Tép
11-10-2008, 08:59 PM
:matcuoi *:matcuoi *:matcuoi *Cu con sinh ra và lớn lên ở Vĩnh Phúc, vùng đồng bằng sông Hồng phì nhiêu, cá tôm đầy đồng...
Tuổi thơ trôi qua êm ả, cả Bố và Mẹ đều công tác trong ngành y, vì ruộng ít, không nuôi trâu bò và hay lo cho cậu út nên cu con chẳng được rong chơi như chúng bạn, chẳng biết đồng ruộng là gì...:matcuoi [
Được 3 tuổi, cu con thường bị nhốt trong nhà ( điều vô cùng hiếm ở nông thôn Bắc bộ những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước ) vì Bố cu con đi làm xa lắm, "tận Hà Nội cơ..." -Mẹ bảo thế, anh trai vào lớp 1, Mẹ làm ngành Y-sản, nhiều lần phải cõng con làm hộ sinh, vất vả lắm...
Cả ngày cu con loanh quanh trong căn nhà cấp 4 chật chội, tối tăm mong Mẹ, mong anh trai về...còn mỗi cuối tuần Bố về thì với cu con đều là những ngày hội...:matcuoi +
Hơn 4 tuổi, cu con biết trèo lên cửa sổ, chui sang gian bếp và trốn đi chơi, từ ngày ấy, cảnh vật thiên nhiên quê hương luôn tràn đầy trong tâm hồn bé dại của cu con!
Cu con đi theo những "đại ca" là trẻ trâu trong xóm, vì ngoan ngoãn nên sung sướng vô cùng, được cưỡi trên lưng con trâu to đùng bơi qua Đầm, được ăn thịt baba luộc, được ăn đủ mọi loài cá, ăn thịt gà quấn trong chiếc lá sen to lắm, bọc bùn rồi nướng lên...có lần còn được uống no nước bùn khi lộn từ lưng trâu xuống, nhưng khoái chí nhất vẫn là đi câu...
Cành tre nhiều lắm, dây thì gỡ từ lưới cá ra, chỉ có lưỡi câu là cu con không làm được, nhưng vì Bố "làm ở Hà Nội" nên thi thoảng cu con được Bố cho quà bằng vài chiếc lưỡi câu nhỏ xíu, quý vô cùng...
Chắc cu con sinh vào giờ gì đấy nên sát cá lắm, đồng ruộng quê hương cơ man là cá Rô, chép, trê, lươn...Cu con đều học được cách cho chúng lên bờ, tóc khét nắng, người ngợm đen thui nhưng bù lại, Cu con khỏe lắm, chả đau ốm bao giờ và bơi rất giỏi. Mỗi lần xách xâu cá cứ ngẩn ra, cho thì tiếc, mang về thì sợ Mẹ lo, Mẹ mắng...mãi đến khi Mẹ tình cờ biết đứa con 7 tuổi đã biết bơi thì những hôm Cu con mang cá về mới được Mẹ tha đòn, còn Bố thì luôn rất vui...:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
.........
Giờ Cu con đã 30 tuổi, đã có bộ đồ câu do hãng này, hãng kia sản xuất, đã theo chân Bố đi làm "tận Hà Nội", để lại quê nhà 2 "cu con con" mới 10 tháng tuổi, nhiều đêm miên man, chả biết rồi đây, lịch sử có lặp lại...???:matcuoi *:matcuoi *:matcuoi *
Hai tiếng QUÊ HƯƠNG sao tha thiết và ngọt lành...! Thời gian thay đổi tất cả, cảnh vật, con người...nhưng đêm đêm, Cu con lại trở về là Cu con với tâm hồn bé dại ngày xưa...giấc mơ của Cu con vẫn có con Rô đồng níu mồi uốn cong chiếc cành tre...
Tuổi thơ trôi qua êm ả, cả Bố và Mẹ đều công tác trong ngành y, vì ruộng ít, không nuôi trâu bò và hay lo cho cậu út nên cu con chẳng được rong chơi như chúng bạn, chẳng biết đồng ruộng là gì...:matcuoi [
Được 3 tuổi, cu con thường bị nhốt trong nhà ( điều vô cùng hiếm ở nông thôn Bắc bộ những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước ) vì Bố cu con đi làm xa lắm, "tận Hà Nội cơ..." -Mẹ bảo thế, anh trai vào lớp 1, Mẹ làm ngành Y-sản, nhiều lần phải cõng con làm hộ sinh, vất vả lắm...
Cả ngày cu con loanh quanh trong căn nhà cấp 4 chật chội, tối tăm mong Mẹ, mong anh trai về...còn mỗi cuối tuần Bố về thì với cu con đều là những ngày hội...:matcuoi +
Hơn 4 tuổi, cu con biết trèo lên cửa sổ, chui sang gian bếp và trốn đi chơi, từ ngày ấy, cảnh vật thiên nhiên quê hương luôn tràn đầy trong tâm hồn bé dại của cu con!
Cu con đi theo những "đại ca" là trẻ trâu trong xóm, vì ngoan ngoãn nên sung sướng vô cùng, được cưỡi trên lưng con trâu to đùng bơi qua Đầm, được ăn thịt baba luộc, được ăn đủ mọi loài cá, ăn thịt gà quấn trong chiếc lá sen to lắm, bọc bùn rồi nướng lên...có lần còn được uống no nước bùn khi lộn từ lưng trâu xuống, nhưng khoái chí nhất vẫn là đi câu...
Cành tre nhiều lắm, dây thì gỡ từ lưới cá ra, chỉ có lưỡi câu là cu con không làm được, nhưng vì Bố "làm ở Hà Nội" nên thi thoảng cu con được Bố cho quà bằng vài chiếc lưỡi câu nhỏ xíu, quý vô cùng...
Chắc cu con sinh vào giờ gì đấy nên sát cá lắm, đồng ruộng quê hương cơ man là cá Rô, chép, trê, lươn...Cu con đều học được cách cho chúng lên bờ, tóc khét nắng, người ngợm đen thui nhưng bù lại, Cu con khỏe lắm, chả đau ốm bao giờ và bơi rất giỏi. Mỗi lần xách xâu cá cứ ngẩn ra, cho thì tiếc, mang về thì sợ Mẹ lo, Mẹ mắng...mãi đến khi Mẹ tình cờ biết đứa con 7 tuổi đã biết bơi thì những hôm Cu con mang cá về mới được Mẹ tha đòn, còn Bố thì luôn rất vui...:matcuoi 3:matcuoi 3:matcuoi 3
.........
Giờ Cu con đã 30 tuổi, đã có bộ đồ câu do hãng này, hãng kia sản xuất, đã theo chân Bố đi làm "tận Hà Nội", để lại quê nhà 2 "cu con con" mới 10 tháng tuổi, nhiều đêm miên man, chả biết rồi đây, lịch sử có lặp lại...???:matcuoi *:matcuoi *:matcuoi *
Hai tiếng QUÊ HƯƠNG sao tha thiết và ngọt lành...! Thời gian thay đổi tất cả, cảnh vật, con người...nhưng đêm đêm, Cu con lại trở về là Cu con với tâm hồn bé dại ngày xưa...giấc mơ của Cu con vẫn có con Rô đồng níu mồi uốn cong chiếc cành tre...