Đông Tà
27-02-2009, 06:53 PM
Tôi đã ấp ủ viết một bài về anh nhưng lần nào đề nghị anh cũng thẳng thừng từ chối. Theo anh thì cuộc đời còn biết bao tấm gương để viết, anh đã là gì đâu mà lại lên báo. Điển hình như dịp tết Kỷ Sửu vừa rồi tôi gọi điện xin anh một cái hẹn để viết bài cho số báo xuân thì anh từ chối ngay.
- Thôi, hôm nào anh mời chú bữa nhậu bằng đúng tiền nhuận bút của chú chứ anh dứt khoát không để chú viết lách gì về anh đâu.
Biết tính anh như vậy nên tôi cũng không dám nài ép. Hôm nay nhân ngày thầy thuốc Việt Nam tôi gọi điện chúc mừng anh và cũng không quên hỏi một câu cầu may.
- Anh Việt à, thôi hôm nay ngày của anh. Em đang bí chủ đề quá. Anh cho em viết về anh nhé?
Hỏi là vậy thôi chứ tôi cũng biết anh sẽ từ chối như mọi lần. Nhưng thật bất ngờ anh lại đồng ý. Với chất giọng trầm ấm, từ tốn anh nói:
- Ừ, thôi chú viết gì thì viết nhưng đừng có đưa anh lên mây xanh nhé. Nói thật anh chúa ghét mấy cái vụ này. Chú hỏi nhiều quá nên anh cũng ngại.....:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3.
Tôi tình cờ quen anh nhân dịp theo chân đoàn cán bộ y tế lên thực tế tại Vân Trục, Vĩnh Phúc. Ngay buổi đó anh đã gây ấn tượng mạnh với tôi bằng một phong cách sôi nổi nhưng rất gần gũi.
- Hôm qua anh đi khám cho các cháu ở dưới Cọ Xanh đến tối mịt. Về nhà mới biết bên mình tổ chức chuyến đi thực tế này, anh vội vã đăng ký. May mà vẫn còn kịp. Đó, thuốc thang rồi dụng cụ anh vẫn để nguyên đó, sáng dậy là đi luôn. Không biết có thiếu gì không nữa.
Nói rồi anh lôi bao thuốc rồi các y cụ khác ra lúi húi kiểm tra, tôi mới nhìn vào thì chao ôi là nhiều đồ. Một bao đầy thuốc men còn y cụ thì có đủ mọi thứ. Tôi mới tò mò hỏi anh thì anh nói:
- Mình lâu lâu mới đi khám chữa bệnh ở xa, phải chuẩn bị đầy đủ chú ạ. Bệnh nhân họ cần thuốc gì, khám chữa kiểu gì mình đều phục vụ được. Chứ nên đó rồi mà không giúp hết được cho người bệnh anh thấy mình có lỗi lắm.
Chợt thấy vẻ mặt tôi có vẻ ngại anh vỗ vai tôi cười khà khà:
- Chú mới đi lần đầu, lại chưa quen nên đừng quá quan trọng. Tại tính anh nó cẩn thận thôi. Với lại nên đó không hiểu gì thì anh hướng dẫn. Không phải lo lắng gì cả.:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
Sau chuyến đi đó, tôi có nhiều dịp nói chuyện với anh và thỉnh thoảng cũng được anh cho đi khám bệnh cùng. Mỗi lần như thế là một dịp tôi được khám phá và hiểu thêm về con người và tấm lòng của anh. Thấy tôi cũng hứng thú với công việc của mình anh vui lắm. Anh hướng dẫn tận tình cho tôi từng thứ. Khu vực này thì xuất hiện loại bệnh này, với mỗi loại bệnh thì phải dùng thuốc gì, cách điều trị như nào.
Có thể nói, chẳng khu vực nào xuất hiện mầm bệnh mà lại thiếu vắng bàn chân anh đặt đến. Anh từng nói:" Anh cứ nghe ở đâu có người bệnh là người anh lại bứt rứt, khó chịu lắm. Không đến khám , chữa được người bệnh là hôm đó anh ăn không ngon, ngủ không yên cả ngày chỉ cáu gắt thôi."
Thấy anh vất vả và nhiệt tình quá, có lần ngồi uống cà phê tôi đánh bạo hỏi anh:
- Anh cứ suốt ngày miệt mài khám chữa bệnh như này thì sự nghiệp riêng rồi gia đình vợ con anh còn thời gian đâu nữa
Anh trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Nói thật, nhiều khi anh thấy mình cũng hơi quá. Đi suốt ngày như thế, về nhà nhiều khi cũng thương chị mày lắm. Còn thằng cu nhà anh nữa chứ. Tối nào anh không ngủ nhà nó cũng gọi điện hỏi thăm bố nó có mệt không, ăn uống gì chưa..??? Được cái, chị mày cũng hiểu nên không càu nhàu gì, còn động viên anh nhiều lắm. Còn sự nghiệp nữa chứ, nếu anh chú tâm thì bây giờ anh mày cũng là trưởng phòng rồi đấy.:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3. Rồi còn chuyện tiền nong nữa chứ,cũng tốn kém lắm, y cụ thì anh toàn đặt mua bên Nhật còn thuốc men thì anh chỉ lấy thuốc tốt thôi. Đôi khi người bệnh họ cũng đưa tiền nhưng nói thật là chẳng thấm tháp vào đâu.
Nhưng cũng ngay sau đấy, anh lại cười khà khà
- Nói thì nói thế thôi, chứ anh cũng chẳng bỏ được đâu. Nó là cuộc sống là hơi thở của anh rồi. Cứ nghĩ cho mình còn người bệnh thì sao chứ? Ai cũng nghĩ cho bản thân thì còn ai lo cho họ nữa??? Đến khi nào anh già, không đủ sức nữa rồi lúc hãy tính phải không chú.??? Đến lúc đó, lại nhờ đến những người trẻ như chú phải không nào???:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3.
Bẵng đi một thời gian, một phần vì công việc tôi không gặp anh. Hôm trước gặp lại thấy anh có vẻ gầy và đen đi nhiều nhưng vẻ mặt anh thì vui lắm, đôi mắt sáng rực. Thấy tôi bần thần anh cười to:
- Chú nhìn anh đen và gầy hả? Chả là mấy tháng nay anh gần như đóng trại tại Thường Tín. Ở đó giờ nhiều người bệnh quá. Lúc đầu anh xuống không biết cách chữa trị nên cũng buồn. Thế là anh quyết tâm về nghiên cứu các loại thuốc cũng như phương pháp chữa trị. Bây giờ thì tốt rồi, gần như bệnh nào ở đó anh cũng chữa được. Người dân ở đó họ quý và thương anh lắm. Anh còn tổ chức được một nhóm các bác sỹ chữa bệnh thường xuyên tại đó nữa.:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
Thôi thì mình giúp được họ cái gì là hay cái đó chú ạ. Thôi, bây giờ anh lên Minh Khai mua thuốc đây. Nếu rảnh, tối xuống chơi với tụi anh. Rồi chẳng để tôi kịp đồng ý , anh rồ ga đi luôn......
... Nếu có một buổi sáng nào các bạn đi xe trên đường Láng Hạ, bất chợt gặp một người đàn ông to béo, phúc hậu đang đèo một túi đầy thuốc và dụng cụ y tế thì đó rất có thể chính là anh
Thay cho lời kết, tôi xin mượn câu hát của nhạc sỹ Trần Long Ẩn để tặng anh nhân ngày thầy thuốc Việt Nam
... Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai....:matcuoi 3:matcuoi 3
Đông Tà
- Thôi, hôm nào anh mời chú bữa nhậu bằng đúng tiền nhuận bút của chú chứ anh dứt khoát không để chú viết lách gì về anh đâu.
Biết tính anh như vậy nên tôi cũng không dám nài ép. Hôm nay nhân ngày thầy thuốc Việt Nam tôi gọi điện chúc mừng anh và cũng không quên hỏi một câu cầu may.
- Anh Việt à, thôi hôm nay ngày của anh. Em đang bí chủ đề quá. Anh cho em viết về anh nhé?
Hỏi là vậy thôi chứ tôi cũng biết anh sẽ từ chối như mọi lần. Nhưng thật bất ngờ anh lại đồng ý. Với chất giọng trầm ấm, từ tốn anh nói:
- Ừ, thôi chú viết gì thì viết nhưng đừng có đưa anh lên mây xanh nhé. Nói thật anh chúa ghét mấy cái vụ này. Chú hỏi nhiều quá nên anh cũng ngại.....:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3.
Tôi tình cờ quen anh nhân dịp theo chân đoàn cán bộ y tế lên thực tế tại Vân Trục, Vĩnh Phúc. Ngay buổi đó anh đã gây ấn tượng mạnh với tôi bằng một phong cách sôi nổi nhưng rất gần gũi.
- Hôm qua anh đi khám cho các cháu ở dưới Cọ Xanh đến tối mịt. Về nhà mới biết bên mình tổ chức chuyến đi thực tế này, anh vội vã đăng ký. May mà vẫn còn kịp. Đó, thuốc thang rồi dụng cụ anh vẫn để nguyên đó, sáng dậy là đi luôn. Không biết có thiếu gì không nữa.
Nói rồi anh lôi bao thuốc rồi các y cụ khác ra lúi húi kiểm tra, tôi mới nhìn vào thì chao ôi là nhiều đồ. Một bao đầy thuốc men còn y cụ thì có đủ mọi thứ. Tôi mới tò mò hỏi anh thì anh nói:
- Mình lâu lâu mới đi khám chữa bệnh ở xa, phải chuẩn bị đầy đủ chú ạ. Bệnh nhân họ cần thuốc gì, khám chữa kiểu gì mình đều phục vụ được. Chứ nên đó rồi mà không giúp hết được cho người bệnh anh thấy mình có lỗi lắm.
Chợt thấy vẻ mặt tôi có vẻ ngại anh vỗ vai tôi cười khà khà:
- Chú mới đi lần đầu, lại chưa quen nên đừng quá quan trọng. Tại tính anh nó cẩn thận thôi. Với lại nên đó không hiểu gì thì anh hướng dẫn. Không phải lo lắng gì cả.:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
Sau chuyến đi đó, tôi có nhiều dịp nói chuyện với anh và thỉnh thoảng cũng được anh cho đi khám bệnh cùng. Mỗi lần như thế là một dịp tôi được khám phá và hiểu thêm về con người và tấm lòng của anh. Thấy tôi cũng hứng thú với công việc của mình anh vui lắm. Anh hướng dẫn tận tình cho tôi từng thứ. Khu vực này thì xuất hiện loại bệnh này, với mỗi loại bệnh thì phải dùng thuốc gì, cách điều trị như nào.
Có thể nói, chẳng khu vực nào xuất hiện mầm bệnh mà lại thiếu vắng bàn chân anh đặt đến. Anh từng nói:" Anh cứ nghe ở đâu có người bệnh là người anh lại bứt rứt, khó chịu lắm. Không đến khám , chữa được người bệnh là hôm đó anh ăn không ngon, ngủ không yên cả ngày chỉ cáu gắt thôi."
Thấy anh vất vả và nhiệt tình quá, có lần ngồi uống cà phê tôi đánh bạo hỏi anh:
- Anh cứ suốt ngày miệt mài khám chữa bệnh như này thì sự nghiệp riêng rồi gia đình vợ con anh còn thời gian đâu nữa
Anh trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Nói thật, nhiều khi anh thấy mình cũng hơi quá. Đi suốt ngày như thế, về nhà nhiều khi cũng thương chị mày lắm. Còn thằng cu nhà anh nữa chứ. Tối nào anh không ngủ nhà nó cũng gọi điện hỏi thăm bố nó có mệt không, ăn uống gì chưa..??? Được cái, chị mày cũng hiểu nên không càu nhàu gì, còn động viên anh nhiều lắm. Còn sự nghiệp nữa chứ, nếu anh chú tâm thì bây giờ anh mày cũng là trưởng phòng rồi đấy.:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3. Rồi còn chuyện tiền nong nữa chứ,cũng tốn kém lắm, y cụ thì anh toàn đặt mua bên Nhật còn thuốc men thì anh chỉ lấy thuốc tốt thôi. Đôi khi người bệnh họ cũng đưa tiền nhưng nói thật là chẳng thấm tháp vào đâu.
Nhưng cũng ngay sau đấy, anh lại cười khà khà
- Nói thì nói thế thôi, chứ anh cũng chẳng bỏ được đâu. Nó là cuộc sống là hơi thở của anh rồi. Cứ nghĩ cho mình còn người bệnh thì sao chứ? Ai cũng nghĩ cho bản thân thì còn ai lo cho họ nữa??? Đến khi nào anh già, không đủ sức nữa rồi lúc hãy tính phải không chú.??? Đến lúc đó, lại nhờ đến những người trẻ như chú phải không nào???:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3.
Bẵng đi một thời gian, một phần vì công việc tôi không gặp anh. Hôm trước gặp lại thấy anh có vẻ gầy và đen đi nhiều nhưng vẻ mặt anh thì vui lắm, đôi mắt sáng rực. Thấy tôi bần thần anh cười to:
- Chú nhìn anh đen và gầy hả? Chả là mấy tháng nay anh gần như đóng trại tại Thường Tín. Ở đó giờ nhiều người bệnh quá. Lúc đầu anh xuống không biết cách chữa trị nên cũng buồn. Thế là anh quyết tâm về nghiên cứu các loại thuốc cũng như phương pháp chữa trị. Bây giờ thì tốt rồi, gần như bệnh nào ở đó anh cũng chữa được. Người dân ở đó họ quý và thương anh lắm. Anh còn tổ chức được một nhóm các bác sỹ chữa bệnh thường xuyên tại đó nữa.:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
Thôi thì mình giúp được họ cái gì là hay cái đó chú ạ. Thôi, bây giờ anh lên Minh Khai mua thuốc đây. Nếu rảnh, tối xuống chơi với tụi anh. Rồi chẳng để tôi kịp đồng ý , anh rồ ga đi luôn......
... Nếu có một buổi sáng nào các bạn đi xe trên đường Láng Hạ, bất chợt gặp một người đàn ông to béo, phúc hậu đang đèo một túi đầy thuốc và dụng cụ y tế thì đó rất có thể chính là anh
Thay cho lời kết, tôi xin mượn câu hát của nhạc sỹ Trần Long Ẩn để tặng anh nhân ngày thầy thuốc Việt Nam
... Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai....:matcuoi 3:matcuoi 3
Đông Tà