Fishermen) tóm được chứ không phải do các cần thủ (Angler) câu được cho nên con cá trê bắt được ở Thái lan ko có tên trong bảng vàng ngành câu cá giải trí của thế giới

P/s:Đến lúc nào mới có tên cần thủ Việt nam trên bảng vàng kỷ lục câu cá giải trí thế giới các bác nhỉ?

Định thử xem Đồ Sơn có hơn hơn đồ nhà ko à!!!!:matcuoi 3 :matcuoi 3
http://media3.guzer.com/videos/the_boob_grab.wmv

Kỷ lục về câu được loài cá này mới chỉ dừng ở ngưỡng 73 pounds 8 ounces câu được tận 7/3/2003 bởi anh chàng Mai cồ Hicks kể từ đó đến nay chưa thấy có bảng ghi mới
Các bác nhà ta muốn lập kỷ lục vẫn còn quá nhiều cơ hội vì nghe nói ở hồ thác bà có những con mè hoa nặng cả tạ:matcuoi ^ :matcuoi ^
http://www.thejump.net/fishing/1fishphoto5/WORLD-RECORD.jpg
http://www.fishing-worldrecords.com/relaunch/icons2/images/bighead%20carp%20record.jpg

Bị hai anh chàng cần thủ người Anh là Carl Smith bên phải và Dave Jones bên trái ảnh lôi lên bờ trong một kỳ nghỉ ở Tây Ba Nha nặng 226lbs vào 15:41pm ngày 23 tháng 10 năm 2006 sau 90 phút vật lộn đến sái quai hàm.
Đó cũng là lý do họ đặt tên cho con "Quái vật" cá trê mà họ câu được là "Jaws"

http://img.dailymail.co.uk/i/pix/2006/11/catfish231106_468x351.jpg

Nhưng đem so với con cá trê bắt được ở Thái Lan với trọng lượng 646lbs thì con này vẫn chỉ là muỗi

http://specieslist.com/images/external/thailand_giant_catfish_xbk102.jpg

nhưng rất tiếc kỷ lục châu á lại do các ngư ông (Fishermen) tóm được chứ không phải do các cần thủ (Angler) câu được cho nên con cá trê bắt được ở Thái lan ko có tên trong bảng vàng ngành câu cá giải trí của thế giới

P/s:Đến lúc nào mới có tên cần thủ Việt nam trên bảng vàng kỷ lục câu cá giải trí thế giới các bác nhỉ?

5. Tất cả đều do tấm gương đó

Mặc cho tất cả tính chất khác thường của những “bóng ma” tương tự, bản chất của chúng là ở tự nhiên, và có thể giải thích được. Trước mắt chúng ta chính là ảo ảnh trên mà thôi, chỉ có điều bề ngoài nó nom thật khủng khiếp đối với những người mê tín.
http://dulieu.dddn.com.vn/Thumbnail.aspx/0/0/0/608CC90D4297447795E6C010295A7CD4/Di_tim_su_that_ve_hien_tuong_ao_anh_ky_cuoi.jpg

Tôi còn nhớ một câu chuyện rất thú vị xảy ra ngay trong thời đại chúng ta. Đó là vào những năm 20 của thế kỷ này. Một chiếc tàu viễn dương theo tuyến hành trình thường lệ từ châu Âu sang châu Mỹ. Bỗng tại một nơi cách quần đảo Anh không xa, tất cả những người trên boong đều nhìn thấy con tàu “Người Hà Lan bay”. Ý nghĩ về con tàu ma ghê gớm liền hiện lên trong tâm trí các hành khách và thủy thủ. Con tàu bí ẩn đe dọa đâm vào chiếc tàu thủy. Đến giây phút căng thẳng nhất, viên thuyền trưởng bằng một giọng thất thanh ra lệnh đổi hướng chạy tàu. Nghiêng sang mạn phải, chiếc tàu buồm lướt qua.

Những hành khách hốt hoảng, sững sờ đã nhìn thấy một điều còn kỳ lạ hơn nữa: trên boong có những người mặc... các bộ quần áo cổ xưa đang nhốn nháo. Họ giơ tay lên và kêu to những gì đó.

Khi chiếc tàu thủy đến bến cảng, sự việc huyền bí ấy đã lan ra khắp nơi. Trên nhiều tờ báo Anh và Mỹ xuất hiện các bài báo dài viết về những bóng ma. Người ta viết rằng cuộc gặp gỡ với chiếc tàu buồm huyền thoại nọ là một chứng minh hùng hồn về sự tồn tại của thế giới bên kia. Trên thực tế, không thể có chuyện nhầm lẫn được một khi có hàng trăm người đã tận mắt thấy rõ con tàu ma với các thủy thủ của nó!

Song chẳng bao lâu mọi chuyện đã được làm sáng tỏ. Chiếc tàu khách viễn dương đúng là đã chạm trán với chiếc tàu “Người Hà Lan bay”... được đóng để quay phim. Trong khi đang tiến hành quay phim trên biển thì một trận bão nổi lên. Những người có mặt trên tàu đã không thể điều khiển các cánh buồm, và gió đã đẩy họ ra ngoài khơi. Phải vài ngay sau, những người kiệt sức vì hoảng sợ ấy mới được vớt lên khỏi tàu, còn “Người Hà Lan bay” thì được đưa về cảng.

Thế đấy, đôi khi những hoàn cảnh trùng hợp nhau lại xảy ra bất ngờ đến thế nào! Trong những trường hợp có thể thấy rõ sự mê tín đã bùng nổ ra sao. Đôi khi chứng “suy nhược thần kinh” thậm chí còn gặp ở nhà “duy vật kiên định” nữa. Sau khi đã va chạm với hiện tượng hiếm có gây kinh hoàng, con người không chỉ bắt đầu tự mình tin, mà còn đi thuyết phục người khác rằng “đúng lần này” họ đã thật sự chạm trán với các sức mạnh thuộc thế giới bên kia.

Câu chuyện xảy ra với “Người Hà Lan bay” ở thế kỷ 20 vừa được nói trên kia là một bằng chứng rõ rệt về điều này. Hàng nghìn người tin vào sự tồn tại của thế giới bên kia. Vậy làm sao mà đòi hỏi hơn được ở những thủy thủ dốt nát của bao thế kỷ trước, khi họ đã nhìn nhận rành rành chiếc tàu buồm ghê gớm trôi ngay bên cạnh, con tàu mà theo định kiến chung của mọi nhà hàng hải báo trước một tai họa nào đó sẽ xảy đến...

Nếu sau đó trên tàu có ai đó bị chết, hay một trận giông tố ác liệt nổi lên, hoặc tồi tệ hơn nữa là xảy ra đắm tàu, các thủy thủ liền tin chắc lỗi ở đây là do cuộc chạm trán với con tàu của người chết.

Thế nhưng nếu chuyến đi biển kết thúc an toàn (tất nhiên điều này đâu phải chỉ có một lần), người ta liền quên phắt cuộc gặp gỡ “rủi ro” ấy. Đặc tính của tâm lý, của trí nhớ của chúng ta vốn là như thế.

Sau đây là một ví dụ đơn giản. Đã hàng chục, hàng trăm lần chúng ta quan sát thấy mèo đen chạy ngang đường (Người châu Âu cho rằng đó là điểm gở báo sự rủi ro). Ý nghĩ về điềm báo nực cười liền xuất hiện rồi lập tức bị quên đi. Và trên thực tế, không có điều gì khó chịu xảy ra với bạn cả. Nhưng nếu sau cuộc gặp gỡ với con vật bốn chân “mang điềm ác” đó xảy ra một điều khó chịu hoặc không may nào đó với một người thì sao đây.

Lập tức ký ức của người đó liền nhắc nhủ: trước đó mèo đen đã xuất hiện! Thế là lúc này khó mà thuyết phục cho anh ta tin rằng, sự trùng hợp ấy chẳng nói lên điều gì cả. Khó là bởi vì anh ta nhớ rõ - đến hàng năm trời - về sự việc đó và hoàn toàn quên đi mọi sự việc khác. Bởi vì nếu như trong số mười trường hợp ngẫu nhiên mà có một dấu hiện nào đó tỏ ra là đúng dẫu chỉ một lần thì chúng ta sẽ ghi nhớ điều đó nhanh hơn tất cả những sự việc không trùng hợp.

Lẽ dĩ nhiên, mọi điều như thế là hợp lý chỉ khi người đó có khuynh hướng mê tín dị đoan.

Đó cũng là điều xảy ra trong những cuộc chạm trán với “Người Hà Lan bay”: các thủy thủ nhìn thấy ở phía xa những con tàu buồm được tấm gương không khí phản chiếu, và bởi họ không biết đến những quy luật của quang học khí quyển, nên họ tin tưởng chắc chắn vào thế giới bên kia.

Các bạn hẳn cuộc gặp gỡ với “bóng ma” bên hẻm núi ở Angiêri chứ? Những ảo ảnh không khí lặp lại giống hệt như thế thường hay xuất hiện bên những bức tường bị đốt rất nóng. Bức tường ở đây có thể là mặt đất, còn lớp không khí sát với nó bị đốt nóng mạnh hơn cả, vì vậy trở nên loãng hơn lớp không khí kề bên. Ranh giới giữa hai lớp này trở thành tấm gương không khí.

Những hình ảnh ở các ảo ảnh bên gần như bao giờ cũng bằng với các vật được phản ánh về mọi kích thước. Đó có thể là do ảo ảnh đôi, ảo ảnh ba, thậm chí cả ảo ảnh bốn nữa.

Thường thì các ảo ảnh xuất hiện khi lặng gió; gió làm vỡ tấm gương không khí. Nhưng trong tự nhiên làm gì có tĩnh lặng hoàn toàn. Tuy vậy trong không khí thỉnh thoảng vẫn nảy sinh những điều kiện cho việc xuất hiện các ảo ảnh. Thế có nghĩa là tấm gương không khí không đến nỗi mỏng manh như thế: những dao động nhẹ của không khí không đáng sợ lắm đối với nó. Và như vậy, khi các lớp không khí có mật độ khác nhau khẽ di chuyển, chúng sẽ dao động, phá vỡ các ranh giới giữa chúng với nhau, và trong không trung liền xuất hiện những bức tranh kỳ dị nhất. Tấm gương không khí bất định, tựa như tấm gương bằng thủy tinh cong, sẽ làm sai lạc đi hiện thực đến mức không thể nhận ra nữa.

Vào thế kỷ 19, ở Angiêri đã xảy ra một chuyện liên quan đến một đội lính Pháp. Đội lính này đang đi trên sa mạc. Phía trước, cách họ chừng sáu kilômet có một đàn hồng hạc đang nối đuôi nhau đi, loại chim này ở Angiêri không thiếu gì. Khi đàn hồng hạc đi đến dải ảo ảnh, từng con một biến hình giống như một kỹ sĩ Ảrập. Lính Pháp liền quả quyết rằng ở phía chân trời có cả một đội quân Ảrập đông đảo.

Ảo giác do ảo ảnh gây ra mạnh đến nỗi viên đội chỉ huy liền phái một tên lính đi trinh sát. Khi tên lính tiến đến gần, hắn nom thấy đàn hồng hạc. Nhưng bản thân tên lính cũng đi vào dải ảo ảnh. Bốn vó con ngựa của hắn có kích thước to đến nỗi nom như hắn đang cưỡi một giống vật kỳ lạ. Chiều cao con vật dễ đến vài mét. Từ xa có cảm tưởng như con vật ấy đang đi trên bề mặt một chiếc hồ nước rộng.

Ở Liên Xô, những “bóng ma” như thế hay thấy ở gần Xivasơ, bên eo đất Pêrêkôxki. Mùa hè, hầu như vào ngày nắng nào cũng vậy, cây cối, gò đồi, nhà cửa cứ như nô rỡn trong không trung. Chúng không ngừng thay hình đổi dạng...

Ta cũng nên nhớ lại câu chuyện buồn cười đã từng xảy ra vào thế kỷ trước với những người tham gia đoàn thám hiểm của nhà nghiên cứu địa cực người Thụy Điển Nordensen. Gần trạm nghỉ của đoàn thám hiểm xuất hiện một con gấu trắng to. Mọi người vội cầm súng chạy ra. Nhưng vào lúc mọi người chuẩn bị bóp cò thì “con gấu” đã sải rộng đôi cánh bay lên trời. Khi bay nó trở nên nhỏ dần và biến thành ... chim hải âu.

Cũng có khi ảo ảnh làm người ta vỡ mộng thật sự. Chẳng hạn chúng ta biết rõ các thủy thủ Thụy Điển đã mất bao nhiêu thời gian để đi tìm hòn đảo ảo ảnh xuất hiện trên biển Bantic giữa quần đảo Alan và bờ biển Thụy Điển.

Song có lần ảo ảnh lại có ích. Năm 1902, nhà thám hiểm địa cực nổi tiếng người Anh, thuyền trưởng Xcôt đã giả định rằng, xa hơn về phía nam có một mạch núi. Điều phỏng đoán của ông sau đó đã được nhà nghiên cứu địa cực người Na Uy R. Amunđxen khẳng định, chính ông đã tìm thấy mạch núi ở nơi Xcôt dự đoán.

Bây giờ chúng ta cùng nhớ lại hình dạng của ảo ảnh mà nhiều người có thể thấy vào tiết thu ở các vùng lãnh thổ Liên Xô. Khi hạ xuống bên đường chân trời, mặt trời bỗng nhiên thay đổi hình dạng. Đĩa mặt trời bỗng nhiên biến thành hình tam giác, một giây sau chúng ta thấy nó đã có hình cây nấm, sau đó mặt trời lại có hình quả trứng, hình thang ... Đã thế, mặt trời còn nhảy múa, lúc thì nó nhô lên, lúc lại hạ xuống, còn khi áp sát đường chân trời thì nó lúc ẩn lúc hiện.

Đó là hiện tượng kỳ thú xảy ra trong khí quyển chứ không phải điều gì khác. Song những người sùng đạo cho đến tận bây giờ vẫn gắn hiện tượng đó với đức tin của mình. “Mặt trời chơi đùa, - họ bảo, - chỉ vào dịp lễ phục sinh, vì mặt trời mừng ngày lễ vĩ đại ấy!” Nhưng dễ dàng thấy rằng ảo ảnh đó có thể quan sát được cả vào những ngày bình thường cả mùa xuân lẫn đầu mùa hạ.

Những điều “kỳ dị” đó được giải thích rất đơn giản. Như trên đã nói: các tia sáng không phải là đi thẳng trong bầu khí quyển. Vì nguyên nhân đó mà chúng ta nhìn thấy các vật thể khác nhau đôi khi không phải ở chỗ nó đang tồn tại, hoặc ở hình dạng méo mó hẳn đi hay không nhận ra nổi. Mặt trời đùa rỡn chính là hiện tượng như vậy.

Khi ranh giới giữa những lớp không khí khác nhau (có mật độ khác nhau) luôn luôn thay đổi, khi không khí ở trên mặt đất thường xuyên chuyển động, chúng ta có thể thấy được trò đùa rỡn của mặt trời. Các tia mặt trời lúc này bị lệnh đi nhiều lần trong khí quyển, hành trình của chúng luôn luôn thay đổi. Và chúng ta có cảm giác mặt trời không ngừng thay đổi hình dạng của mình. Hiện tượng này xảy ra vào những ngày không khí bị đốt nóng ở sát mặt đất và luôn luôn chuyển động, đồng thời mật độ của nó liên tục thay đổi.

Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi chân trời, các tia sáng của nó bắt đầu đi qua các lớp không khí yên tĩnh và đồng nhất hơn, trò chơi chấm dứt. Ảo ảnh biến mất.
ST

"Ngôi nhà ma" thần bí cần lời giải đáp Hang cát California nổi tiếng khắp cả trong và ngoài nước Mỹ, vì mọi người đều biết nơi đây có các trung tâm xây dựng kỹ thuật cao. Nhưng rất ít người biết rằng, tại đây còn lưu giữ một quần thể kiến trúc thuộc vào loại “Ngôi nhà ma” trong lịch sử nước Mỹ. Ngôi nhà thuộc vào loại lộn xộn và thiếu trật tự này được gọi tên là “Ngôi nhà thần bí Winchester”. Nó do bà Saw Winchester (1839 - 1911) xây dựng lên. Bà Saw Winchester là một phụ nữ ưa thích các hành vi kỳ dị và cổ quái. Bà chính là người kế thừa “nữ hoàng kho vũ khí Winchester” bằng việc chế tạo và buôn bán vũ khí. Việc bà hưng phấn xây dựng ngôi nhà này xuất phát từ những cuồng vọng bản thân.

http://home.nycap.rr.com/ghosts/Winchester%20House2.JPG
The Winchester Mystery House

Ngôi nhà này được các công nhân xây dựng làm suốt ngày suốt đêm qua 38 năm để hoàn thành và đây cũng là toà biệt thự Victoria đặt ở ngoại ô San Jose thành phố California. Khi ấy, phí tổn xây dựng công trình mất 5,5 triệu USD, bao gồm 160 gian phòng, 10.000 cửa sổ, 2.000 lối đi, 47 ống khói, 6 phòng ăn, 2 đại sảnh, 3 sân đỗ máy bay trực thăng, 47 cầu thang. Phác đồ thiết kế đồ sộ này không hề đem lại niềm vui cho bà Saw Winchester, mà nó dường như là một nơi cho bầy quỷ nô giỡn. Năm 1924, toà biệt thự này được cải tạo thành nhà triển lãm. Bất kỳ ai, nếu tin tưởng có ma quỷ tồn tại, sau khi thăm quan khắp một vòng xung quanh nhà đều nói: "Chúng tôi đều cảm nhận được sức mạnh của lực lượng siêu tự nhiên tồn tại ở nơi đây".

http://home.nycap.rr.com/ghosts/Albany%20%20Mini%20of%20%20Orb%20in%20Motion.jpg

Cứ vào lúc trời tối, họ lại thấy thấp thoáng ánh đèn kỳ quái trong các gian phòng và những tiếng bước chân chạy đuổi trên cầu thang. Bọn họ đều biết rằng, những luồng ánh sáng thấp thoáng đó không phải do điện từ dưới đất phát lên. Ngoài ra, hơn 10 năm trở lại đây, không hề có ai sử dụng bếp để nấu ăn, nhưng nhiều người vẫn ngửi thấy mùi ngỗng quay toả ra từ phía nhà bếp. Món ngỗng quay chính là món ăn ưa thích của bà Saw Winchester.

Năm 1866, bà Saw Winchester mất con gái, năm 1891 bà mất chồng rồi sau đó bà tự vẫn vào những năm tuổi đời còn rất trẻ. Nhiều nhà chiêm tinh nói, bà Saw Winchester phải chịu hậu quả về việc mất người thân và gia đình do có quá nhiều oan hồn đòi đền mạng, vì bà là người buôn bán và chế tạo vũ khí. Chính lời tiên đoán này đã khiến bà bị kinh hoảng. Cho dù có nhiều lời phỏng đoán thiếu căn cứ về bà Saw Winchester, nhưng thật sự những điều thần bí ở “Ngôi nhà ma” này đang được các nhà khoa học Mỹ đặc biệt lưu tâm theo dõi.

Điểm danh những sự kiện biến đổi thần bí.

Nhiều nơi trên thế giới đều có hiện tượng “ngôi nhà ma”. Ví dụ như: một người với thân thể khoẻ mạnh, sau khi dọn đến ngôi nhà mới thì đột nhiên lại bị lâm bệnh. Cho dù anh ta có cầu cứu các danh y khắp bốn phương, hay sử dụng các loại biệt dược cấp cao thì bệnh tật vẫn không thuyên giảm. Nhưng sau khi anh ta chuyển tới một căn nhà khác, thì căn bệnh nan y đó của anh ta tự nhiên không chữa trị mà bình phục trở lại. Loại hiện tượng này khiến người ta chưa thể nào giải thích nổi.

Có nhiều chuyên gia Y tế thế giới thừa nhận rằng: Các loại căn bệnh kỳ quái ở trên rất có thể phát sinh từ một loại trường điện từ trong lòng đất của các “ngôi nhà ma” đó gây ra. Đã từng có nhiều nhà Địa chất học và Sinh vật học nhận định rằng: toàn bộ mặt đất đều có những “huyệt”, nơi dòng điện trong lòng đất đi xuyên qua giống như mạng lưới của một con nhện khổng lồ. Tại các điểm nút, nơi giao thoa các dòng điện từ trong lòng đất từ nhiều hướng khác nhau đó tạo thành một sức mạnh từ trường rất lớn, làm tổn hại đến sức khoẻ con người. Cũng có thể đây là một loại bức xạ điện từ hay một số người lại cho đây là “bức xạ địa chấn” tạo ra vô số các dạng, loại bệnh kỳ quái cho những con người cư trú trong những ngôi nhà ở nơi đó. Ví dụ như họ luôn thấy tinh thần hoảng hốt, nóng giận không lúc nào yên, đau đầu mắt hoa, sợ hãi khi nghe thấy tiếng sấm hoặc nhìn thấy ánh sáng chói loà v.v...

Bàn về dòng điện trong lòng đất, có thể kể ra đây một ví dụ nổi bật. Ngay ở một nơi trung tâm giao tiếp giữa các con đường gần thủ đô Warsava của Ba Lan, được mệnh danh là “Tam giác Bermuda trên lục địa”. Trong khu vực đó, tuy không có nhà ở nào cả, nhưng lại xảy ra rất nhiều vụ tai nạn giao thông kỳ lạ và rất hung dữ. Căn cứ vào mức độ bức xạ và hậu quả của nó gây ra khiến cho rất nhiều người không thể nào tin nổi, đó là: Người ta không tài nào giải thích được tại sao lại có rất nhiều vụ xe hơi đâm vào nhau, ngay cả khi tiết trời trong sáng rất thuận lợi cho việc điều khiển xe hơi. Có thể thấy rằng, ngay cả dưới các điều kiện tối ưu như: kinh nghiệm người lái xe phong phú và hệ thống điều khiển giao thông hiện đại, vẫn không kiềm chế được các vụ tai nạn giao thông xảy ra ở đây. Khi cục quản lý giao thông Ba Lan bắt tay vào “hội chẩn sự việc” mới vỡ lẽ ra rằng, tại “điểm giao thông tử thần” này có một hệ thống dòng điện trong lòng đất giao nhau chồng chất. Điều này gây ra một loại đối kháng điện từ cục bộ với sức mạnh hình thành năng lượng, ảnh hưởng tới hành vi và trạng thái tinh thần của bất kỳ ai. Rất có thể, đây chính là nguyên nhân gây ra các vụ tai nạn giao thông ở tam giác chết người đó.

Theo báo cáo, loại giao thoa điện từ trong lòng đất ở nút giao thông đen này hoàn toàn có thể dùng các dụng cụ đo lường, tính toán chính xác cường độ bức xạ. Ngoài ra, các chuyên gia Y tế còn xác nhận: những người sinh sống trong các “ngôi nhà ma” rất dễ bị mắc bệnh ung thư. Thậm chí số lượng người sống ở “ngôi nhà ma”mắc căn bệnh này rất lớn, nên người ta phải gọi “ngôi nhà ma” là “ngôi nhà ung nhọt”. Các nhà Địa Chất và Sinh Vật học thừa nhận: hiện tượng giao thoa điện từ trong lòng đất ở các “ngôi nhà ma” ảnh hưởng tới sức khoẻ người sống trong đó một cách rất thần bí. Không ít các loài động vật như chó, ngựa v.v... có thể xác nhận được loại giao thoa điện từ trong lòng đất, nơi chúng sinh sống mà không người nào có thể cảm nhận được bằng các giác quan của mình. Nhưng một số loài động vật khác như mèo, ong mật, rắn v.v... lại rất thích sống ở đây. Đối với các loại động vật này, việc sống ở nơi đây phát huy rất nhiều tác dụng tốt cho bản năng và khả năng của chúng. Về nguyên nhân, tạm thời trước mắt ta chưa có lý giải cụ thể.

Trong tương lai gần, chúng ta chưa thể nào loại bỏ được loại giao thoa điện từ trong lòng đất, nhưng chúng ta cũng không chịu buông tay "chịu trói" vì nó. Có một người phụ nữ nước ngoài sống ở trong một căn phòng ấm áp dễ chịu, bất chợt cô ta gặp phải những hoàn cảnh kể trên, tự thân cô ta nảy ra một suy nghĩ thông minh, đó là xoay cái giường ngủ của mình ngược lại. Thế là cô ta đã tự bản thân mình giải thoát ra khỏi những xung điện thần bí ảnh hưởng tới sức khoẻ. Ngược lại, trong lịch sử châu Âu cổ đại, các kiến trúc sư đều xây dựng một khu chợ trước toà thành cổ. Mọi người đến khu vực đó sinh sống 1 năm, nếu như không xảy ra bệnh tật gì đặc biệt, thì toà thành mới chính thức được xây dựng. Còn nếu không, nó sẽ phải chuyển ra địa điểm mới. Điều này cho ta thấy, hình như người xưa muốn “xu cát, tỵ hung” bằng cách, né tránh một cách rất hiệu quả đối với những điểm giao thoa điện từ trong lòng đất.

"Bàn tay Quỷ" trong lòng đất.

Theo dõi các ví dụ về “Ngôi nhà ma” ở trên, các nghiên cứu khoa học hiện đại đã chứng minh rằng: sự xuất hiện các “Ngôi nhà ma” gắn liền với một nguyên nhân trực tiếp, đó là sự rò rỉ của một lượng khí bức xạ tại nơi họ sinh sống. Khí bức xạ Radon là một loại khí không mùi, không vị nhưng lại là một thể khí có tính phóng xạ. Nó chính là “Bàn tay Quỷ ” trong lòng đất ảnh hưởng trực tiếp tới sức khoẻ con người. Theo nghiên cứu này cho biết: khí Radon trực tiếp thẩm thấu qua đường hô hấp, rồi lắng đọng lại trong các tổ chức tế bào phổi như một dạng trầm tích, sau đó phá hoại các mao mạch phổi và dẫn tới căn bệnh ung thư. Căn cứ theo thống kê của Cục Bảo hộ môi trường Mỹ - EPA, hàng năm nước Mỹ có từ 5.000 -10.000 người tử vong vì căn bệnh ung thư phổi do rò rỉ khí Radon. Ngoài ra, theo ước tính, với 1,4 vạn căn hộ thì có tới 21% căn hộ với hàm lượng rò rỉ khí Radon rất cao. Chính nguyên nhân đó hoặc nhiều hay ít lượng khí Radon đều vượt quá mức độ cho phép đối với cơ thể con người. Trước mắt, EPA đang nghiên cứu để tìm ra đối sách phù hợp.

Những “Ngôi nhà ma” thường được xây dựng trên những khu vực thổ nhưỡng có độc, gây ra bởi những nguyên tố kim loại nặng với hàm lượng cao như: Thali - ký hiệu Tl, Thuỷ ngân - ký hiệu Hg v.v... ấy là chưa kể đến tác động của việc ô nhiễm nguồn nước. Loại thổ nhưỡng ở những khu vực có hàm lượng nguyên tố kim loại nặng cao, thường bắt nguồn với những những vỉa mạch sa khoáng không tập trung trong lòng đất, hoặc nó được đặt gần những khu công xưởng sản xuất ra những loại độc tố thuộc nhóm kim loại nặng này.

Ví dụ, trong thành phố của ta có một gia đình rất nhiều năm đã an cư trong căn nhà trên mảnh đất đó. Mọi người đều mạnh khoẻ, vậy mà không hiểu nguyên nhân gì đã khiến cho vài năm trở lại đây, căn nhà yên bình đó lại trở thành “Ngôi nhà ma”. Chính nó đã gây ra cho mọi người trong nhà mắc các chứng bệnh rất kỳ quái. Khi căn bệnh ở giai đoạn đầu, thì nó có các chứng như: nói năng không rõ ràng, sắc mặt nhợt nhạt, đi lại không vững vàng, chân tay run rẩy, hai mắt cứ tối dần lại, thần kinh bất bình thường v.v... Khi căn bệnh ở vào tình trạng nặng hơn: thân thể mệt mỏi, suốt ngày kêu than đau đớn, đến nỗi chỉ muốn nghĩ đến cái chết. Theo điều tra của các nhà khoa học, thì hàm lượng Thuỷ ngân tụ về đây đã vượt quá mức cho phép, khi căn nhà đặt quá gần một xưởng chế tác kim loại có sử dụng thuỷ ngân. Chính vì công tác xử lý nước thải không hợp lý, đã dẫn đến việc thuỷ ngân tràn vào nguồn nước sinh hoạt của khu dân cư, gây nên căn bệnh bi thảm nói trên./.

ST