PDA

View Full Version : Có phải "Ma" không?


Tép
04-11-2009, 10:07 PM
Xin được kể vói các Bác câu chuyện gặp ma, hay nói đúng hơn là gặp "người đã khuất", câu chuyện làm tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về việc "linh hồn" người đã chết có hay không tồn tại.
Nơi tôi sinh ra và lớn lên là quê ngoại của tôi. Họ nội ở xa nên anh em tôi thân thiết với họ hàng bên ngoại là chính. Trong số các anh em bên ngoại, gia đình tôi đặc biệt thân thiết với một người. Anh sinh năm 1968.
Bà nội anh là chị ruột của bà ngoại tôi. Tuy đều là bên ngoại nhưng đúng như các cụ ta nói: "năng đến năng gần" - gia đình tôi coi anh như con trưởng, như một người ruột thịt trong gia đình. Đặc biệt anh rất ham câu và có nhiều kinh nghiệm dân gian về việc đánh bắt các loại thủy sản. Vì chung sở thích nên anh em tôi thân nhau hơn cả. Qua nhiều lần cùng nhau rong ruổi cả ngày với túi đồ câu trên xe và vài đồng tiền rách trong túi, tôi học được khá nhiều "mánh" câu cá từ anh.
Đầu năm 2009, Anh bị ốm, chạy chữa mãi không giảm nên phải xuống HN thăm khám. Khám, xét nghiệm đủ kiểu rồi cũng kết luận được. Anh bị ung thư! Những ngày anh nằm viện, tôi qua thăm nom, động viên anh rất nhiều. Anh có vẻ rất bình tâm nhưng tôi biết, anh đã âm thầm chịu đựng đau khổ để chuẩn bị cho lần đi xa cuối cùng.
Lần cuối gặp anh là một chiều đầu tháng 5 âm lịch, tôi đến thăm thấy sức khỏe anh có vẻ ổn. Dăm câu ba điều ngượng nghịu rồi tôi bảo anh, rằng em vừa tìm ra một "thổ" trắm đen mới, rằng tuần sau anh về thì anh em mình đi đánh nhé, rằng thế này anh nhé, cứ thế anh nhé...toàn chuyện xa xôi!
Thế rồi tôi về, khoảng 30p sau nhận được điện thoại báo anh đã mất!
.............................
Đêm hôm đó tôi đi câu như thường lệ. "Ổ" của tôi nằm cách nghĩa địa khoảng 50m, giữa "đồng không mông quạnh".(Tôi chưa bao giờ thấy sợ ma nên chẳng ngại ngần gì mà không ngồi từ 12h đêm đến sáng để săn trắm đen ở đó).Gần 1h sáng thì lên một trắm đen chừng hơn 5kg.
Vừa trải qua 2 tháng thức đêm "cày" dự án, cộng với chừng hơn nửa lít rượu uống lúc tối nên đến khoảng 2h sáng thì tôi ngủ gục ngay trên đầu gối của mình. Ngủ được một lát thì nghe tiếng xe máy dừng sát sau lưng. Ngẩng đầu lên thấy anh đang dựng xe và hỏi:
_ Chú đã lên con nào chưa?
_ Một em kha khá rồi anh ạ. Sao tối anh không lên đi với em?
_ Ừ, dạo này anh bận quá. Biết chú vẫn đi nhưng chả đi cùng được.
Không hiểu tại sao lúc đó tôi không nhớ rằng anh đã mất hơn một tháng? Anh hỏi tôi CV thế nào? Tôi cầm tay hỏi anh khỏe không? Sao dạo này gầy quá thế? anh nói anh khỏi ốm rồi, nhưng vẫn còn yếu lắm, nên gầy! Ngồi nói chuyện một lúc thì anh bảo anh phải về. Trước khi đi, anh bảo tôi ra chỗ đó, chỗ đó nhặt cái điện thoại của tôi rơi ra khi ngồi gỡ cá. Tôi vâng và chào anh.
Anh đi khỏi, tôi đứng dậy ra tìm điện thoại. Quả đúng đến chỗ đó, tôi soi đèn tìm thấy nó nằm tít sâu trong đống rơm rạ, nếu anh không chỉ chắc rằng giữa đêm khuya, tôi không thể nào tìm thấy!
Nhặt xong điện thoại tôi như bừng tỉnh, tóc gáy dựng ngược, người vã mồ hôi lạnh toát. Chắc tôi phải đứng yên như thế trong vòng hơn một phút. Chắp nối tất cả sự việc, tôi chắc rằng trong các buổi câu đêm của tôi, anh đều âm thầm bên cạnh, âm thầm theo dõi mọi việc tôi làm. Chỉ đến đêm nay anh mới "hiện ra",dẫn tôi vào một mê hồn trận và cuổi cùng là chỉ chỗ cho tôi tìm chiếc điện thoại.
Khi tĩnh tâm lại, tuy chưa hết sợ nhưng vì chưa đủ số cá định câu nên tôi cố nghĩ: "à, anh mình đấy mà" và lại ngồi câu tiếp. Khoảng gần 3h lên tiếp một trắm đen khoảng 4kg thì tôi thu đồ về. Về tới nhà, tắm rửa xong lên giường nằm nhưng hết đêm hôm sau vẫn không ngủ được vì hoang mang tột độ!
Khi kể chuyện này và thắc mắc hỏi mấy bác cao tuổi, từng trải trong đời rằng tại sao cháu chưa từng gặp chuyện như thế bao giờ, mặc dù toàn đêm hôm mò mẫm một mình? Tại sao anh ấy không "về" gặp cháu từ trước? Các bác ấy đều bảo, có lẽ tại vía mày "nặng" nên không có duyên với người âm. Thêm nữa là chắc "nó" cũng phải cố gắng lắm mới "dám" gặp mày một lần, vì sợ mày mất cái điện thoại!
Kinh khủng quá!
P/s: Trước đây em chỉ có sự tôn trọng vừa phải với thế giới tâm linh, và không bao giờ tin là có "Ma", nhưng sau khi trải qua chuyện này tự nhiên em đi lệch lệch, vì tin quá nên sái mất cổ các bác ợ!

mayhong
05-11-2009, 01:08 AM
Chia sẻ với Tép nhá.Chuyện kiểu này mình mấy lần là người trong cuộc nên hiểu cái tâm,cái tình của bạn,cả cái bức súc cần diễn tả và chia sẻ...
Mình chỉ viết cho riêng mình chuyện này thôi.Thảng hoặc lấy ra đọc để ngẫm,để nhớ chứ không dám đưa lên diễn đàn.
Thân.

Wave
05-11-2009, 08:20 AM
Chia sẻ với Tép nhá.Chuyện kiểu này mình mấy lần là người trong cuộc nên hiểu cái tâm,cái tình của bạn,cả cái bức súc cần diễn tả và chia sẻ...
Mình chỉ viết cho riêng mình chuyện này thôi.Thảng hoặc lấy ra đọc để ngẫm,để nhớ chứ không dám đưa lên diễn đàn.
Thân.

Cái "chia sẻ" của bác làm nhà cháu rợn tóc gáy hơn khi rình mò trong đêm một mình. Có lẽ nếu đi câu đêm, nhà cháu không dám ngồi một mình nữa đâu, khiếp lắm.

Tiến Nam
05-11-2009, 09:13 AM
Nghe các Cụ kể mà nhà cháu lạnh cả người, điệu này nhà cháu chắc bỏ hẳn luôn đi câu đêm một mình rồi, nhưng dù sao cũng rất cảm ơn câu chuyện của Cụ Tép, thật là chưa ai có thể giải thích đc sự tồn tại như thế nào của thế giới tâm linh. Các Cụ bảo "có thờ có thiêng" mình cứ thế làm các Bác nhỉ.

nvdung81
05-11-2009, 10:40 AM
Ặc. đang định đi câu đêm ở hồng vân. nghe cụ kể thế này đến em phải bỏ quả câu đêm này mất mất:matcuoi (

dungmb
05-11-2009, 11:24 AM
Đọc bài của cụ tép em thấy cũng bình thường thôi mà, Em là người theo chủ nghĩa duy vật biện chứng 100% không mê tín dị đoan gì cả. Tất cả những gì thuộc về biện chứng khoa học em mới tin tưởng. nhưng em tin những gì cụ tép nói là hoàn toàn thật. Cụ đừng quá lo lắng nhé, việc đó cũng là việc có thể giải thích khoa học được thôi, cụ cứ đi câu đêm bình thường đi nhé. Chúc cụ lên nhiều hàng đen bự. KHông có gì ảnh hưởng tới cuộc sống của cụ đâu.
Nhưng chuyện về ma, và linh hồn em cũng đã đọc được những lý giải khoa học về nó, thứ nhất con người là tổng hợp các tế bào, trong đó phân tử các bon và nước chiếm đa số, tập thể các tế bào đó tuân theo một gen gi truyền và tổ hợp nhất định, Con người có suy nghĩ và tồn tại, nói tóm lại trong thế giới bao la của vũ trụ, con người cũng chỉ là một thực thể, một sinh mệnh các bon, sinh mệnh đó luôn tồn tại một dạng năng lượng nhất định ( năng lượng sinh học) có nhiều dẫn chứng con người khi mới lìa đời, các nhà khoa học đã chụp được một vầng sáng thoát ra từ con người,( có người bảo đó là linh hồn lìa thể xác, cũng có thể đúng theo nghĩa nào đó) theo em đó là một dạnh năng lượng sinh mệnh. khi thực thể các bon bị suy yếu và chết đi năng lượng đó thoát ra và có thể tồn tại tại một thế giới nào đó. Linh hồn và ma là một danh từ để chỉ năng lượng sinh học khi thoát ra khỏi thể xác con người. Mà khoa học hiện thời chưa chứng minh được.
Trong vũ trụ hiện nay không chỉ có thế giới hiện tại của con người, mà còn có rất rất nhiều dạng khác, ở mỗi dạng đó có khi lại có một dạng năng lượng nào đó tồn tại. Khoa học chưa chứng minh được. Cũng như từ trước tới nay chúng ta cứ học theo nguyên lý phân tử gồm nhiều electron và hạt nhân ở giữa, vật chất có số khối riêng của nó. Năng lượng không tự nhiên sinh ra và cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạnh này sang dạng khác.
Ngày nay khoa học về vũ trụ đã chứng minh được dạng vật chất khác hẳn, đó là "hố đen của vũ trụ " Hố đen là gì, hố đen là: khi một hành tinh nào đó bị chết, vd như mặt trời, một ngôi sao nào đó, vd đường kính và trọng lượng của nó gấp hàng triệu lần trái đất. tất cả các vật chất tạo lên hành tinh đó bị một lực nào đó co lại hút lại nhào lặn lại và càng ngày hành tinh đó to gấp một triệu lần trái đất bị co rút lại đến khi chỉ bằng quả bóng đá, sau đó bằng quả cam, sau đó bằng viên bi, hàng tỉ, hàng tỉ tỉ tấn vật chất cát, đá, sỏi.... và nhiều chất khác bị co rút lại thành viên bi, sau đó bằng hạt cát và biến mất. Hình thành lên hố đen của vũ trụ, hố đen này đi ngao du khắp các dải thiên hà, đến hành tinh nào nó chén gọn hành tinh đó, nó xé nát và hấp thụ hoàn toàn hành tinh đó " Thử hỏi định luật vật lý nào, khoa học nào giải thích được hàng tỉ, hàng tỉ tấn vật chất đó đi đâu." Hố đen có thể hấp thụ mọi vật chất, kể cả ánh sáng. Cũng có những giả thiết hố đen là cổng vào của một dạng thế giới khác. (Đây là giả thiết chưa chứng minh. Cũng như ngày xưa cách đây 10 thế kỷ, thử hỏi việc liên lạc bằng điện thoại di động đặc biệt xem truyền hình trực tiếp từ nửa vòng trái đất là điều không tưởng, là điều ma quái, việc bay lên mặt trăng cũng chỉ có trong tiểu thuyết. nhưng khi khoa học phát triển mọi cái đều có thể giải thích. Những nhà ngoại cảm có khả năng tiếp xúc với người âm hiện nay là có thật. Hình như ở kim liên, đông tác, có chị nguyễn thị hằng, chuyên tìm mộ liệt sĩ, điều này là có thật. Đây có thể là những người có khả năng cảm nhận năng lượng sinh mệnh của những người đã mất, và họ chỉ lại cho thân nhân của những người đi tìm đồng đội.

Hiện tượng cụ tép gặp có thể là, thứ nhất do cụ có nhiều tình cảm với người anh, cho lên nhiều lúc trong não phát sinh nhiều hình ảnh, mối giao cảm, hoặc do cụ mệt mỏi, thức đêm làm luận án, và uống rượu say, cho nên có lúc cụ cứ tưởng chừng như gặp người anh, mà có thể cụ gặp thật, có thể não bộ của cụ cảm ứng đượng năng lượng của người anh, năng lượng sinh mệnh này chưa hoàn toàn chuyển đi thế giới khác, vẫn có thể đang tồn tại tại thế giới này. Không biết bằng cách này hay cách khác mà có thể liên hệ hoặc cảm ứng với cụ.
Việc này cũng là việc hi hữu sảy ra, cụ nên lấy làm mừng vì đã được trải nghiệm, và được gặp lại người anh yêu quý của mình. Đừng vì điều đó mà cụ lo nghĩ quá nhé, hãy sống lạc quan yêu đời và săn nhiều hàng khủng. Có khi hôm nào lên con hàng 30 kg, cụ lại được anh cụ xúc hộ ấy chứ. Nhớ phần cho nhà cháu cái vảy nhé. mb

ktq113
05-11-2009, 01:14 PM
Cháu năm nay 20, nhưng tật sợ ma thì ko bỏ đc ! Không phải sợ , mà rất sợ ạ vì mẹ cháu tuy không mê tín nhưng mỗi khi nghe chuyện ma là 2 mẹ con lại co rúm vào , thường thì khi ta nghe thì không tin, nhưng tận mắt chứng kiến thì lại mới hiểu ra vấn đề ! Cháu xin dẫn chứng 1 câu chuyện mà đến giờ, cháu thi thoảng vẫn nghĩ lại và sợ rúm lại:
Mẹ cháu có quen 1 số cô bác số 1 Đông Tác , khi đi vào tầng 2, cảnh vật hiện hữu là tượng đức bà Quan Âm và rất nhiều hương khói , hoa quả .Dứoi sàn nhà là các gia đình đi từ 4 đến 5 người ngồi lại xích gần với nhau trên 1 cái chiếu !Hôm đó có khoảng trên dưới 20 chiếu , cùng lúc đó 1 vị mặc áo nữ tu, đứng lên bục và nói !
- Tôi xin kính chào mọi người ( 1 đoạn cháu ko nhớ ), các vị tới đây, ngồi đây các vị sẽ đc gặp thân nhân của các vị, tuy nhiên, với những ánh mắt nghi ngờ và xem thực hư thế nào tôi cảm thấy rất buồn, không chỉ riêng tôi mà các cụ đã khuất đang ngồi cạnh các vị cũng buồn ! Tại sao , các vị ko tâm sự hỏi han xem các cụ dưới đó thế nào , khỏe không mà chỉ tra hỏi những điều quá khứ . Tôi Thật sự buồn !!!
Tiếp theo, tôi xin nói , các vị ngồi đây, ngừoi nhà đã khuất của các vị sẽ không phải nhập vào tôi mà sẽ nhập vào 1 trong người hợp với họ , họ yêu họ quý trong gia đình các vị !
Bắt đầu, vị nữ tăng đó cúng bái và làm lễ,ai ai trong căn phòng đều dõi theo và nơm nớp lo lắng , sợ sệt ! 1 phút sau, mọi người trong các gia đình đc lệnh ngồi thiền và đầu suy nghĩ về ngừoi đó .
Cháu cũng vậy , tuy ngồi thiền nhưng mắt vẫn đảo xung quanh, kế sau lưng là 1 người săm trổ đầy mình nhìn thấy sợ , ấy vậy mà bỗng dưng anh ta ngã xuống sàn nhà , mắt nhắm tịt , khóc nức khóc nở và nói chuyện với gia đình anh ta
Về phân nhà cháu, ông nội , 1 ngừoi cháu luôn khâm phục, tài giỏi, đã mất đi 3 năm về trước, trong gia đình , cháu là cháu đích tôn nhưng tài năng hèn mọn, rất buồn, hổ thẹn với ông mình vì nhà cháu rất kì vọng vào cháu !
Ông về , mọi ngừoi nhìn vào bác gái cháu , bác khóc nức nở ,ko thốt đc lời nào và chỉ ngay vào cháu :
-Cường ơi, sao mày dại thế hả con, sao nghỉ học sớm thế , ông thương mày lắm, sao mày dại thế con ơi !
Thực sự , lần đầu tiên sau 3 năm ông mất , được gặp lại ông, 1 thế giới vô thực , cháu ko còn cầm nổi nước mắt và tâm sự với ông nhiều nhất .Khi ông sắp đi, cháu có ghé tai hỏi ông :
- Ông ơi , ông biết cháu đang làm gì không ?
-Cháu ơi, đồng tiền đó ko dễ đâu cháu ạ , không chắc chắn đâu, tìm việc luơng thiện mà làm ( cháu làm bóng đá )
-Thế ông biết hôm nọ xuống mộ ông, cháu xin ông điều gì ko ?
-Mày, cố gắng đi học đi, tao xin cho , công an thì dễ , tao xin cho !
Kết thúc , cháu rất tin tưởng và luôn luôn cố gắng với ước mong của mình .Dù sao, cuộc đời ai cũng vậy, mất đi người thân thì rất đau , nhưng giờ , ta thấy cuộc sống của ta, đang được người thân cả đang sống và đã khuất theo dõi từng giờ từng phút !
Hãy sống sao cho đáng chữ SỐNG !
Tâm Sự Của KTQ 113

Minh Giang
06-11-2009, 11:21 AM
Nghe chuyện của các bác mà Em toát hết mồ hôi.Em là đứa rất thích nghe chuyện ma nhưng mà cũng hơi sợ ma.Trước khi đi chơi đêm mà nghe những chuyện như thế này thì em về trước 9h cho nó lành.Tiện đây em cũng hầu chuyện các bác một câu chuyện.Em đang sống ở HN nhưng nhà em ở Thanh Hóa cơ.Cách đây khoảng 3 tháng em được nghỉ 1 tuần.Suốt 7 ngày ấy lịch của em cứ đều đặn thế này: sáng, trưa ăn cùng bố mẹ.Chiều đi uống bia hoặc uống rượu với bạn bè.Và kết thúc cuộc rượu lúc gần 12h.Và món không thể thiếu đc trong buổi nói chuyện là "chuyện ma".Chuyện ma nhiều đến nỗi mà nếu em kể ra hết thì em sợ mai phải vào viện xoa bóp tay mất nên em chỉ kế chuyện mà em nghe hãi và thật nhất (uống rượu vào nó kể biết là thật hay bịa các cụ nhỉ ) vì được một bác cao tuổi kể trong lúc chưa bị ma men nó nhập :
Bác ấy kể về chuyện ở Nam Định, chẳng biết anh em gần hay xa với nhà bác ấy em không nhớ rõ nhưng có một gia đình sống ở một ngôi nhà nhỏ gần chợ.Nhà có hai anh em trai,người anh thì kiếm sống bằng nghề đi đánh giậm, câu cá và kéo chài,..nói chung là gắn bó với nghề sông nước.Người em thì làm việc ở trên Huyện.Cũng như thường lệ thì người em tầm 8h tối thì về tới nhà nhưng hôm nay vừa về dựng cái chân chống bỗng nhiên nằm ngửa vật ra.Cả nhà hốt hoảng nghĩ là bị trúng gió mang vào trong nhà lấy cao xoa bóp.Được một lúc sau thì người em tỉnh dậy nhưng câu đầu mà người em thốt ra là: Lâu lắm rồi mới đc lên đây. Rồi bắt đầu nói một thôi một hồi, sờ sờ nắn nắn mấy cái vật dụng trong gia đình ra điều rất thích thú.Vừa sờ vừa luôn miệng nói: Ở dưới đó không có cái này!Rôi hỏi mọi người mọi chuyện lung tung,khó hiểu.Suốt mấy ngày sau đều cái kiểu ăn nói như thế.Không gọi bố mẹ anh gì cả mà toàn xưng là tao với chúng mày.Hốt hoảng cả nhà nghĩ là bị chấn thương sọ não nên cho lên bệnh viện lớn nhỏ chụp mà cũng không phát hiện gì.Hàng xóm khuyên đi cúng trừ ma nhưng mà bố mẹ không đồng ý mà chỉ nghĩ rồi nó sẽ bình thường lại riêng ông anh thì lo lắng quá nên mới lôi đứa em ra góc rồi hỏi nhỏ: Sao mày lại nhập vào em tao? Bỗng nhiên thằng em trả lời :Tao định làm đứt xích xe nó cơ nhưng mà nó chạy xe nhanh quá.May mà tao bám vào đc cái càng để chân sau nên mới lết về được đến nhà mày.Nói xong rồi im bặt.Hỏi gì cũng không nói.Sau đó cả nhà mới tin nó bị ma nhập và mời thầy cúng nhưng mãi mà không khỏi.Đánh bẳng roi dâu,nước tiểu nó cũng ko nói một lời gì.Một hôm nó bảo với thằng anh:Mày ở nhà đừng cho nó đi đâu.Tao đi họp tí rồi 7h tối tao về.Nói xong lập tức thần sắc thằng em trở lại bình thường như không có chuyện gì xảy ra.Ngay cả bản thân nó cũng ko biết bị ma nhập.Vui mừng chưa lâu thì 7h tối lại bị như cũ.Mấy ngày liền như vậy cả nhà mới tìm cách là đóng lấy 1 cái tủ kính,khi nó đi họp là nhốt thằng em vào trong nghĩ nó không nhập đc sẽ bỏ đi.Đúng 7h cái tủ kính rung lên dữ dội như có ai bên ngoài lắc mạnh.Thằng em bên trong thì sợ hãi khóc lóc đau đớn nên cả nhà đành mở cửa ra.Cả nhà gần như kô còn cách nào thì ông anh lại hỏi thằng em:Thế mày muốn gì,nhà tao khổ vì mày quá rồi.Lần này thì nó nói:Tao làm ma ở dưới đấy không có nơi nương tựa, không ai hương khói,nếu nhà mày làm lễ cầu siêu rồi đưa tao lên chùa thì tao bỏ em mày ra.Y như lời nó nói.Sau khi làm lễ xong thằng em trở lại bình thường.
Em kể không đc hay lắm nhưng mà vì câu chuyện này mà hôm uống rượu nhà thằng bạn em phi về nhà với vận tốc 80km/h.Trong lòng nghĩ: để chân sau tao bỏ vào rồi,với tốc độ này mày có bám đàng trời,hjc,May lúc đó gần 12h đêm nên đường vắng không có tai nạn.
Có câu chuyện hầu các bác vậy thôi ạ