PDA

View Full Version : Cuộc chiến giữa dân câu và chủ hồ


Gã béo
16-01-2010, 01:20 AM
Hôm nay nhà em lang thang lên google lục thấy bài cũ hay hay trên vietnamnet paste lên để mọi người đọc cho vui :matcuoi '
Chủ hồ câu thì muốn giữ cá, thợ câu thì muốn "khoắng" càng nhiều cá càng tốt - "cuộc chiến" dai dẳng này với nhiều mánh khoé ngày càng tinh vi hơn, mà bên nào cũng dám chắc mình sẽ thắng...

Thợ câu... ủ mưu
"Bây giờ đi câu mà không có vài mẹo... lừa chủ hồ thì đừng hòng có cá to mang về, cùng lắm chỉ được vài chú rô phi hay trắm còi thôi" - gã thợ câu tên Đức phán một câu xanh rờn để mở đầu câu chuyện.
Nhấp một ngụm nước chè trong cái chén cáu bẩn, Đức kể: "Hồi đầu mới tập toẹ vác cần đi câu, tôi chỉ nghĩ là đi câu để uống bia với mấy ông bạn cho vui thôi, có được cá mang về hay không, không quan trọng.
Thế rồi sau vài buổi "mất tiền oan" chả được con cá nào bự bự một chút mang về cho vợ con làm tí cải thiện, tôi đâm chán và định bẻ cần rồi đấy. Đã vậy, thấy mình đi câu mấy buổi liền, về nồng nặc mùi bia mà không có chiến lợi phẩm, "sư tử Hà Đông" còn nghi mình nói dối đi câu để đi "karaoke... mỏi tay" nên cũng đã ầm ĩ nhà cửa mấy trận.
Tức mình vì bị cạnh khoé, tôi quyết cắp tráp theo mấy ông anh "thợ câu" để học nghề để kiếm cá về cho "mẹ bổi" ở nhà biết mặt. Sau vài buổi theo hầu các "sư phụ", tôi mới ngã ngửa ra rằng, muốn "ăn" được cá của chủ hồ cũng kỳ công lắm chứ không chỉ đơn giản là vác cần xịn, mồi ngon đi câu".

Hải "gà" - một gã thợ câu dày dạn tiết lộ: "Năm ngoái nghe anh em trong "làng câu" có kể chuyện một hồ bên Lệ Mật mới, nhiều cá to nhưng chưa ai câu được con nào trên trung bình nên tôi quyết xách cần... đi càn. Phải mất hơn 1 tuần uống bia suông, thả thính câu chơi để rình lúc chủ hồ cùng đám nhân viên đi ăn tối, tôi giả vờ bị đứt cước, lưỡi câu "xịn" rơi dưới hồ để lội xuống mò. Bì bõm dưới hồ một lát, tôi dùng tay khoét được 1 cái hố kha khá rồi lên bờ, thả thính câu tiếp như thường.

Sau đó, mất thêm vài ngày chỉ ngồi câu ở một vị trí đó, ném rất nhiều thính và mồi ngon xuống khu vực cái hố đã khoét để dụ bọn cá to đến... "ăn chùa" cho quen mui. Rồi vào một ngày trở trời, biết cá sẽ đi ăn muộn nên chiều tối tôi mới xách cần ra hồ để... "gặt". Công sức của gần 2 tuần "thí mạng" cũng được đền đáp bằng 4 con chép cỡ 3 - 4kg, 3 con trắm nặng cỡ 5 - 6 kg/con và gần chục cân cá rô phi to cỡ bàn tay người lớn. Hôm đó mang "chiến lợi phẩm" về chia cho anh em, ai cũng phục lăn!".
Ban ngày sửa chữa xe máy, vợ con đều ở quê hết nên Vượng - thợ xe kiêm "rái cá" cười hềnh hệch: "Trước bọn tớ hay sang Đông Anh câu, biết gã chủ hồ có máu "tá lả" nhưng lại chơi dốt nên cứ khi nào sang đó câu, bọn tớ lại cắt cử 2 thằng ra oánh tá lả để cầm chân chủ hồ, số còn lại xách cần ra hồ. Cứ khi câu được cá, con to thì bọn tớ cho vào 2 cái giỏ chung, những con bé cho vào một cái giỏ khác để "có cái mà đem ra khỏi cổng hồ câu".

Đến khi thấy được kha khá cá to rồi, bọn tớ rình lúc nhá nhem không ai để ý quẳng luôn 2 giỏ cá to qua hàng rào, sau đó xách giỏ cá bé đàng hoàng ra cổng tính tiền. Vài lần như vậy là trong hồ hết sạch cá to, gã chủ hồ lại phải mua thêm bỏ vào mà chẳng biết những con thả vào trước đó đi đâu mất".

Chủ hồ... xót cá

Tất tật từ anh mới tập toẹ vào "làng câu" cho tới những gã thợ câu và "rái cá", khi đã xách cần ra khỏi nhà đều hy vọng buổi câu đó sẽ được nhiều cá to, cá bự để có cuộc rượu hoành tráng với anh em, bạn bè nên trước khi ra khỏi nhà anh nào cũng "bỏ bụng" ít nhiều mánh khoé.
Để "đối phó" với những mánh khoé của dân câu và hạn chế "tổn thất" vì cá to bị xách ra khỏi hồ, nhiều chủ hồ câu cũng đã tự mày mò, "ngâm cứu" ra những tuyệt chiêu xua cá tránh xa lưỡi câu.
Mánh đầu tiên và "cổ điển" nhất đó là cho cá ăn đẫy bụng. Thôi thì từ cám lợn, thức ăn cho cá đến đủ thứ linh tinh tất tật đều được các vị chủ hồ câu quẳng xuống hồ cốt để cho lũ cá ăn thật nhiều và tránh xa lưỡi câu. Có chủ hồ còn kỳ công cứ vài tuần lại bắt nhân viên đi mua nguyên một bọc da trâu, da lợn về để đêm khuya bơi ra giữa hồ, buộc vào cái cọc được chôn ngầm dưới đáy bùn.
"Kỳ công đến thế mà cũng chỉ "chống" được mồi bánh mỳ, khoai lang của dân câu nghiệp dư thôi, chứ còn đối với "thợ câu" và rái cá" thì cá trong hồ vẫn dính lưỡi và bị xách ra khỏi hồ như thường, bởi thức ăn mình ném xuống không thể ngon, hấp dẫn bằng mồi "đặc chủng" của dân câu. Không ít lần tôi cũng phải vào vai "học câu cá" học lỏm cách chế biến mồi của họ, để về chế biến thức ăn cho cá nhưng rồi... cũng chỉ được một thời gian" - Anh Hải, chủ của khu hồ câu có tiếng ở Thường Tín - Hà Tây than thở.
Anh Hải kể: "Dân câu họ tinh quái lắm, câu vài buổi mà không thấy ai được cá to là họ nghi ngay. Nếu phát hiện hồ câu nhà mình không có cá to hay "có bài" xua cá là họ rủ nhau cạch mặt, đến nước đó thì chủ hồ chỉ còn nước "bán xới" đi chỗ khác làm ăn. Vậy nên làm gì cũng phải khéo!".
Và sự "khéo léo" đến mức điêu luyện của đám chủ hồ câu đó là trong kho của nhà chủ bao giờ cũng thủ sẵn vài gói đất đèn.
Anh Giang - một "rái cá" nói phũ: "Đi câu ở những hồ câu thả nhiều cá to, hồ lại trồng nhiều cây ăn quả xung quanh thì coi chừng, không nên ngồi câu ở những nơi nhiều bèo, có bóng mát mà cá vẫn thường hay tụ tập bởi những vị trí đẹp ấy rất dễ bị chủ hồ "thả thuốc". Chỉ cần một viên đất đèn cỡ móng tay ném xuống thì có ngồi câu cả tuần cũng chỉ được vài "em" riu riu cá cờ" đến rỉa mồi thôi, chứ cá to không bao giờ thèm bén mảng tới trong phạm vi vài mét nước".
Áp dụng chiêu "đào hố" làm ổ cá của "thợ câu" để chống mất cá, không ít chủ hồ khi khoét đất làm hồ câu đã yêu cầu thợ đào thêm vào "hố đấu" nho nhỏ nằm ngoài tầm cần rồi cũng thả thức ăn xuống đúng những vị trí ấy để đám cá to khi đói chỉ việc "tới là có ăn".
Gặp hồ có nhiều hố đấu thả thức ăn thì hoạ hoằn lắm mới có "thợ câu" dính được cá bự, còn hầu hết người đến câu chỉ có nước xách cần về không" - Anh Hoàng Linh - một người mê câu cá khẳng định.

Nhưng dân câu và nhất là những thợ câu "chuyên nghiệp" cũng chẳng phải vừa. Phát hiện thấy một hồ câu nào đó có biểu hiện "đào hố đấu", "thả đất đèn", ngoài chuyện rỉ tai để đám bạn câu cạch mặt chủ hồ, đã có những gã "thợ câu" chấp nhận vài buổi "mất tiền ngu" đến "ngồi đồng" rình cá. Và một ngày đẹp trời nào đó, khi chủ hồ câu và nhân viên thức dậy, cá chết nổi trắng hồ, mùi thuốc trừ sâu nồng nặc mặt nước, còn "những tay câu gà mờ" mấy hôm trước vẫn đến thì từ đó lặn mất tăm.

Gặp cảnh hồ bị ném thuốc sâu, chủ hồ chỉ còn nước... kêu trời rồi lặng lẽ vớt cá, tát nước, phơi ải hồ một thời gian dài để khử độc rồi mới dám tiếp tục mở cửa hồ câu

Ở bất cứ hồ câu nào, khi chủ hồ có một mánh khoé giữ cá thì trước sau kiểu gì dân câu cũng tìm ra cách "khắc chế" và ngược lại. Cứ như thế, "cuộc chiến" giữa dân câu và chủ hồ luôn dai dẳng và luôn cân sức...


Việt Báo<SCRIPT language=JavaScript type=text/javascript>//<![CDATA[showsource("2");//]]></SCRIPT> (Theo_VietNamNet)

dungmb
16-01-2010, 09:06 PM
Nhà cháu đi câu chưa bao h đào ổ, chưa bao h mạng cá, dù nhiều hôm hồ câu mới thả rô phi nổi đầy mặt nước. Làm như vậy còn đâu cái thú rình rập, còn đâu cái công nghiên cứu thính bã, còn đâu cái cảm giác phao nhún nhún, bềnh, còn đâu cái thư thái khi thả diều, còn đâu cái cảm giác vui mừng khi giỏ đầy, nhà cháu thi thoảng chỉ ngồi thêm chút thời gian khi thời tiết quá khoai lang thôi. Đối với nhà cháu, cảm giác vui sướng nhất là khi chấm phao đỏ từ từ tụt xuống, hoặc bềnh lên. Lúc đó mình làm chủ được tình hình, giật mạnh hoặc nhẹ, vuốt nhanh hoặc búng nhẹ. Con cá mắc lưỡi câu giật mình tháo chạy, nhanh tay thả cước và dòng cá. Sau một hồi đấu trí, con cá nằm gọn trong vợt. Lúc đó là lúc ta thấy thở phào một cái, niêm vui nhân đôi. mb