PDA

View Full Version : lời than oán của vợ các cần thủ


newbie
01-10-2006, 12:04 AM
Trên HỒ TÂY bảng lảng ánh hoàng hôn, muôn vạn ánh nắng chiếu lả tả trên mặt đất, người con gái mảnh mai mỉm cười mà lệ tuôn chan chứa, quay ngược chiếc tica màu đỏ. thân cần như đỏ rực, phải chăng máu nàng nhuộm đỏ cả thân cần, hay là đất trời đang rỏ máu, thương cảm cho tấm chân tình của nàng si nữ.

Chim trên trời còn có đôi có lứa, cá dưới nước cùng có cặp có bầy, cho đến như sông nước cỏ cây, cũng chẳng cam chịu thân cô bóng lẻ.

Trời già còn có tình phu phụ, non nước còn mang nợ gió trăng, huống là người ái ái ân ân, càng mong được sum vầy loan phượng.

Nếu bảo rằng không duyên không nợ, thì xui chi gặp được kiếp này, còn bảo rằng ân ái tràn đầy, sao đem cần đi câu mà ko hỏi vợ (:matcuoi # )

Kiếp hồng nhan như mưa sa mặt đất, những mong tìm giếng ngọc để dừng chân, Phận má đào vốn cánh chim vô thân, nay đã gặp bóng tùng quân hạ cánh.

Muốn làm theo Trác Văn Quân, cảm khúc Phượng Cầu Hoàng kết duyên bậc phong lưu. Quyết học như Hồng Phất Nữ, nghe luận bàn thế sự gá nghĩa người hào kiệt.

Ngờ đâu duyên tình như mộng ảo, nợ phong lưu muôn thuở chẳng rời thân. Trách người sao mang nặng nỗi đam mê, để đến nỗi má hồng đành ôm hận.

Thật là

Biết trách ai, người ấy là người ham câu hơn ham vợ, trong trăm vạn người chỉ may được một, tưởng chừng như là nơi có thể gửi trọn mối thâm tình, thế mà không hơn nổi phường giá áo túi cơm, như ngọc quý kia đã mang tiến đến bực quân vương, ai hay vẫn không biết ngọc, lại còn mang họa chặt chân, mỹ nhân đã vào đến trong cung cấm, ngờ đâu quân vương chỉ vì "thương phu trích lệ" mà đành hờ hững:matcuoi -

thiện tai , thiện tai. bác nào hay bị vợ cằn nhằn mỗi khi đi câu thì hãy đọc và cảm thông cho nỗi niềm của họ :matcuoi ^