PDA

View Full Version : cái ghế NGÃ!!!


huyarchfish
06-12-2006, 04:33 PM
Cái ghế ngã. Một người say loạng choạng đứng lên đã xô nó ngã. Nó lộn một số vòng. Ban đầu chổng bốn chân lên trời. Sau thì chĩa bốn chân ra đường. Nó thôi nằm ngửa. Mà nằm nghiêng.
Người xô nó ngã không đỡ nó dậy. Nó nằm im. Một người lớn đi qua. Mặc kệ. Hai người lớn đi qua. Mặc kệ. Rồi có một cô bé đi ăn sáng bước vào quán. Cô kéo chiếc ghế dậy và ngồi lên. Cái ghế cảm thấy đỡ tủi nhục. Với đầu óc của một chiếc ghế, nó kết luận: Đa số người lớn là kẻ xấu. Chỉ có trẻ em là còn tốt.
Thực tế là thế này: Cô bé vào hàng ăn, hết ghế. Còn duy nhất một chiếc ghế nằm đó. Và cô dựng nó dậy. Không biết nếu không hết ghế cô bé có dựng nó lên không.
Chuyện thật là tủn mủn. Chẳng có gì đáng kể. Chỉ có chiếc ghế. Nó đã ngã, đã được dựng lên vì lòng trắc ẩn hay một mục đích nào đó. Nhưng nó đã có một cái kết luận không lấy gì làm hay ho. Rất có thể một ngày kia, nó sụp xuống. Và người ngồi lên nó sẽ chịu một hậu quả nào đó từ mối hồ nghi của nó. Có thể là một cú ngã bình thường, có thể là một án mạng.
Con người không đề phòng chiếc ghế sau khi đã xô nó ngã và thờ ơ với nó. Họ sẽ coi tai họa là chuyện ngẫu nhiên. Chỉ có chiếc ghế mới biết, cũng như cô bé kia mới biết, mình hành động do vô tình hay bởi một tâm thức bị/được ám ảnh bởi hận thù/tình yêu thương.


"...PHẢI CHĂNG Ở ĐỜI CON NGƯỜI TA LÀM VIỆC TỐT LÀ CÓ MỤC ĐÍCH???..."

phamngocan_syt
07-12-2006, 07:35 AM
Cái ghế ngã. Một người say loạng choạng đứng lên đã xô nó ngã. Nó lộn một số vòng. Ban đầu chổng bốn chân lên trời. Sau thì chĩa bốn chân ra đường. Nó thôi nằm ngửa. Mà nằm nghiêng.
Người xô nó ngã không đỡ nó dậy. Nó nằm im. Một người lớn đi qua. Mặc kệ. Hai người lớn đi qua. Mặc kệ. Rồi có một cô bé đi ăn sáng bước vào quán. Cô kéo chiếc ghế dậy và ngồi lên. Cái ghế cảm thấy đỡ tủi nhục. Với đầu óc của một chiếc ghế, nó kết luận: Đa số người lớn là kẻ xấu. Chỉ có trẻ em là còn tốt.
Thực tế là thế này: Cô bé vào hàng ăn, hết ghế. Còn duy nhất một chiếc ghế nằm đó. Và cô dựng nó dậy. Không biết nếu không hết ghế cô bé có dựng nó lên không.
Chuyện thật là tủn mủn. Chẳng có gì đáng kể. Chỉ có chiếc ghế. Nó đã ngã, đã được dựng lên vì lòng trắc ẩn hay một mục đích nào đó. Nhưng nó đã có một cái kết luận không lấy gì làm hay ho. Rất có thể một ngày kia, nó sụp xuống. Và người ngồi lên nó sẽ chịu một hậu quả nào đó từ mối hồ nghi của nó. Có thể là một cú ngã bình thường, có thể là một án mạng.
Con người không đề phòng chiếc ghế sau khi đã xô nó ngã và thờ ơ với nó. Họ sẽ coi tai họa là chuyện ngẫu nhiên. Chỉ có chiếc ghế mới biết, cũng như cô bé kia mới biết, mình hành động do vô tình hay bởi một tâm thức bị/được ám ảnh bởi hận thù/tình yêu thương.


"...PHẢI CHĂNG Ở ĐỜI CON NGƯỜI TA LÀM VIỆC TỐT LÀ CÓ MỤC ĐÍCH???..."

Theo tôi đây là 1 câu chuyện mang đầy tính giáo dục và nhân văn, nhưng cũng có đôi chút tiêu cực. Cái ghế đã ngã, có thể do trình độ nhận thức của nó kém, có thể do nó bị xô ngã mà người qua kẻ lại không ai thèm dựng dậy (mà họ có thừa khả năng đó) nên khi được cô bé dựng dậy (vì không còn chiếc ghế nào ngồi nữa) nó đã đưa ra kết luận " Đa số người lớn là kẻ xấu. Chỉ có trẻ em là còn tốt". Và thế là trong "đầu" nó ánh lên những suy nghĩ thù hằn "sẽ sụp xuống khi có người nào ngồi xuống - Tôi cá rằng đó sẽ là 1 người lớn".
Ở đời tốt xấu thường lẫn lộn, phải trái lắm khi không phân minh đừng trách vì sao đời không minh bạch tuyệt đối. Không có gì là tuyệt đối, không có gì là trường tồn cả, tất cả rồi chỉ là cát bụi mà thôi - những câu nói sao nghe quen quá, cũ quá nhưng lại là những gì chân lý nhất. Thế nên khi ta đang sống - tức là ta đang được tận hưởng cuộc sống. Phải hiểu rằng ta có mặt trên cuộc đời này là 1 điều kỳ diệu có 1 không 2 trên toàn thể vũ trụ mênh mông sâu thẳm này. Đầu tiên là vụ nổ bigbang rồi tới sự hình thành của hệ mặt trời ...rồi những sinh vật đầu tiên mới tới con người xuất hiện, qua bao may mắn để tồn tại được của tổ tiên chúng ta mới có cha mẹ ta rồi sự kỳ diệu khi họ quen biết và yêu thương nhau. Để rồi đúng giây khắc đó ta được hình thành và được sinh ra - còn sự kỳ diệu nào hơn thế nữa. Nên hãy tận hưởng, hãy phấn đấu để cuộc sống của ta và những người thân được tươi đẹp hơn, đừng bao giờ nghĩ rằng mình là người thiếu may mắn.
Mỗi khi bị xô ngã dù do nguyên nhân chủ quan hay khách quan hãy đứng dậy, vững vàng hơn. Đừng từ bỏ cuộc sống, đừng sụp xuống như chiếc ngế kia vì mang mãi mối thâm thù với những nhận thức phiến diện.