Tép
05-04-2010, 12:26 AM
Kể từ hôm câu đêm Thanh Sơn móm sặc gạch, một phần do CV bận bịu, lại đi nhiều nhậu lắm sinh mệt mỏi nên nhà em chửa dám đi đêm hôm nào. Nhiều dịp cuối tuần về cứ nằm nhớ cái ổ cách nhà có vài phút motobyke. Thứ 7 (03-04) quyết định đêm về chiến, vừa đỡ thèm vừa là củng cố lại ổ đón mùa săn hàng sắp đến. 12h tạt qua nhà thính "Bình" - Vũ Trọng Phụng làm 3 xịch thính mộc vứt cốp xe, cho yên tâm đã :D
13h30 đón cu em đi bóng bàn khu Văn Quán, máu quá 4 anh em làm một lèo đến 17h mới bắt đầu lên xe về nhà. Tới nhà vừa chén cơm vừa xem Chelsea ăn rùa chú Man, 20h30 bắt đầu lên đường, đi khai trương 1 quán bia, 1 quán rượu của hai anh bạn. Bụng gần no rượu, về đến nhà đã gần 23h, ngay lập tức trộn mồi, chọn đồ đoàn trong khi đợi chú em - một giáo viên PTTH, mới bập vào "thuốc" và là đối tượng rủ rê lôi kéo của nhà em. Khoản bạn câu trên nhà em thì tuyệt vời, toàn những ông nước sâu đến cổ dùng tay không bắt cá quả, đi cùng phụ tá thì yên tâm lắm :matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
Căn ổ thả thính xong đã sang ngày mới, 2 anh em đánh hai ổ cách nhau chục mét. 30p đầu tiên trôi qua không có động tĩnh gì, nhà em quả quyết rằng cá trắng đã...đi ngủ hết, càng hay=))
Khoảng gần 1h sáng thì bắt đầu có tín hiệu, sóng to gió lớn, đánh xa ~15m mà cứ nhấm nháy, phao chao nhẹ quả thực rất khó ra quyết định. Chờ vậy ít phút rồi quyết định kéo vào, hạ phao. Ném ra, ổn định xong đường câu cũng là lúc được giật. Phao tì đẹp, vụt phát lên em chép nhỏ, chừng vài lạng. 15p sau chú em lên một chép nữa, lớn hơn chút, sau đó thì...tịt, không hề chạm.
Gần 2 tiếng đồng hồ ngồi ngoan, thi thoảng phao mới lắc nhẹ. Chú em có vẻ nản, kêu buồn ngủ quá...làm thằng anh phải trấn an đủ kiểu. Đỉnh điểm là khi nhà em hạ giọng, nói nhỏ kiểu tâm sự với chú em rằng với thính này, kiểu đánh ấy thì anh chấp nhận ngồi cả đêm, anh chỉ cần "tiếng kết", ấy là lúc phang một phát, dòng vài mươi phút rồi hỉ hả đi về...=))=))=)) Thực ra là an ủi cu em thế để cho nó đừng kêu ca, lỡ ra mình lung lay ý chí...
Ấy thế mà đúng thật, khoảng 3h sáng thì phao của em nó tịt, ông chờ mày mãi...phang dính xong nghe cu em đứng cạnh nói chả ra hơi, rằng anh ơi, giờ em mới hiểu thế nào là "tiếng kết" =))=))=))
Và đây, kết quả đây:
http://i942.photobucket.com/albums/ad264/thmanh_ica/gfh.jpg
Đây là toàn bộ thành quả
http://i942.photobucket.com/albums/ad264/thmanh_ica/3.jpg
Nhân vật chính
http://i942.photobucket.com/albums/ad264/thmanh_ica/4.jpg
Đoạn đầu đài, ôi cảm thương thay...!
Thưa các bác, quả đúng là "Nói phét gặp dịp". Không có em nó mang về thì uy tín của em giảm ghê gớm lắm...may mắn quá!
13h30 đón cu em đi bóng bàn khu Văn Quán, máu quá 4 anh em làm một lèo đến 17h mới bắt đầu lên xe về nhà. Tới nhà vừa chén cơm vừa xem Chelsea ăn rùa chú Man, 20h30 bắt đầu lên đường, đi khai trương 1 quán bia, 1 quán rượu của hai anh bạn. Bụng gần no rượu, về đến nhà đã gần 23h, ngay lập tức trộn mồi, chọn đồ đoàn trong khi đợi chú em - một giáo viên PTTH, mới bập vào "thuốc" và là đối tượng rủ rê lôi kéo của nhà em. Khoản bạn câu trên nhà em thì tuyệt vời, toàn những ông nước sâu đến cổ dùng tay không bắt cá quả, đi cùng phụ tá thì yên tâm lắm :matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
Căn ổ thả thính xong đã sang ngày mới, 2 anh em đánh hai ổ cách nhau chục mét. 30p đầu tiên trôi qua không có động tĩnh gì, nhà em quả quyết rằng cá trắng đã...đi ngủ hết, càng hay=))
Khoảng gần 1h sáng thì bắt đầu có tín hiệu, sóng to gió lớn, đánh xa ~15m mà cứ nhấm nháy, phao chao nhẹ quả thực rất khó ra quyết định. Chờ vậy ít phút rồi quyết định kéo vào, hạ phao. Ném ra, ổn định xong đường câu cũng là lúc được giật. Phao tì đẹp, vụt phát lên em chép nhỏ, chừng vài lạng. 15p sau chú em lên một chép nữa, lớn hơn chút, sau đó thì...tịt, không hề chạm.
Gần 2 tiếng đồng hồ ngồi ngoan, thi thoảng phao mới lắc nhẹ. Chú em có vẻ nản, kêu buồn ngủ quá...làm thằng anh phải trấn an đủ kiểu. Đỉnh điểm là khi nhà em hạ giọng, nói nhỏ kiểu tâm sự với chú em rằng với thính này, kiểu đánh ấy thì anh chấp nhận ngồi cả đêm, anh chỉ cần "tiếng kết", ấy là lúc phang một phát, dòng vài mươi phút rồi hỉ hả đi về...=))=))=)) Thực ra là an ủi cu em thế để cho nó đừng kêu ca, lỡ ra mình lung lay ý chí...
Ấy thế mà đúng thật, khoảng 3h sáng thì phao của em nó tịt, ông chờ mày mãi...phang dính xong nghe cu em đứng cạnh nói chả ra hơi, rằng anh ơi, giờ em mới hiểu thế nào là "tiếng kết" =))=))=))
Và đây, kết quả đây:
http://i942.photobucket.com/albums/ad264/thmanh_ica/gfh.jpg
Đây là toàn bộ thành quả
http://i942.photobucket.com/albums/ad264/thmanh_ica/3.jpg
Nhân vật chính
http://i942.photobucket.com/albums/ad264/thmanh_ica/4.jpg
Đoạn đầu đài, ôi cảm thương thay...!
Thưa các bác, quả đúng là "Nói phét gặp dịp". Không có em nó mang về thì uy tín của em giảm ghê gớm lắm...may mắn quá!