PDA

View Full Version : Chân dung một con nghiện.


Đông Tà
31-12-2008, 08:25 PM
Hắn nghiện, nghiện nặng. Ai đã gặp và quen hắn thì đều khẳng định như đinh đóng cột rằng hắn nghiện, nghiện rất nặng và không thể cai được.

Nhưng, chết một cái mắt hắn không lờ đờ trắng, môi hắn không thâm và cái dáng đi của hắn cũng không hề xiêu vẹo, dặt dẹo như bóng ma nơi chân cầu cuối hẻm. Hắn lại rất đẹp trai. Thân hình cao, cân đối cộng với khuôn mặt rất thư sinh dù hắn rất ít quan tâm đến việc áo quần ( mùa hè đố ai nhìn thấy hắn sơ vin, đi giày đấy). Chỉ có một điểm là hắn cười, hơi đểu nhưng chính cái đểu đó lại làm hắn rất có duyên.

Hắn cũng có một công việc, một công việc tại một nơi mà rất nhiều người mơ ước. Theo như miêu tả thì hình như hắn đứng đầu một nhóm người chuyên nghĩ ra kế sau khi đã tính toán kỹ lưỡng mọi thứ. Có lẽ do công việc phải nghĩ kế nhiều nên nụ cười của hắn mới đểu như thế thì phải.

Hắn đã có gia đình, một gia đình hạnh phúc theo đúng nghĩa của nó và hắn là một người cha tốt, gương mẫu. Hắn yêu con và thường xuyên dạy chúng học bài.

Đọc đến đây thì ai bảo hắn nghiện. Thế mà hắn nghiện, nghiện nặng.

Nếu là thuốc bình thường thì hắn hút lâu rồi, từ hồi còn bé tý nhưng lúc đó chắc chỉ là bắn tóp hay gì đó vớ vẩn. Theo lời hắn kể thì hắn chính thức bập vào thuốc cách đây mấy năm. Khi đó một con nghiện đi trước dẫn hắn vào đời, hắn phê rồi hắn ngập luôn từ đó. Ngày ấy, hắn theo đại ca hắn đi khắp nơi, chỗ nào đại ca hắn bảo có thuốc là hắn đi. Hắn bỏ tiền ra bao thuốc cho cả đại ca và đám bạn của đại ca hắn, miễn là hắn phê.

Rồi thì những chỗ đại ca hắn dẫn hắn đi không đủ làm hắn phê nữa. Hắn tự mầy mò mua đồ, sắm dụng cụ và mò tới những điểm bán thuốc mới. Lúc đầu hắn cũng hít ngay mũi, thuốc thì tả phí lù như mọi con nghiện mới vào đời. Rồi hắn biết một nơi chơi thuốc rất hay, ở đó có loại hàng đen hiếm và khó tìm nhưng độ phê thì khỏi nói. Thế là hắn đổi, chuyển sang hút xa mồm và chỉ thích hút loại hàng đen này. . Ở cái tổ nghiện đó vẫn còn lưư truyền một câu chuyện về hắn. Chả là hôm đó đẹp trời hắn kiếm được một gói hàng đen ngon tuyệt, gói hàng mà cả đời các con nghiện đều ước được một lần chơi. Thế mà hắn cũng chỉ chơi thử cho biết mùi, cho vã cơn phê rồi hắn để lại cho lão chủ bán thuốc, bảo để các con nghiện khác có cơ hội được thử. Hắn đúng là một con nghiện rất biết chơi.

Ngoài hàng đen, hắn còn chơi nhiều thuốc khác mà loại nào hắn cũng mê, mê đắm mê đuối. Có thời gian thì hắn khoái chơi loại hàng trắng, sợi nhỏ hút bằng lông gà cho cảm giác lềnh bềnh khó tả. Hắn đã bỏ làm 7 ngày liền chỉ để hưởng cảm giác của loại hàng này. Rồi vào dịp mùa hè, khi trên miền núi đổ về loại thuốc có gai, hút bằng bát rất khó kiếm, hắn lại mò đi thử. Lần đó đi 9 ngày liền không kiếm được thuốc vậy mà hắn vẫn không bỏ cuộc. Nhiều hôm hắn nói với vợ đi đổ rác rồi trốn đi kiếm loại thuốc này 3
ngày liền không về.

Ở đâu có thuốc là ở đó có hắn, càng ngày hắn càng thích chơi mấy loại hàng hiếm, khó kiếm. Khoảng gần một năm nay hắn nghe đồn có loại thuốc pha muối hút bằng ống nhỏ mà một số con nghiện đang chơi rất phê thế là hắn lại nhập cuộc. Có lẽ loại này bây giờ khiến hắn phê nhất. Chỉ vừa mới chơi thỏa thê hôm trước mà hôm sau hắn đã cồn cào vật vã. Các con nghiện món này trước hắn ai cũng phải lắc đầu trước cơn vật của hắn. Hắn ko bỏ buổi nào, có lần vật quá hắn lặn lội một mình cả trăm cây số để kiếm thuốc này.

Đến đây, tôi không kể thêm nữa. Chừng này cũng quá đủ để khẳng định hắn đích thực là một con nghiện, một con nghiện không thuốc chữa.

Hắn là ai? Hắn là người mà ai cũng biết là ai đấy.
http://i369.photobucket.com/albums/oo135/duongvh/21102008020-1.jpg

nguyenducthang
31-12-2008, 09:06 PM
Hắn nghiện, nghiện nặng. Ai đã gặp và quen hắn thì đều khẳng định như đinh đóng cột rằng hắn nghiện, nghiện rất nặng và không thể cai được.

Nhưng, chết một cái mắt hắn không lờ đờ trắng, môi hắn không thâm và cái dáng đi của hắn cũng không hề xiêu vẹo, dặt dẹo như bóng ma nơi chân cầu cuối hẻm. Hắn lại rất đẹp trai. Thân hình cao, cân đối cộng với khuôn mặt rất thư sinh nên dù hắn rất ít quan tâm đến việc áo quần ( mùa hè đố ai nhìn thấy hắn sơ vin, đi giày đấy). Chỉ có một điểm là hắn cười, hơi đểu nhưng chính cái đểu đó lại làm hắn rất có duyên.

Hắn cũng có một công việc, một công việc tại một nơi mà rất nhiều người mơ ước. Theo như miêu tả thì hình như hắn đứng đầu một nhóm người chuyên nghĩ ra kế sau khi đã tính toán kỹ lưỡng mọi thứ. Có lẽ do công việc phải nghĩ kế nhiều nên nụ cười của hắn mới đểu như thế thì phải.

Hắn đã có gia đình, một gia đình hạnh phúc theo đúng nghĩa của nó và hắn là một người cha tốt, gương mẫu. Hắn yêu con và thường xuyên dạy chúng học bài.

Đọc đến đây thì ai bảo hắn nghiện. Thế mà hắn nghiện, nghiện nặng.

Nếu là thuốc bình thường thì hắn hút lâu rồi, từ hồi còn bé tý nhưng lúc đó chắc chỉ là bắn tóp hay gì đó vớ vẩn. Theo lời hắn kể thì hắn chính thức bập vào thuốc cách đây mấy năm. Khi đó một con nghiện đi trước dẫn hắn vào đời, hắn phê rồi hắn ngập luôn từ đó. Ngày ấy, hắn theo đại ca hắn đi khắp nơi, chỗ nào đại ca hắn bảo có thuốc là hắn đi. Hắn bỏ tiền ra bao thuốc cho cả đại ca và đám bạn của đại ca hắn, miễn là hắn phê.

Rồi thì những chỗ đại ca hắn dẫn hắn đi không đủ làm hắn phê nữa. Hắn tự mầy mò mua đồ, sắm dụng cụ và mò tới những điểm bán thuốc mới. Lúc đầu hắn cũng hít ngay mũi, thuốc thì tả phí lù như mọi con nghiện mới vào đời. Rồi hắn biết một nơi chơi thuốc rất hay, ở đó có loại hàng đen hiếm và khó tìm nhưng độ phê thì khỏi nói. Thế là hắn đổi, chuyển sang hút xa mồm và chỉ thích hút loại hàng đen này. . Ở cái tổ nghiện đó vẫn còn lưư truyền một câu chuyện về hắn. Chả là hôm đó đẹp trời hắn kiếm được một gói hàng đen ngon tuyệt, gói hàng mà cả đời các con nghiện đều ước được một lần chơi. Thế mà hắn cũng chỉ chơi thử cho biết mùi, cho vã cơn phê rồi hắn để lại cho lão chủ bán thuốc, bảo để các con nghiện khác có cơ hội được thử. Hắn đúng là một con nghiện rất biết chơi.

Ngoài hàng đen, hắn còn chơi nhiều thuốc khác mà loại nào hắn cũng mê, mê đắm mê đuối. Có thời gian thì hắn khoái chơi loại hàng trắng, sợi nhỏ hút bằng lông gà cho cảm giác lềnh bềnh khó tả. Hắn đã bỏ làm 7 ngày liền chỉ để hưởng cảm giác của loại hàng này. Rồi vào dịp mùa hè, khi trên miền núi đổ về loại thuốc có gai, hút bằng bát rất khó kiếm, hắn lại mò đi thử. Lần đó đi 9 ngày liền không kiếm được thuốc vậy mà hắn vẫn không bỏ cuộc. Nhiều hôm hắn nói với vợ đi đổ rác rồi trốn đi kiếm loại thuốc này 3
ngày liền không về.

Ở đâu có thuốc là ở đó có hắn, càng ngày hắn càng thích chơi mấy loại hàng hiếm, khó kiếm. Khoảng gần một năm nay hắn nghe đồn có loại thuốc pha muối hút bằng ống nhỏ mà một số con nghiện đang chơi rất phê thế là hắn lại nhập cuộc. Có lẽ loại này bây giờ khiến hắn phê nhất. Chỉ vừa mới chơi thỏa thê hôm trước mà hôm sau hắn đã cồn cào vật vã. Các con nghiện món này trước hắn ai cũng phải lắc đầu trước cơn vật của hắn. Hắn ko bỏ buổi nào, có lần vật quá hắn lặn lội một mình cả trăm cây số để kiếm thuốc này.

Đến đây, tôi không kể thêm nữa. Chừng này cũng quá đủ để khẳng định hắn đích thực là một con nghiện, một con nghiện không thuốc chữa.

Hắn là ai? Hắn là người mà ai cũng biết là ai đấy.

nhà cháu cũng là một con nhang đệ tử đây ạ :matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3

ltpm
02-01-2009, 01:47 AM
Tả con nghiện này nghe quen quen, con nghiện này hình như họ Tôm thì phải :matcuoi ^